Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3589 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 204
phục vụ đến nơi đến chốn.

❊ ❊ ❊

Hiệu quả của buổi triển lãm quả thật làm cho người ta ngạc nhiên. Hơn mười công ty truyền thông xếp hàng vào hội trường, sau cùng khi vợ chồng Tô Mộc Vũ và Phong Kính xuất hiện, toàn hội trường liền sôi trào, không khí nóng hừng hực.!

Vào thời gian giải lao buổi trưa, Kiều Na nhịn không được kích động ôm lấy Tô Mộc Vũ. Khổ cực lâu như vậy, tìm hết mọi cách có thể, rốt cuộc cũng không phụ kỳ vọng của cô.!

Toàn bộ nhân viên công ty cùng đến bar để chúc mừng.!

Kiều Na phóng khoáng uống rượu, ôm Tô Mộc Vũ nhẹ giọng nói: “Mộc Vũ, em lại thành công thêm một bước rồi”!

Tô Mộc Vũ ôm cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô.!Kiều Na có một nguyện vọng, nếu cô không còn là một người sạch sẽ thì cô quyết tâm phải trở thành một người phụ nữ thành công. Cô muốn toàn bộ những người từng khinh thường cô đều phải nhìn cô với ánh mắt khác.!

Tô Mộc Vũ biết, đau khổ của Kiều Na không ai có thể hiểu bởi vì cô không hề nói ra miệng, cô chỉ để cho người ngoài vĩnh viễn chỉ nhìn thấy sự kiêu ngạo của chính mình.!

Bởi vì, như vậy mới chính là Kiều Na.!

Nhân viên công đều kích động, bạo dạn chúc rượu Kiều Na. Kiều Na uống hết, một ly rồi lại một ly, hôm nay cô cảm thấy thật vui.!

Trong bụng sôi ùng ục, Kiều Na nhịn không được mà chạy vào toilet ói lên ói xuống.!

Sao lại thế này? Đêm nay cô uống rượu cũng không nhiều lắm, làm sao lại khó chịu như vậy? Giống như có thứ gì đó trong bụng khiến cho cả dạ dày cô co thắt lại.!

Kiều Na rửa mặt, ôm bụng tựa vào trên bồn rửa tay cho đến hơn mười phút sau mới dần dần dịu xuống cảm giác khó chịu.!

Cô xoa xoa huyệt thái dương, đi ra toilet. Cô mơ hồ dự cảm có gì đó không tốt lắm, chẳng lẽ cô nên đến bệnh viện kiểm tra một chút sao?!

Trở về căn phòng, Kiều Na không nghĩ tới Phương Thiệu Hoa lại đang ở đây, ngồi bên cạnh chỗ cô.!

Sao lại thế này?!

Kiều Na hơi nhíu mày. Tô Mộc Vũ không biết nội tình bên trong giữa hai người họ nên cười nói: “Kiều Na, lại đây ngồi đi. Chị vừa gọi cho Thiệu Hoa nên anh ấy đến chúc mừng cho chúng ta”

Phương Thiệu Hoa ngồi trên ghế sa lon, trong tay cầm ly rượu giơ về phía cô. Đôi mắt hắn lạnh lùng nhìn cô, rõ ràng là khiêu khích.!

Kiều Na chưa bao giờ cảm thấy bực bội như vậy, tên đàn ông này quả thật là ‘âm hồn bất tán’. Hơn một tháng không gặp, cô vốn đã quên đi một vài chuyện thế nhưng tại sao bây giờ lại gặp hắn ở đây?

Kiều Na lấy lại bình tĩnh, bên ngoài như không thèm để ý mà ngồi vào vị trí cũ. Tay cô giơ ly rượu, nói: “Tổng giám đốc Phương trăm công ngàn việc, không nên quấy rầy anh ấy chứ”

Phương Thiệu Hoa lại giả vờ như nghe không hiểu lời tiễn khách của cô, bình tĩnh nhấp một miếng rượu, ngẩng đầu nói: “Chẳng lẽ tổng thanh tra Kiều không chào đón tôi?”

“Nếu tôi nói tôi không chào đón, tổng giám đốc Phương sẽ làm gì?” Bình thường Kiều Na sẽ không nói chuyện như vậy, nhưng không biết sao bây giờ cũng có chút buồn bực trong lòng, buồn bực đến nỗi cô không muốn có chút mối quan hệ nào với Phương Thiệu Hoa.!

Tô Mộc Vũ nhìn hai người ‘khanh khanh ta ta’, kinh ngạc hỏi: “Hai người…?”!

Trong ấn tượng của cô ấy, hai người kia không vừa mắt lẫn nhau, ngay cả mặt mũi cũng không nguyện ý chạm nhau. Thế mà bây giờ lại nói chuyện khách khí như thế.!

Một nhân viên chạy đến đưa micro cho Kiều Na, nói: “Tổng thanh tra Kiều, chị hát một bài đi”

Những người khác vừa nghe thấy đều ồn ào phụ hoạ: “Tổng thanh tra Kiều hát đi!” Những người này bình thường tuy rằng rất không thích hình ảnh Kiều Na đã xây dựng, nhưng không tránh khỏi việc bội phục năng lực làm việc của cô. Thật vất vả mới có một cơ hội như vậy, sao có thể buông tha?

Kiều Na bị bọn họ ép buộc không từ chối được, đành phải cầm lấy micro hát bài “Quật cường”.

Quay đầu lại giữa biển người xa lạ.!

Một lần nữa nghi ngờ sự tồn tại!

Ngày mai của em không phải là không có bờ bến!

Mỗi lần tỉnh lại, lại ưu lo như vậy!

Nhìn lên bầu trời, không có một cánh chim!

Ánh trăng lạc lối giữa thế giới vô thường!

Sự kiêu ngạo của em, càng kiên trì càng đằng đẵng!

Cho đến khi nỗi đau biến thành sức mạnh!

Mỗi đêm!

Trong những giấc mộng yên lặng!

Chỉ có bóng dáng em ngân nga câu hát!

Với một tư thế quật cường!

Phía sau sân khấu huyên náo!

Là sự trống trải mỗi một mình em!

Mở mắt ra, rốt cuộc em cũng nhìn thấy!

Chỉ một chút ánh sáng lờ mờ…!

Bài hát này cũng không có quá nhiều người biết đến, Kiều Na vô tình nghe qua một lần liền thích. Bài hát này, cô rất thích. Cô cất tiếng hát, khuôn mặt xinh đẹp bao phủ bởi ánh hào quang khiến cho người ta nhất thời mê muội.

Hát xong, tất cả mọi người trong phòng đều vỗ tay ủng hộ. Chỉ mỗi Phương Thiệu Hoa, bên trong căn phòng với ánh đèn mờ mờ chiếu lên khuôn mặt hắn, trong ánh mắt đó dường như xẹt qua một sự kinh ngạc.

Kiều Na cảm thấy có chút khó chịu nên bảo phải về trước. Tô Mộc Vũ thì còn chờ Phong Kính đến đón cho nên cũng không vội.

Đi ra khỏi câu lạc bộ đêm, bầu trời có chút lạnh khiến cho Kiều Na hơi thanh tỉnh. Hôm nay thật kích động, buổi sáng bận rộn với triển lãm, buổi tối lại vui vẻ uống rượu.

Kiều Na thầm giễu cợt, chẳng lẽ cô thật sự không có tuổi trẻ sao? Cô cũng sắp ba mươi tuổi rồi, chỉ còn một tháng tháng nữa là bước sang tuổi thứ ba mươi rồi, cũng không phải là hai mươi ba hay hai mươi bốn tuổi, cũng không còn là một cô gái đang tuổi thanh xuân hoạt bát.

Vì dự liệu tối nay sẽ uống rượu cho nên cô không lái xe đến, Kiều Na định gọi một chiếc taxi thì bỗng nhiên một chiếc Hummer mạnh mẽ đỗ trước mặt cô.

“Cô Kiều, tôi tiễn cô tiễn một đoạn đường nhé?”

Kiều Na nhíu mày, bước đến cửa sổ xe, nắm cổ áo của hắn kéo về phía mình, đôi mắt đẹp mông lung trừng to, nói: “Đừng nói vơi tôi rằng tổng giám đốc Phương đây đã đem lòng yêu tôi rồi nhé? Tôi sẽ vì được yêu thương mà lo sợ đó!”

Sắc mặt Phương Thiệu Hoa tối sầm, cười nhạo: “Yêu cô? Dường như cô không biết bốn chữ ‘không lượng sức mình’ viết như thế nào thì phải?” Hắn yêu cô? Một người phụ nữ như vậy thì có chỗ nào để hắn đáng giá đem lòng yêu thương? Nằm mơ đi!

Kiều Na cười rộ lên, sau đó buông Phương Thiệu Hoa ra, đáp: “Cũng thật đúng lúc, tôi cũng vậy, cho nên bye bye nhé!” Nói xong, cô quay đầu.

Phương Thiệu Hoa nắm lấy khủyu tay Kiều Na kéo trở về, đóng cửa xe, nói: “Nói cũng nói rồi, đi được chưa?”

Người phụ nữ này thật xem hắn như một thứ tiêu khiển, cứ hết lần này đến lần khác vung tay chạy lấy người trước mặt hắn. Là ai cho cô lá gan đó chứ?

“À há?” Cổ họng Kiều Na phát ra một âm thanh không rõ, bờ môi đỏ mọng khẽ mở, nói “Thế tổng giám đốc Phương lại muốn gì đây? Một đêm trước vẫn không đủ cho nên lại muốn thêm một đêm à?”

Trong xe không bật đèn, chỉ có đèn đường mờ nhạt chiếu rọi vào, chiếu lên khuôn mặt của Kiều Na đỏ hồng vì rượu, hai má hồng hồng, ánh mắt long lanh ứa nước, đôi môi đỏ mọng khẽ mở kiều mị như hoa.

Phương Thiệu Hoa nhìn thấy liền nhớ đến đêm đó, một đêm tối phủ kín hương hoa anh túc. Một đêm hắn gặp cô, gặp một người phụ nữ mà hắn chưa từng thấy ai giống như vậy.

Kiều Na nhìn ánh mắt hắn dần nhiễm đầy sắc dục liền cười rộ lên, hai tay ôm cổ hắn, khẽ hôn lên: “Nói đi Phương thiếu, còn bao lâu nữa anh mới có thể mất đi hứng thú với tôi hả? Tôi đây sẽ phục vụ, nhưng sau đó, xin anh đừng đến quấy rầy tôi nữa nhé!”

Mỗi một âm điệu đều triền miên đến mức làm cho lòng người mê muội, nhưng lời nói lại như đang giao dịch, mục đích chính là mau chóng thoát khỏi sự dây dưa của Phương Thiệu Hoa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »