Giao Dịch Hàng Tỷ- Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Lượt đọc: 3679 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »
Chương 218
anh thật độc.

❊ ❊ ❊

Hôn lễ trong nháy mắt biến thành trò hề. Ở đây cũng đều là những nhân viên quan trọng trong bộ máy chính phủ,tất cả đều nhìn thấy trò khôi hài đang diễn ra lúc này. Sắc mặt của vịthị trưởng Chung đen như đít nồi, so với bị người khác tát vào bạt tayvào mặt còn nghiêm trọng hơn.

Thị trưởng Chung tiến lên kéo tay con trai không có tiền đồ, gầm nhẹ: “Chung Kình, mày đừng có phá rối nữa!”

Chung Kình như đã rất quyết tâm, nói:“Cha đừng có ép con cưới người phụ nữ chanh chua kia nữa. Con đã nóirồi, người con yêu là Kiều Na!”

Cô dâu bên kia bị chỉ trích là người phụ nữ chanh chua lập tức giận đến muốn ngất đi, sắc mặt mỗi người nhà gáiđều rất khó coi, nhất là cái vị vua bất động sản – cậu của cô dâu kia.

Thị trưởng Chung nhìn tình huống trướcmắt, liếc mắt một cái quét lên người Kiều Na, âm thanh lạnh lùng: “Người đâu, mời cô gái này rời khỏi đây cho tôi, nơi này không chào đón cô!”Ông ta biết con trai mình si mê người phụ nữ này từ lâu, không ngờ hômnay lại diễn ra sự tình như vậy. Ông ta ngay lập tức liền nghĩ do KiềuNa cố ý tới quấy rối, muốn Chung gia của ông ta mất mặt.

Dứt lời, hai người vệ sĩ có thân hình lực lưỡng tiến đến, kéo cánh tay Kiều Na muốn lôi ra ngoài.

Thị trưởng Chung nổi giận thật sự, hơnnữa ấn tượng trước kia vẫn không tốt với Kiều Na liền hạ quyết tâm mộtchút thể diện cũng không cho cô. Kiều Na nhìn thấy mình bị vây bởi haingười đàn ông cao to, lòng bàn tay âm thầm nắm chặt.

Mọi người đều chờ nhìn cảnh mất mặt củaKiều Na, không nghĩ tới Phương Thiệu Hoa lách mình một cái che trước mặt cô, đôi mắt lạnh lùng nhìn những người trước mặt, nói: “Thị trưởngChung, cô ấy là bạn gái của tôi. Ông có phải nên cho tôi chút mặt mũihay không?”

Kiều Na không ngờ Phương Thiệu Hoa sẽ ra mặt giúp cô trước nhiều người như vậy. Cô cảm thấy điều này không mấysáng suốt, nhưng mà… nhìn thấy tấm lưng to của Phương Thiệu Hoa chắntrước mặt mình, cõi lòng Kiều Na đột nhiên gợn sóng.

Thị trưởng Chung sững sờ, không nghĩ tới Phương thiếu sẽ ra mặt giùm một người phụ nữ không ra gì như vậy. Tuyrằng thân phận của Phương Thiệu Hoa chỉ là doanh nghiệp, nhưng bối cảnhgia đình của hắn ở thành phố S này không dễ đối phó.

Phương Thiệu Hoa đứng ra, thị trưởngChung sắc mặt càng khó coi. Trong lòng phẫn hận nhưng cũng chỉ có thể hạ mình, cười nói: “Là lão Chung tôi quá phận rồi, thì ra cô đây là bạngái của Phương thiếu, một chút nữa là đã phạm sai lầm rồi. Tuy nhiêntình huống hiện nay cũng không mấy tốt đẹp, thế Phương thiếu có thể mờicô đây rời khỏi đây giúp lão Chung tôi được không?”

Chung Kình vẫn còn chưa từ bỏ ý định,quát lớn: “Kiều Na, em đừng đi theo hắn ta! Anh không kết hôn, anh thềanh tuyệt đối không kết hôn. Xin em hãy cho anh thêm một cơ hội, KiềuNa, anh yêu em!”

Hắn ta càng nói, sắc mặt thị trưởngChung lại càng đen. Một cái tát bay đến trên mặt Chung Kình, ông lập tức sai người trói hắn ta lại. Buổi hôn lễ này, muốn hay không muốn cũngphải hoàn thành.

Kiều Na liếc mắt một cái đến Chung Kình đang giãy dụa, nghiêng người theo Phương Thiệu Hoa rời khỏi.

Khoảnh khắc bước ra lễ đường, PhươngThiệu Hoa cười lạnh, nói: “Phương thiếu tôi phải nói một câu, cô ấy làbạn gái của tôi. Còn về phần vài người không liên quan vẫn là đừng đếnquấy rầy cô ấy thì hơn, nếu không thì chính là không chừa mặt mũi choPhương thiếu này!”

Trong phút chốc, cả lễ đường đang ồn áolập tức im lặng không một chút âm thanh. Chỉ nhìn thấy Phương Thiệu Hoacẩn thận đỡ eo Kiều Na đi ra ngoài.

Lên xe, Kiều Na vùi mặt vào lòng bàntay. Cô thật hối hận, hôm nay đúng ra không nên tham gia buổi hôn lễnày, mọi chuyện thành ra như bây giờ, xem ra đã đắc tội vối rất nhiềungười.

Cô ngẩng đầu, nhìn tới ôn thần đang ngồi bên cạnh. Lời nói vừa rồi của hắn, rốt cuộc là có ý gì? Đơn thuần làgiải vây giúp cô, hay là…

Phương Thiệu Hoa kéo cà vạt trên cổ raném về hàng ghế phía sau, nhìn thấy ánh mắt của cô, đuôi lông mày củahắn khẽ nhếch lên. Hắn kéo người cô ôm lấy, đùa cợt: “Sao vậy? Tổngthanh tra Kiều đột nhiên nhận ra đã yêu tôi rồi à?”

Kiều Na nói: “Phương thiếu cảm thấy tôi sẽ tự mình chui đầu vào chỗ chết sao?”

Phương Thiệu Hoa nhíu mày: “Có ý gì?”

Kiều Na chống cằm, trừng mắt nhìn hắn, bờ môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, nói: “Bởi vì anh, thật độc”

Loại đàn ông như hắn ngàn vạn lần không nên đụng vào. Hắn giống như một cây nấm độc, đã ăn vào thì chỉ có con đường chết.

Phương Thiệu Hoa đối với lời giải thíchnày từ chối cho ý kiến. Hắn chỉ nhíu mày, giữ chặt tay lái giẫm ga,chiếc Hummer phát ra một tiếng rít gào rồi chạy đi.

Hậu quả của buổi hôn lễ kia dần dần hiện ra. Gần đây không ngừng có kiểm soát viên của các ngành liên quan đếncông ty tiến hành điều tra, nào là kiểm tra trốn thuế, làm lậu thuế,cùng với các khoản chỉ tiêu. Từng đợt từng đợt, rõ ràng không bìnhthường.

Kiều Na biết, đây là thị trưởng Chung cố ý chỉnh cô, nhưng cô cũng không có cách nào. Cho dù cô có mạnh mẽ baonhiêu cũng khó mà đánh lại chính phủ. Cứ Tiếp tục như vậy khẳng địnhnhân viên trong công ty sẽ không chịu nổi. Kiều Na rất là đau đầu.

Sau khi mang thai, Kiều Na lần đầu tiên tăng ca.

Sổ sách kê khai phát hiện vấn đề, nhưngcô cũng không nói được gì. Lúc Phương Thiệu Hoa gọi điện thoại tới, Kiều Na đang kiểm tra sổ sách ở bộ tài vụ.

Vừa bắt điện thoại liền nghe tiếng rốngcủa Phương Thiệu Hoa “Kiều Na, cô lại đi tìm đàn ông nữa à? Đừng quênbây giờ cô là phụ nữ đã có thai đó!”

Kiều Na xoa nhẹ mi tâm. Cô đang rất mệtmỏi, lại gặp hắn “Phương thiếu, tôi không có nghĩa vụ phải báo cáo toànbộ cuộc sống của mình cho anh, xin anh đừng có quấy rầy tôi nữa. Tôi nhớ hình như trên hợp đồng giao dịch có một điều khoản là không quấy rầycuộc sống của đối phương thì phải”

Phương Thiệu Hoa vừa nghe đến hai chữ“giao dịch” liền cười lạnh: “Kiều Na, cô đừng quên, cô là do tôi bỏ ranăm trăm ngàn mua về. Nếu bây giờ tôi rút toàn bộ tiền lại, cô nghĩ rằng cô còn có thể sống tiếp không?”

Kiều Na không nói một câu liền cúp điện thoại.

Trở về với những con số, thư ký bưng một ly trà tới, Kiều Na nhìn lướt qua rồi nói: “Đổi cà phê đi”

Thư ký lặng đi một chút, vẫn phải đi đổi cho cô.

Một đêm này, Kiều Na phải cho đến rạngsáng mới có thể chỉnh sửa được số liệu thu chi. Những người tăng ca đềuđược về nhà, hơn nữa còn cho họ đi làm trễ hơn một tiếng đồng hồ.

Cả văn phòng dần sáng lên trong ánh nắng mặt trời. Kiều Na khoác áo khoác nằm trên ghế sa lon, cánh tay đặt lêntrán, đột nhiên cảm thấy thật mệt mỏi.

Mệt ở đây là mệt về tinh thần.

Phương Thiệu Hoa nổi giận đùng đùng đẩycửa tiến vào, đập vào mắt chính là ly cà phê trên bàn làm việc, mắt hắnliền âm trầm: Người phụ nữ này rốt cuộc có nhớ lời nói của hắn haykhông, phụ nữ có thai không thể uống cà phê!

Khi nhìn thấy Kiều Na nằm trên ghế salon ngủ say, trên người chỉ có một chiếc áo khoác mỏng. Sắc mặt hắn thêm một tầng âm trầm: Người phụ nữ này muốn sốt một lần nữa mới chịu haysao?

Chết tiệt!

Hắn cắn răng, ôm lấy Kiều Na đi ra ngoài. Ôm cô, lần đầu tiên cảm thấy cô lại nhẹ như vậy, tuy mang thai nhưng vẫn rất gầy.

Kiều Na cực kỳ mệt mỏi, cho đến khi hắnôm cô lên xe vẫn không tỉnh lại. Hắn nhìn thấy Kiều Na gối đầu lên đùimình, trông giống như một con mèo nhỏ.

Đôi mắt Phương Thiệu Hoa loe lóe, chỉnhđiều hòa trong xe lên mười độ, sau đó lấy một chiếc chăn lông đắp lênngười cô. Hắn cũng nhắm mắt lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230
Tiến »