Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3645 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 217
thói quen nhẫn nại.

❊ ❊ ❊

Kiều Na và Phương Thiệu Hoa sống chung.

Phụ nữ có đôi khi hi vọng mình có thểtạm thời ngu ngốc một chút, giống như một con dao sắc bén chỉ cần để bên ngoài gió mưa sẽ dễ dàng rỉ sét. Kiều Na không biết đầu của mình bị cái gì, dù sao đồng ý cũng đã đồng ý rồi, lại còn đi “già mồm cãi láo” cũng không phải là tác phong của cô.

Người đầu tiên phát hiện hai người bọn họ sống chung chính là Tiền Phong.

Sau khi kết hôn với Chu Hiểu Đồng, hắnta liền hạn chế đến những quán bar. Trong nhà Phong Kính lại có bốnngười rồi, không còn cái khe hở nào cho hắn cắm đầu vào nữa luôn. Thếcho nên Tiền Phong “miễn cưỡng” kéo Phương Thiệu Hoa đến quán bar uốngrượu.

Không ngờ hôm đó khi hắn gõ cửa, cánhtay thủ thế chuẩn bị thụi một đấm vào người Phương Thiệu Hoa thì… ngườiđứng trước mắt mình không là Phương Thiệu Hoa, mà là Kiều Na. Móng vuốtcủa Tiền Phong co rụt lại, vội vàng thu tay về, dụi dụi mắt.

Thật sự là Kiều Na!

Phương Thiệu Hoa đang tắm, nửa mình dưới quấn khăn tắm đi ra, mái tóc còn nhỏ giọt nước. Cảnh tượng này muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu ái muội.

Tiền Phong như thấy quỷ, đôi mắt hoa đào trừng to như hai chiếc dĩa nhìn Kiều Na, lại nhìn sang Phương ThiệuHoa, sau đó hắn ta đưa tay che mắt bịt tai, nói: “Mình không thấy gì cả, cái gì mình cũng không thấy, hai người cứ tiếp tục đi, gặp lại sau nhá, ha ha…”

Phương Thiệu Hoa vừa bực mình vừa buồn cười, vươn tay kéo Tiền Phong trở về: “Thần kinh, đang nghĩ bậy cái gì thế?”

Ánh mắt đầy nghi ngờ của Tiền Phong nhìn hai người, cười hắc hắc: “Thiệu Thiệu, rất hân hạnh rủ cậu đi uống rượu, được không?”

Phương Thiệu Hoa lấy chiếc áo vắt trên thành ghế, kéo Tiền Phong ra ban công uống rượu.

Xoay người, Kiều Na mơ hồ nhìn thấy sau lưng hắn có cái gì đó, nhưng trong nháy mắt đó, Phương Thiệu Hoa đã khoát áo vào người.

Cô lắc lắc đầu, cảm thấy hình như mìnhđã nghĩ nhiều, sau đó xoay người lên lầu. Bởi vì mang thai cho nên côrất dễ buồn ngủ, giống như có ngủ bao nhiêu cũng không đủ. Trong mơ, côcảm thấy tay chân nặng trình trịch, bắp chân tê dại, đau đến cả ngườiđầy mồ hôi.

Cô há miệng thở dốc, muốn lên tiếng, nhưng cố gắng bao nhiêu lần cũng không phát ra thanh âm, đành cố gắng nhẫn nhịn.

Trong bóng đêm, một đôi tay xoa nắn bắpchân của cô, giúp cô xoa nắn rơi bị chuột rút. Đôi tay rất lớn, lại rấtấm, cơn đau dần dần biến mất. Mà chủ nhân của hai bàn tay đó, không cầnphải nói Kiều Na cũng biết là Phương Thiệu Hoa.

Đau đớn chậm rãi biến mất, Kiều Na thở phào một hơi.

Trong bóng đêm đó, giọng nói của PhươngThiệu Hoa mang theo bất đắc dĩ: “Cô không thể…” Nói một nửa, lại imlặng. Hắn biết có nói cũng như không, người phụ nữ này không bao giờchịu thua một ai.

Kiều Na biết hắn muốn nói cái gì, nhưngđó đã là thói quen được tích lũy ba mươi năm của cô. Từ nhỏ đến lớnkhông ai nói cho cô biết, Kiều Na cô có thể nghỉ ngơi, Kiều Na cô có thể tựa vào bả vai ai đó. Thế nhưng cô đã có được một bài học, không ai cóthể để cho cô dựa vào, cho dù có cực khổ ra sao cũng tự mình chịu đựng.Mà một cái chuột rút nho nhỏ cũng không phải là rất đau, cô chịu được.

Thế nhưng lúc này đây, trong lòng cô bỗng nhiên có một sự dao động nho nhỏ, nhưng rất nhanh đã bị dằn xuống.

Phương Thiệu Hoa cảm thấy người phụ nữnày chính là một tảng đá. Hắn nhíu nhíu mày, nhét tay chân Kiều Na vàochăn, miệng lại phun ra một chữ duy nhất: “Ngủ!”

Ngày hôm sau, không để ý để sự phản đối của Kiều Na, Phương Thiệu Hoa tự mình “áp giải” cô đến bệnh viện.

Bác sĩ bảo thiếu dinh dưỡng, sau đó kêmột loạt thuốc bổ cho cô, một ngày uống hai lần, còn phải hạn chế làmviệc. Kiều Na cứ ngạc nhiên nhìn Phương Thiệu Hoa.

Phương Thiệu Hoa liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó mở cửa xe: “Đừng nghĩ rằng tôi quan tâm cô. Tôi chỉ là vì con của tôi thôi”

Kiều Na đứng sau lưng hắn, nhìn thế nào cũng thấy tên đàn ông này quá ấu trĩ.

Phương Thiệu Hoa xem như cũng rất biếtchăm sóc. Mỗi ngày hai mươi bốn giờ đều nhìn chằm chằm Kiều Na, khi nàothì nên ăn cơm, cái gì nên ăn cái gì thì không nên, khi nào thì uốngthuốc bổ, khi nào thì uống canh bổ, khi nào thì ngủ, kiên quyết khôngcho Kiều Na đến công ty, mười giờ tối đều phải lên giường đi ngủ.

Đối với lần này, Kiều Na quả thật chịu không nổi nhưng Phương Thiệu Hoa đều có một cái lý do rất lớn, đó là: Vì con của tôi!

Nửa tháng sau, Phương Thiệu Hoa cùngKiều Na đồng thời nhận được một tấm thiệp mời, chính là lễ kết hôn củađại thiếu gia nhà thị trưởng cùng vị hôn thê.

Phương Thiệu Hoa nhíu mày “Là người tình cũ của cô”

Kiều Na nhếch đôi môi đỏ mọng cười tươi, nói: “Tôi tin rằng nếu Phương thiếu cũng đến bữa tiệc này sẽ gặp lạikhông ít người tình cũ đó”

Hai người nhìn nhau hơn mười giây, đánhngang tay đều tự mình đánh trống lui bình. Phương Thiệu Hoa muốn đi,tham dự tiệc của những người nhà cao cửa rộng như thế này, hắn bỏ mặtmũi ra cũng không tiếc. Mà Kiều Na thì cũng vui vui vẻ vẻ đến xem kịch.Đã nhận được thiệp mời, nếu không đi thì người khác còn tưởng rằng côrút lui. Người gửi thiệp mời này cho cô, đúng là vị hôn thê của ChungKình.

Kiều Na này, chưa bao giờ bị người ta sỉ nhục mà không đánh trả lại!

Ngày diễn ra hôn lễ, vị hôn thê kia của Chung Kình mặc một chiếc váy cưới màu trắng tinh, đắc chí nhìn cả sảnh đường.

Cô ta là muốn Kiều Na nhìn cho rõ, người cuối cùng gả cho Chung Kình chính là cô ta, hồ ly tinh chưa bao giờ cókết quả tốt. Thế nhưng cô ta không ngờ, Kiều Na thật sự đến đây. Đến rồi thôi đi, còn mặt một chiếc váy vô cùng xinh đẹp, mái tóc dài vén nhẹsau ót, đôi môi đỏ mọng, đôi mắt trong trẻo, cùng với nụ cười như có như không trên mặt, hoàn toàn thu hút ánh nhìn của những gã đàn ông nơiđây.

Thật ra là Kiều Na cố ý. Vị hôn thê nàykhông phải là muốn làm xấu mặt cô sao? Kiều Na cô có một quy tắc làmngười thế này: Người không phạm ta, ta cũng không phạm người, nhưng nếungười phạm ta, ta đương nhiên không để yên!

Ánh mắt của Chung Kình cũng đều đặt trên người Kiều Na, lập tức lại biến thành thương tâm. Bởi vì cánh tay KiềuNa đang khoác lên khủy tay của Phương Thiệu Hoa, một màu đen Tây phụccùng một váy đỏ kiều diễm, đây rõ ràng là một đôi “bích nhân” (1) do thượng đế tự tay tạo ra.

(1) Bích nhân: Bích trong ngọc bích. Ý nói hai anh chị rất đệp đôi ợ…

Phương Thiệu Hoa không ngừng gật đầuchào hỏi với vài người bên trong, đồng thời cũng nói nhỏ bên tai KiềuNa: “Người tình cũ cưới người khác, tổng thanh tra Kiều cảm thấy thếnào?” Hắn vốn là muốn chọc cười một chút, nhưng lời nói này nghe vào tai lại có một cảm giác ghen tuông.

Kiều Na nhếch nhẹ chân mày, sảng khoáinói: “Cũng không tệ lắm. Nếu như có thể gặp lại người mình mến mộ, đương nhiên là không tồi rồi. Phương thiếu có cảm thấy thế không?”

Phương Thiệu Hoa nhìn đôi mắt xinh đẹp cùng đôi môi đỏ mọng của cô, trong lòng không hiểu sao lại có một cỗ tức giận mơ hồ.

Buổi hôn lễ này rõ ràng rất kỳ lạ, ánhmắt của Chung Kình luôn đặt trên người Kiều Na. Nếu không nhờ vị phunhân của thị trưởng kia ra tay, buổi hôn lễ này có thể sẽ không thể tiến hành xong.

Kiều Na đứng một bên uống rượu xem cuộcvui. Ly rượu chưa uống được một nửa đã bị Phương Thiệu Hoa đoạt lấy, đổi lại thành một ly nước chanh.

Vốn tưởng rằng buổi lễ sẽ nhanh chóngkết thúc, không ngờ lại chính Chung Kình ra tay phá hủy. Thời điểm traonhẫn kết hôn, Chung Kình bỗng nhiên ném nhẫn đi, nói: “Tôi không kếthôn!”

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người,hắn ta chạy nhanh đến chỗ Kiều Na, nói: “Người tôi yêu không phải là côta, mà là Kiều Na!”

Kiều Na theo bản năng nhìn Phương Thiệu Hoa, sắc mặt hắn xanh mét.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »