Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5585 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 236

❊ ❊ ❊

“Họ chỉ đồng hành với chúng ta cùng lắm nửa tháng, sau khi ra tiền tuyến sẽ tách ra. Nếu họ là cấp dưới của anh, thì anh sẽ tốn công một chút để dạy dỗ họ. Nhưng đằng này lại chỉ là người qua đường, cho nên cứ giao việc dạy bảo cho cấp trên tương lai của họ đi. Anh chỉ cần trong thời gian nửa tháng này họ không gây phiền phức cho chúng ta là được, còn lại thì mặc kệ.”

So với tình hình hơi căng thẳng bên Ariel, thì bên phía nhóm Hạng Phi với Lâm Phỉ Nhi lại được hoan nghênh nhiệt liệt hơn nhiều.

Hầu hết các tiểu đội đều do lính nhập ngũ đã lâu làm tiểu đội trưởng. Trong tình huống đó, họ sẽ rất vui vẻ chào đón học sinh ưu tú của trường Đệ Nhất hơn học sinh các trường khác.

Đương nhiên, thỉnh thoảng cũng có mấy tên có mắt như mù muốn khiêu chiến uy nghiêm của tiểu đội trưởng. Nhưng hiển nhiên là, dù tân binh hay lính cũ, đã có tư cách giữ chức tiểu đội trưởng thì đều là hạng khó xơi. Sau vài lần “giao lưu”, ai không phục hay gây chuyện đều bị xử lý hết.

Trên con tàu chiến này, tiểu đội của Ariel chẳng có gì nổi bật. Một phần vì Ariel không muốn phô trường, một phần là vì cuộc nói chuyện ngày hôm đó thành công trấn áp các đội viên còn lại.

Sau vài ngày, học sinh từ nhiều trường quân đội khác đều đến tụ họp. Xung đột giữa lính mới và lính cũ ngày càng gay gắt. Không biết vì lý do gì, có những lần xung đột đến đổ máu, vậy mà sĩ quan chỉ huy con tàu không hỏi han gì đến.

Nhóm Hạng Phi đều thấy khó hiểu, không kìm được chạy đến hỏi Chung Thịnh. Chung Thịnh thì thấy trò này đã nhiều rồi, cho nên chỉ cười cười giải thích cho họ nghe. Hiện giờ trên con tàu này có rất nhiều tranh chấp giữa lính mới và lính cũ, nếu mạnh mẽ đàn áp thì dù bên bị trấn áp là lính cũ hay lính mới, thì đều sẽ tạo khoảng cách giữa hai bên. Ngược lại, nếu lợi dụng những xung đột này để tạo cơ hội cho họ xác lập uy quyền, thì mọi người sẽ bằng lòng tin phục.

Đừng nghĩ rằng cấp trên mặc kệ xung đột của bọn họ. Một khi có hành vi nào vượt quá giới hạn, thì cả hai bên đều phải nhận hình phạt.

Nhóm Hạng Phi gật gù với vẻ đăm chiêu. Chung Thịnh không khỏi mỉm cười, nhớ lại chuyện đời trước mình cũng từng như thế.

Thanh niên mà, đã là lính thì ai chẳng đầy nhiệt huyết, cứ cho họ giải phóng nó ra là được. Trong quân đội, nắm đấm càng có sức thuyết phục hơn quân hàm. Chỉ cần cho mọi người thấy rõ năng lực, thì sẽ không ai ý kiến gì.

Hiện giờ cấp trên đang âm thầm quan sát các tiểu đội trưởng, cả lính cũ lẫn lính mới, chỉ cần có thể kiểm soát được đội viên của mình thì đều thuộc dạng nhân tài đáng đào tạo.

Cấp trên bây giờ không còn nhiều thời gian để từ từ khảo sát năng lực từng người một, chỉ đành thông qua biện pháp bạo lực mà đơn giản này để lựa chọn sĩ quan từ tầng bậc dưới.

Giờ nghĩ lại thì Ariel từ ngày đầu tiên đã hoàn toàn khống chế được tiểu đội của mình quả thật là rất xuất sắc. Mặc dù cách thức có hơi thô bạo, nhưng trên con tàu này, đội nào càng yên ổn, càng tỏ ra bình thường thì tiểu đội trưởng càng được đánh giá cao.

Ba ngày trước, tàu chiến đã rời khỏi cảng hàng không tinh cầu thủ đô. Trên đường đi, ngoài nhu cầu bổ sung những thứ thiết yếu ra thì hầu như không dừng lại ở bất cứ tinh cầu nào. Hành trình nhàm chán khiến rất nhiều học sinh mới từ trường quân đội ra đều không thích ứng được với cuộc sống vô vị kiểu này.

Trong trường quân đội cũng có rất nhiều các khu vui chơi giải trí. Nhưng hiện giờ trên tàu chiến chỉ có các loại máy móc dùng để huấn luyện, ngoài ra chẳng có gì cho người ta thả lỏng thư giãn cả.

Lính cũ đã quen với nếp sinh hoạt như vậy, hoạt động giải trí mỗi ngày quá lắm cũng chỉ là tụ tập với nhau đánh bài, chơi mấy trò đánh trận đơn giản. Còn với tân binh thì những ngày này quá khó chịu.

Trên tàu có rất nhiều học sinh đến từ các trường quân đội thuộc các tinh cầu lân cận tinh cầu thủ đô, thực lực tuy là kém trường Đệ Nhất, nhưng so với các trường khác thì đã giỏi hơn nhiều rồi. Có lẽ chính vì lý do đó mà họ có vẻ ngông nghênh hơn, đối mặt với lính cũ cũng dễ nảy sinh xung đột hơn.

Mâu thuẫn giữa lính mới và lính cũ ngày càng tăng, giữa học sinh đến từ các trường khác nhau cũng xảy ra xung đột. Nhưng các sĩ quan chỉ huy trên tàu làm như không biết, không có bất cứ hành động khiển trách nào.

Đương nhiên, trên tàu cũng có những người thông minh như Ariel, mỗi ngày ngoan ngoãn đến phòng tập huấn luyện, chưa từng gây chuyện. Số các tiểu đội như thế cũng không ít.

“Đệt! Cậu xem cái bọn vứt đi này đi, vô dụng như thế mà còn đòi lên chiến trường?” Trong phòng hạm trưởng, một ông chú trung niên râu quai nón mặc quân phục hạm trưởng chỉ vào hình ảnh một nhóm tân binh xông vào đánh lộn trên màn hình mà bực mình mắng sa sả.

Phó quan bên cạnh tay cầm cốc nước cười tủm tỉm nói: “Ha ha, lính mới mà, bao giờ cũng tràn trề sức sống như thế, chuyện bình thường.”

“Bình thường cái con khỉ, cái bọn khốn nạn này mà là lính của ông thì ông bắn hết.” Râu quai nón bực bội tắt màn hình.

“Rồi rồi, ông cũng nói rồi đấy, họ đâu phải lính của ông, ông tức cái gì?” Phó quan đặt cốc xuống, nói với vẻ không bận tâm lắm.

“Mẹ nó, tôi đã bảo là đám tân binh này không được mà. Không qua huấn luyện thì làm sao lên chiến trường được!” Râu quai nón bực bội bỏ mũ xuống, để lộ cái đầu trọc lốc.

Phó quan nhàn nhã nhấp một ngụm cà phê, chậm rãi nói: “Ai bảo bọn họ chưa được huấn luyện? Đây đều là những người được huấn luyện chính quy trong trường quân đội, ông đừng nói xấu bọn họ.”

“Hừ, cái đám vô dụng này, tôi nghi chúng nó còn chưa thấy máu bao giờ!” Râu quai nón đập bàn, “Mẹ nó chứ, cái nhiệm vụ chết tiệt, bắt chúng ta phải huấn luyện chúng trong một tháng trời. Huấn luyện cái mẹ gì, một lũ vô dụng!”

“Bình tĩnh, bình tĩnh!” Phó quan đặt cốc xuống, vỗ vai râu quai nón: “Ông bực nỗi gì, xem bọn họ dư thừa tinh lực như thế thì cứ để họ tiêu hao bớt đi không phải là xong sao.”

“Tiêu hao kiểu gì?” Râu quai nón hỏi với vẻ chán nản.

“À, tôi nhớ không lầm thì chuyến đi này của chúng ta không bắt buộc phải quay về tiền tuyến trong vòng một tháng, đúng không?” – Phó quan nheo mắt hỏi.

“Hửm? Có mưu đồ gì vậy?” Râu quai nón sáng mắt lên.

“Mưu đồ gì chứ.” Phó quan bất mãn, “Đó gọi là mưu lược, mưu lược, biết chưa?”

“Tôi biết hay không có liên quan gì đâu, cậu biết là đủ rồi. Nói nhanh lên.” Râu quai nón mất kiên nhẫn phẩy phẩy tay.

Phó quan lừ mắt chán chẳng buồn nói, “Đám nhóc này tràn trề sức sống như thế, lại không chịu phục ai, chi bằng để chúng nó so đấu vài lần đi.”

“So kiểu gì?”

“Ông nói xem có thể so kiểu gì?” Phó quan khinh bỉ liếc nhìn râu quai nón, “Ngày kia chúng ta sẽ đi qua tinh cầu săn bắn.”

“Hửm? Cậu muốn cho chúng nó đi săn?” Râu quai nón trợn tròn hai mắt lòe lòe hưng phấn.

“Sai, không phải đi săn, mà là huấn luyện.” – Phó quan nghiêm túc nói.

“Thôi đi.” Râu quai nón bĩu môi, “Lần trước Cốc Vũ chọc vào cậu nên lần này muốn công khai trả thù chứ gì.”

“Tôi trả thù cái gì nào? Lần trước Cốc Vũ chê chúng ta săn nhiều quá nên khấu trừ một nửa con mồi, lần này tôi huấn luyện bộ đội danh chính ngôn thuận, cậu ta sẽ không thể cắt xén con mồi của chúng ta.” Phó quan nói như thể có lý lắm.

Râu quai nón liếc nhìn hắn, không nói nữa, mở bản đồ vũ trụ, nhìn một hành tinh màu lam xám trên lộ trình của con tàu.

“Hiện giờ … đang là mùa bọn săn trộm hoành hành nhỉ.”

“Đúng vậy.” – Phó quan cười tủm tỉm đáp.

Râu quai nón trừng mắt nhìn hắn: “Ý tưởng này không tồi, nhưng phiền phức quá.”

“Đâu phải phiền phức của ông, sợ cái gì.” Phó quan cầm cốc lên uống một ngụm, vẻ mặt rất thích thú.

“Mẹ, cho đám nhóc này đi huấn luyện chút đi, tôi thấy bảy ngày là đủ rồi đấy.”

“Đủ. Nhưng ông định cho chúng nó vũ khí gì?”

“Còn vũ khí gì nữa, một ba lô quân dụng tiêu chuẩn, một súng laser. Chẳng lẽ lại cho chúng nó mỗi đứa một cơ giáp?”

Phó quan hơi sựng lại: “Cũng được. Đã là huấn luyện thì chết vài người là chuyện bình thường. Ông làm báo cáo đi, tranh thủ kê thêm danh sách mấy người tử vong.”

Râu quai nón trừng mắt: “Cậu đi mà làm, tôi ghét nhất làm báo cáo.”

Phó quan trầm mặc một lát mới nói: “Được rồi! Được rồi! Tôi làm thì tôi làm. Ông mau liên hệ với Cốc Vũ đi, trong vòng hai ngày xua hết đám người thường khỏi tinh cầu săn bắn.”

“Biết rồi, nói lắm.” Râu quai nón vung tay lên, sai phó quan của mình đi viết báo cáo, mình thì xoa xoa mặt, trưng ra nụ cười nịnh nọt, mở máy liên lạc gọi cho Cốc Vũ – sĩ quan chỉ huy tinh cầu săn bắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »