Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3495 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 228
hôn lễ tiến hành.

❊ ❊ ❊

Tận nửa đêm Phàm Phàm mới hạ sốt. Kiều Na như vừa bước qua một trận đấu, cả người mỏi mệt nhắm mắt lại. Reynold để lại vài vệ sĩ, tự mình đigiải quyết chuyện scandal mấy hôm nay. Hắn ra lệnh trong vòng hai mươibốn giờ nhất định phải áp chế vụ tai tiếng đó. Cùng ngày, các trang báođều thu hồi tin tức của mình, nhờ vào sự quyết đoán của Reynold mà giớitruyền thông mới biết tự thu liễm chính mình.

Kiều Na đi vào phòng bệnh, nhìn khuônmặt nhỏ nhắn nhăn lại như một tờ giấy, vừa đáng yêu lại vừa đáng thương. Cô cúi người hôn lên gò má phúng phính của thằng bé.

Một thân ảnh không tiếng động đi đếnphía sau cô, Kiều Na không nhìn cũng biết là ai: “Phương thiếu đến đâyđể được tận mắt nhìn thấy sự chật vật của tôi à?”Phương Thiệu Hoa nhìn đứa bé nho nhỏtrên giường, đó là con trai của hắn, khuôn mặt nho nhỏ giống hắn nhưđúc. Vì bệnh mà miệng của thằng bé khẽ nhếch lên, cánh tay không ngừnghuơ huơ, đáng thương đến khiến cho người ta hận không thể lập tức ôm nóvào trong lòng. Thế nhưng ngay cả quyền lợi đưa tay chạm vào, hắn cũngkhông có.

Phương Thiệu Hoa không đáp, Kiều Na xoay người lại cười lạnh, nói: “Vở kịch này là do Phương thiếu dựng lên, bây giờ anh đến đây để cảnh cáo hậu quả do tôi không nghe lời sao?”

Phương Thiệu Hoa bỗng dưng ngẩng đầu,hai tay siết chặt, thanh âm âm trầm rốt cuộc cũng vang lên: “Em nghi ngờ anh?” Trong lòng cô, hắn ti tiện như vậy sao?

Kiều Na nhếch đôi môi đỏ mọng, đáp: “Ngoại trừ Phương thiếu thì còn ai vào đây?”

Phương Thiệu Hoa siết chặt hai nắm tay,nhìn chằm chằm cô. Hắn nhìn cô chừng năm phút, cuối cùng cũng xoay người rời khỏi phòng bệnh.

Sau khi trở về, chuyện thứ nhất PhươngThiệu Hoa làm chính là điều tra kẻ đứng phía sau chính là ai. Không ngờkết quả lại chính là vị hôn thê của Chung Kình.

Một năm trước, hôn lễ của cô ta bị làmcho rối tung. Chung Kình quyết tâm từ hôn, khiến cô ta trở thành tròcười cho cả thành phố S. Cô ta đem toàn bộ oán giận đặt lên người KiềuNa, trăm phương nghìn kế tìm hiểu mọi chuyện về Kiều Na, đợi đến ngày có thể trả thù.

Mà tin tức Kiều Na sẽ gả cho một ngườiđàn ông thành đạt ở nước ngoài cũng lan truyền trong nước, cô ta càngthêm phẫn hận. Tại sao hôn lễ của cô ta bị hủy mà hồ ly tinh Kiều Na này lại có thể sống tốt như thế?

Cô ta giận đến phát điên, vì thế khôngđể ý hậu quả mà đem những tư liệu mình thu thập được giao cho một trangbáo của nước Pháp. Chỉ là cô ta không ngờ được, cô ta tự khen mình đãlàm rất cẩn thận nhưng vẫn để cho người khác điều tra ra, hơn nữa còn là kẻ có thể khiến cho cô ta phải ôm ân hận suốt cả đời. Chỗ dựa vững chắc của cô ta chính là người cậu đứng đầu về bất động sản trong nước nhanhchóng bị điều tra chuyện nhận hối lộ, phải vào tù

Lúc Kiều Na biết được chân tướng sự việc cũng không nói gì thêm, vẫn chỉ “bình chân như vại”.

Thật ra làm sao cô có thể không biết,tuy rằng Phương Thiệu Hoa là một người chuyên nói những lời ác độc,không coi ai ra gì, nhưng hắn lại cực kỳ kiêu ngạo, vốn dĩ sẽ không cókhả năng làm ra những loại chuyện ti tiện như thế này. Cô cố ý! Đúngvậy, cô chính là cố ý, cố ý ép buộc hắn rời đi, cố ý làm cho mối quan hệ này nổ tung ra.

Nửa tháng sau, vụ scandal đó hoàn toànbị đè xuống. Dù sao cũng không ai dám đắc tội với Reynold, mà buổi lễkết hôn của Reynold cùng Kiều Na cũng sẽ cử hành như dự định.

Kiều Na mặc một chiếc váy cưới tuyếttrắng theo Tô Mộc Vũ lên xe hoa, tiến đến giáo đường. Reynold đã chờ ởđó, chỉ đợi sự xuất hiện của cô.

Lên xe hoa, xe khởi động, Kiều Na cầm bó hoa cưới trong tay, trái tim bùm bụp nhảy loạn. Cô sắp kết hôn, hôm nay cô sẽ trở thành vợ của người khác, nhận lấy sự che chở của Reynold. Từnay về sau Kiều Na cô đã hoàn loàn rời xa thời kỳ lang bạc, rời xa nửađời gian khổ, rời xa cuộc sống câm lặng cô độc.

Cô nên vui vẻ. Đúng vậy, cô nên vui vẻ!

Kiều Na nghĩ như thế, khóe miệng khẽ nhếch lên. Reynold là một người đàn ông tốt, đáng giá cho cô giao cả thân mình.

Mà bên cạnh, Tô Mộc Vũ nhìn cô, nhịn không được thở dài.

Tài xế đột nhiên nói: “Cô Kiều, phía sau hình như có một chiếc xe đi theo. Có cần báo cho ngài Reynold đến xử lý hay không?” Tài xế đương nhiên nạp chuyện này vào phần việc nguy hiểm.

Tô Mộc Vũ quay đầu lại nhìn… là Phương Thiệu Hoa. Hắn muốn làm gì đây?

Hai xe cách nhau khoảng hai mươi mét,Phương Thiệu Hoa bình tĩnh giữ vững tay lái. Mặt hắn rất trầm lặng,không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt kia lại đỏ ngầu, bên trong hiện rõ tơ máu, vừa nhìn cũng biết là đã một đêm không ngủ, thậm chí cũng có thểlà đã vài đêm không ngủ.

Hắn cứ đi theo sau xe đưa dâu như vậy.

Kiều Na lướt mắt qua kính chiếu hậu,trên mặt không chút biểu cảm gì đặc biệt, chỉ nói: “Khỏi đi!” Sau đó, cô vẫn không quay đầu lại nhìn hắn dù chỉ một lần.

Tài xế gật đầu, tiếp tục điều khiển xe.

Giáo đường chậm rãi xuất hiện trong tầmmắt, bản nhạc chúc phúc từ từ phát tán ra từ bên trong, có những đôi bồcâu trắng bay xung quanh nóc giáo đường.

Phương Thiệu Hoa vẫn trầm mặc chạy theophía sau lại bỗng nhiên giẫm mạnh ga vượt qua chiếc xe đưa dâu phíatrên, sau đó xoay 180 độ, lốp xe cùng mặt đất ma xát phát ra một tiếngphanh chói tai.

Tài xế hoảng hồn, giẫm mạnh phanh xe.Chiếc xe vẫn theo phản xạ chạy thêm mười mét, ngay trước mũi xe củaPhương Thiệu Hoa thì dừng lại.

Theo tác dụng quán tính, cả người Kiều Na thiếu chút nữa đã đập vào thành ghế phía trước.

Cô còn chưa kịp phản ứng, bỗng nhiên cửa xe đã bị mở ra, Phương Thiệu Hoa mở to đôi mắt đầy tơ máu đứng bênngoài, vươn tay nắm chặt cánh tay Kiều Na, nghiến răng nói: “Đi theoanh!”

Hắn muốn cướp dâu sao?

Vài tên vệ sĩ đi theo ngay lập tức nhảyxuống xe bao vây quanh Phương Thiệu Hoa “Mau buông cô Kiều ra rồi rờikhỏi đây ngay lập tức!”

Kiều Na dường như khó có thể tin nhìnPhương Thiệu Hoa, dùng sức giãy ra khỏi tay hắn “Phương Thiệu Hoa, anhbiết anh đang làm cái gì không?” Hắn không biết đây là đâu sao? Hắn cũng không biết đây là tình huống gì sao? Cả trăm tay phóng viên đang đứngcách đó không xa, cũng đang nhanh chóng chạy đến đây. Hắn mất trí rồisao?

Phương Thiệu Hoa kiên quyết, chết sốngcũng không chịu buông ra. Hắn kéo mạnh cô ra ngoài: “Anh biết chứ! Anhchưa từng biết rõ như vậy!”

Cái gì gọi là lý trí cũng bị ném ra sauđầu. Cái gì gọi là danh tiếng, cái gì gọi là công việc, cái gì gọi làscandal, lúc này hắn không muốn quan tâm đến bất kỳ thứ gì. Hắn chỉ biết nếu bây giờ không ngăn cản cô, hắn mới là một thằng ngu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »