Tác giả: Woody Allen
Dịch giả: Tôn Trọng Húc
Khi phát động một cuộc cách mạng, có hai điều kiện cần thiết: người hoặc sự việc bị phản kháng, và những người thực sự xuất hiện để thực hiện sự phản kháng. Trang phục thường không cần quá chính thức, cả hai bên đều không cần câu nệ về thời gian hay địa điểm, tuy nhiên nếu một bên không tham gia, toàn bộ sự việc rất có khả năng sẽ kết thúc trong tồi tệ. Trong cuộc cách mạng Trung Quốc năm 1650, cả hai bên đều không xuất hiện, kết quả là tiền đặt cọc thuê địa điểm bị tịch thu.
Những người hoặc tổ chức bị phản kháng được gọi là "kẻ áp bức", rất dễ nhận diện, vì dường như mọi chuyện vui vẻ đều bị họ chiếm lấy hết. "Kẻ áp bức" thường mặc âu phục, sở hữu đất đai, và bật đài giữa đêm khuya cũng chẳng ai dám phàn nàn. Công việc của họ là duy trì "hiện trạng", đây là một trạng thái mà mọi thứ đều không được phép thay đổi, mặc dù họ có thể sẵn lòng sơn lại tường mỗi hai năm một lần.
Khi "kẻ áp bức" trở nên quá khắc nghiệt, cái gọi là "quốc gia cảnh sát" sẽ xuất hiện. Trong đó, mọi sự bất đồng đều bị cấm đoán, từ việc cười khúc khích, đeo nơ bướm ra đường, cho đến việc gọi thị trưởng là "đồ béo" đều nằm trong danh sách cấm. Tại quốc gia cảnh sát, quyền công dân bị cắt giảm mạnh, tự do ngôn luận là điều chưa từng nghe tới, tuy nhiên người ta vẫn được phép nhại lại y hệt những gì trên đĩa nhạc. Việc công khai chỉ trích chính phủ bị cấm, đặc biệt là những ý kiến liên quan đến khả năng khiêu vũ của họ. Tự do xuất bản cũng bị hạn chế, đảng cầm quyền "quản lý" tin tức, chỉ để công dân nghe những quan điểm chính trị và tỉ số các trận bóng đá phù hợp, những thứ không gây ảnh hưởng đến sự ổn định và đoàn kết.
Những người phản kháng được gọi là "người bị áp bức", thường thấy họ đi lại vô định, lẩm bẩm và than đau đầu. (Cần lưu ý rằng, kẻ áp bức không bao giờ phản kháng hoặc cố gắng trở thành người bị áp bức, vì điều đó đòi hỏi phải thay đồ lót.)
Một vài ví dụ nổi tiếng về cách mạng bao gồm:
Cách mạng Pháp. Trong cuộc cách mạng này, nông dân nắm quyền và nhanh chóng thay toàn bộ khóa cửa cung điện, khiến giới quý tộc không thể quay lại, sau đó họ tổ chức những bữa tiệc linh đình, ăn uống thỏa thích. Khi giới quý tộc cuối cùng giành lại được cung điện, họ buộc phải tiến hành tổng vệ sinh và phát hiện ra rất nhiều vết bẩn cùng những chỗ bị tàn thuốc lá làm cháy sém.
Cách mạng Nga. Cuộc cách mạng này đã ấp ủ nhiều năm, khi những nông nô cuối cùng hiểu ra Sa hoàng và Hoàng đế Nga là cùng một người, cuộc cách mạng liền bùng nổ đột ngột.
Cần lưu ý rằng sau khi cách mạng kết thúc, "người bị áp bức" thường lên nắm quyền và bắt đầu hành xử giống như "kẻ áp bức". Tất nhiên đến lúc đó, muốn gọi điện thoại cho họ là điều vô cùng khó khăn, và số tiền cho họ vay để mua thuốc lá hay kẹo cao su khi chiến tranh diễn ra thì tốt nhất đừng nên nghĩ tới nữa.
Các phương pháp của phong trào bất bạo động bất hợp tác:
Tuyệt thực. Phương pháp này là việc người bị áp bức không ăn gì cho đến khi yêu cầu được đáp ứng.
Những chính trị gia thâm hiểm thường đặt bánh quy hoặc phô mai Cheddar trong tầm tay của họ, nhưng nhất định phải chống lại sự cám dỗ. Nếu bên cầm quyền có thể khiến người tuyệt thực ăn, nói chung là họ có thể dễ dàng dập tắt sự phản kháng. Nếu có thể khiến người tuyệt thực ăn và nhận lấy tấm séc, họ đã nắm chắc phần thắng. Tại Pakistan, khi chính phủ dọn ra món thịt bê đặc biệt ngon do đầu bếp danh tiếng chế biến, mọi người cảm thấy quá hấp dẫn không thể từ chối, thế là cuộc tuyệt thực thất bại. Tuy nhiên, những món ngon như vậy rất hiếm gặp.
Một vấn đề của việc tuyệt thực là sau khi kiên trì được vài ngày, con người sẽ trở nên cực kỳ đói, nhất là khi những chiếc xe phát thanh được thuê cứ chạy trên phố và rêu rao: "Ừm... thịt gà thật ngon — ừm... đậu thật là tuyệt... ừm..."
Đối với những người không quá cực đoan về niềm tin chính trị, có một cách tuyệt thực cải tiến, đó là không ăn hành hẹ. Nếu vận dụng khéo léo, cử chỉ nhỏ bé này có thể tạo ra ảnh hưởng to lớn đối với chính phủ. Ai cũng biết rằng Mahatma Gandhi đã kiên trì ăn salad không trộn, khiến chính phủ Anh phải xấu hổ và buộc họ phải nhượng bộ rất nhiều. Ngoài thực phẩm, những thứ khác có thể không làm là: chơi bài Whist, mỉm cười và đứng một chân bắt chước chim hạc.
Biểu tình. Chìa khóa của biểu tình nằm ở chỗ nó phải được người khác nhìn thấy. Nếu một người tự "biểu tình" riêng tư trong nhà mình, về mặt kỹ thuật thì không tính là biểu tình, mà chỉ là "biểu hiện ngu ngốc", hoặc "hành xử như một kẻ đần độn".
Một ví dụ điển hình về biểu tình là Sự kiện trà Boston. Trong sự kiện này, những người Mỹ phẫn nộ hóa trang thành người da đỏ, đổ trà của người Anh xuống cảng. Sau đó, người da đỏ hóa trang thành những người Mỹ phẫn nộ và ném những người Anh thực sự xuống cảng. Tiếp đó, người Anh hóa trang thành những túi trà, tự ném nhau xuống cảng. Cuối cùng, lính đánh thuê Đức chỉ mặc trang phục trong vở "Phụ nữ thành Troy" rồi nhảy xuống cảng, không rõ lý do tại sao.
Khi biểu tình, cầm một tấm biển khẩu hiệu để bày tỏ lập trường là điều có lợi. Một vài lập trường được gợi ý như sau: 1) Giảm thuế; 2) Tăng thuế và 3) Không được cười cợt với người Ba Tư nữa.
Các phương pháp đa dạng của phong trào bất bạo động bất hợp tác:
Đứng trước tòa thị chính hô vang "Pudding" một cách nhịp nhàng cho đến khi yêu cầu được đáp ứng.
Dẫn một đàn cừu đến khu mua sắm để làm tắc nghẽn giao thông.
Gọi điện cho các thành viên trong "hệ thống" và hát bài "Beth, em giờ là người phụ nữ của anh".
Ăn mặc như cảnh sát, sau đó nhảy chân sáo.
Giả làm một cây atiso, rồi đánh người khi họ đi ngang qua.