Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3526 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 229
khoảng cách giữa viên đạn và nước mắt.

❊ ❊ ❊

Hành động của Phương Thiệu Hoa khiến cho vệ sĩ phải đề phòng, vây xung quanh, không ngừng nói ra những câu cảnhcáo bằng tiếng Pháp.

Phương Thiệu Hoa cũng không thèm để ý,thẳng tay kéo Kiều Na ra khỏi xe. Vệ sĩ thấy thế lập tức xông đến.Phương Thiệu Hoa lạnh mặt, rút ra một khẩu súng chỉ vào đầu tên độitrưởng.

Họng súng đen nhắm vào huyệt thái dươngcủa tên đội trưởng, Phương Thiệu Hoa chỉ nói một chữ: “Cút!” Ánh mắt của hắn sắc lạnh như sói hoang.

Khẩu súng đột nhiên xuất hiện kia lậptức khiến cho mọi người xung quanh kinh hoảng. Kiều Na nhìn thấy khẩusúng liền hô: “Phương Thiệu Hoa, anh đừng làm bậy!”

Phương Thiệu Hoa chuyển tầm mắt nhìn cô, khẽ cười: “Làm bậy? Em cảm thấy anh sẽ làm gì?” Họng súng dí càng mạnhvào đầu tên đội trưởng, ngón tay gẩy chốt an toàn.

Kiều Na hít sâu một hơi, ôm chặt lấycánh tay hắn. Đôi mắt đẹp của cô tràn đầy tức giận, quát lớn: “Được!Phương thiếu, anh muốn nói gì thì nói đi. Thế nhưng sau khi nói xong,xin anh đừng tiếp tục phá rối tôi nữa!”

Một vệ sĩ hét lên: “Cô Kiều!”

Kiều Na thấp giọng nói: “Các anh cho tôi mười phút, tôi sẽ xử lý mọi chuyện. Hôn lễ sẽ không dời lại”

Đám vệ sĩ nhỏ giọng nghị luận, sau đó đồng loạt lui về sau năm mươi mét. Tô Mộc Vũ cũng khẽ thở dài, xuống xe tránh ra một bên.

Sai khi đám vệ sĩ tản ra, Kiều Na tátmạnh một cái lên mặt Phương Thiệu Hoa, nói: “Phương thiếu, rốt cuộc anhcòn muốn làm cái gì hả? Anh hủy hoại bao nhiêu năm cuộc đời tôi cònkhông cam lòng sao? Anh còn muốn tiếp tục hủy hoại tôi bao lâu nữa đây?”

Phẫn nộ, đôi mắt Kiều Na đỏ lên, ngực không ngừng phập phồng thở mạnh, đè nén cảm xúc quay cuồng.

Cô đã quyết tâm rất nhiều mới có thểkhiến cho bản thân hoàn toàn cắt đứt mọi thứ để gả cho Reynold, hắn dựavào cái gì lại tới quấy rầy cô? Dựa vào cái gì lại tới đây để phá hư sựbình tĩnh cô đã cố gắng tạo ra chứ?

Phương Thiệu Hoa áp tay lên má vừa bịtát. Hắn giữ lấy tay cô, nói: “Hả giận chưa? Nếu vẫn còn hận anh, anhcho em thêm khẩu súng này!”

Nói xong, hắn cầm khẩu súng trong taynhét vào lòng bàn tay Kiều Na, năm ngón tay siết chặt, ép cô siết chothật chặt. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn nhìn chằm chằm Kiều Na, nói: “Em hậnanh đúng không? Rất đơn giản, chĩa vào đây này…” Hắn chỉ ngón tay vào vị trí trái tim mình “Ở đây cũng không còn gì nữa, em nả một phát súng làđược. Bắn đi!”

Kiều Na bị hắn bức cho phát điên, bàn tay nắm khẩu súng chĩa vào ngực hắn “Phương Thiệu Hoa, anh điên rồi!”

Hắn điên rồi phải không? Đây là súng thật đó, hơn nữa đã khóa chốt an toàn, chỉ cần lỡ tay thì hắn sẽ không còn sống được nữa!

Cách đó không xa, Phong Kính cùng TiềnPhong chạy tới. Tiền Phong kinh ngạc trừng to đôi mắt hoa đào như cặpbánh Trung Thu, há miệng nói: “Mình… mình chỉ là đùa thôi… Mình nói nếucậu ta bắn một phát súng vào tim, có lẽ cô ấy sẽ hối hận. Thế nhưng mình chỉ là đùa mà, không ngờ cậu ta lại nghĩ là thật! Cậu ta điên rồi sao?”

Phong Kính ngăn Tiền Phong, không chohắn xúc động chạy tới “Để quan sát đã”. Hai người nhìn cảnh tượng trướcmặt, nếu ngay cả chuyện này cũng vô ích, vậy thì thật sự nên buông tay.

Bên kia, Phương Thiệu Hoa cùng Kiều Na đứng sóng đôi.

Một người kháng cự cầm khẩu súng, mộtngười xiết chặt bàn tay kia vào khẩu súng. Khóe miệng Phương Thiệu Hoacười khẽ, giống như đang đánh cược toàn bộ tài sản của mình.

Kiều Na cười lạnh một tiếng, lạnh lùngnói: “Phương Thiệu Hoa, anh có bản lĩnh thì nổ súng cho tôi xem!” Bâygiờ còn đến đây diễn trò này là có ý gì?

Phương Thiệu Hoa nhìn cô, nhếch môi. Một viên đạn “phanh” một tiếng bắn ra, xuyên qua cánh tay hắn. Trong phútchốc, máu tươi bắn ra như một đóa hoa huyết đỏ. Có một giọt, hai giọtvăng ra bám lên váy cưới trắng tinh của cô, như đóa hoa anh đào nở rộgiữa bầu trời tuyết trắng.

Cánh tay hắn co rút, nhưng hắn vẫn cắnchặt răng, gân xanh lộ ra đầy trên trán. Hắn cắn răng nhịn cơn đau, mồhôi lạnh cuồn cuộn chảy ra. Hắn vẫn hỏi: “Đủ chưa?”

Kiều Na không ngờ hắn sẽ nổ súng, đồng tử bỗng dưng co rút lại.

Phương Thiệu Hoa như không cảm thấy đau, ngón tay lại tiếp tục đặt lên cò súng, đầu súng chĩa vào bờ vai củamình, nói: “Vậy thì ở đây được không?”

Khoảnh khắc viên đạn bay ra khỏi nòngsúng, Kiều Na đẩy mạnh tay hắn khiến cho viên đạn bay trật quỷ đạo, xẹtngang qua vai hắn, bắn lên trên vách tường sau lưng.

Kiều Na đoạt lấy khẩu súng, ném mạnh lên mặt đất, thét to: “Vô dụng! Cho dù anh có tự giết mình tôi cũng sẽkhông quay đầu lại. Anh hết hy vọng đi!”

Trong tròng mắt đỏ của cô xuất hiện mộttầng nước, chậm rãi chuyển động, giống như tùy lúc sẽ chảy xuống. Cuốicùng, cô quét mắt nhìn hắn một cái, cười nhẹ xoay người, quyết tuyệt đivề phía trước.

Phía sau, Phương Thiệu Hoa đang ôm chặtcánh tay đẫm máu, hô lớn: “Có lẽ anh đã yêu em!” Câu nói kia dường nhưdùng toàn bộ sức lực cuối cùng để gào thét ra.

Bóng lưng Kiều Na hơi chậm lại, đại biểu cho do dự trong nội tâm giờ phút này.

Hắn nói cái gì? Yêu? Cô không ngờ sẽ cómột ngày như vậy, từ trong miệng của hắn phun ra một chữ như vậy với cô. Một chữ đó, quá nặng, nhưng lại nhẹ đến buồn cười.

Ước chừng mười giây sau, cô mới chậm rãi quay đầu lại, cười nhẹ. Đôi mắt cô sâu đen như một đầm tối, ngữ điệuhơi nghẹn ngào đè nén ở yết hầu “Tình yêu này rất không đáng giá, tôikhông cần nó”

Ngoài giáo đường, phóng viên bị vệ sĩngăn lại. Reynold đứng ngoài cổng, xòe bàn tay ra, đợi cô đi tới. KiềuNa nhìn thấy cánh tay ôn nhu kia, chỉ là nhìn trong vài giây, cuối cùngđem tay của mình đặt vào trong tay hắn.

Mà phía sau bọn họ, Phương Thiệu Hoa bịt chặt miệng vết thương còn chảy máu trên cánh tay, quỳ rạp trên mặt đất. Miệng hắn phát ra một tiếng hét thê lương. Hắn cười, vươn cánh tay đầymáu lên che mặt, chất lỏng trong suốt chua sót xuyên qua khe hở các bàntay mà chảy xuống. Máu hòa với nước mắt thành một màu hồng nhợt nhạt.

Dưới làn nước mắt của hắn, cô kéo tà váy cưới thật dài, từng bước đi vào giáo đường thánh khiết tượng trưng chothần thánh, bản nhạc chúc phúc hôn lễ chậm rãi vang lên.

Hắn nhìn cô, đem tay mình nhẹ nhàng đặtvào tay Reynold, hai người cùng tiến vào giáo đường. Trong nháy mắt đó,Kiều Na có do dự một chút, cuối cùng cũng không quay đầu lại.

Tiếng chuông giáo đường vang lên, pháohoa bắn giữa không trung. Phương Thiệu Hoa giật giật khóe môi, lung layđứng lên, xoay người, từng bước một đi ngược hướng giáo đường. Mỗi bướcđi, trên mặt đất xuất hiện một chuỗi vết máu, giống như đóa hoa nở rộgiữa đường phố Paris.

Đi được hơn mười bước, cả người hắn nhoáng lên một cái ngã nhào trên mặt đất.

Phong Kính cùng Tiền Phong nhìn thấy thế, lập tức chạy tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »