Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5570 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 257

❊ ❊ ❊

“Thôi, làm hết sức, nghe ý trời vậy. Mong rằng thiếu tá Ariel là người thấu tình đạt lý, hiểu cho thân già này, không phải không cố gắng mà là mấy người ở tổng cục hậu cần quá khó chơi …” Raul vừa lẩm bẩm vừa gõ báo cáo. Ông kiểm tra một lần cuối cùng, thấy không có vấn đề liền tắt đèn đi ngủ.

Ngày đầu tiên Ariel đến căn cứ tưởng chừng cứ thế êm đềm trôi qua. Thế nhưng, giữa đêm hôm khuya khoắt, gần căn cứ, chỗ ký túc của các thợ mỏ, một bóng người rón rén bước men theo bức tường kim loại đến một góc hẻo lánh, cỏ mọc rậm rạp.

Người nọ ngó quanh quất, thấy không có ai liền móc trong túi ra một cục giấy vo viên, bọc trong một lớp túi rồi ném ra ngoài tường kim loại.

Bên kia tường, một con quái vật đang đập cánh bay lơ lửng trên không. Trông hình dáng cơ thể đã không còn coi là người được nữa. Ngoài khung xương khá giống con người ra, tứ chi của nó đã biến thành dạng chân đốt, bên sườn mọc ra hai xúc tu, phần đầu vốn phải là mắt mũi miệng, nay chỉ có mỗi cặp mắt kép to đùng. Nói đây là con người thì chẳng thà gọi nó là con côn trùng khổng lồ.

Con quái vật này vươn dài xúc tu, cuốn nắm giấy rơi dưới đất lên, ngẩng nhìn tường kim loại cao cao, cặp mắt kép chớp nhoáng ánh sáng người thường không hiểu được, rồi vỗ cánh bay đi.

Bóng đen đứng phía trong tường kim loại nghe tiếng vỗ cánh xa dần, gương mặt từ đầu đến cuối đều giấu trong bóng tối, sau cùng lặng lẽ rời đi.

Bất kể các binh sĩ mệt mỏi thế nào sau buổi huấn luyện hôm qua, mặt trời vẫn mọc và ngày mai vẫn tới.

Các binh sĩ túm năm tụm ra đi ra từ ký túc xá, mọi người nhìn nhau rồi cùng cười khổ.

Hầu như phòng nào cũng có người bị cấm túc. Nhìn những chiếc giường trống đó, mấy người còn lại trong lòng đều thấy khó chịu.

Hơn nửa binh sĩ không có cơm tối để ăn, nằm trong chăn mà bụng cứ kêu cồn cào, cảm giác thật là nôn nao khó tả.

May là sau bữa sáng chính là chương trình huấn luyện thông thường.

Các binh sĩ trông theo bóng Ariel quân trang chỉnh tề, tinh thần khoan khoái đi trên quảng trường. Hắn lạnh lùng nhìn bọn họ, rồi trong ánh mắt khiếp đảm của mọi người, tăng lượng huấn luyện thông thường lên gấp đôi.

Tất cả binh sĩ đều mặt mày hằm hằm nhìn Areil như thể có thù sâu hận nặng, ánh mắt lộ rõ chỉ trích kháng nghị.

Nội dung huấn luyện thông thường hàng ngày đa số là các bài tập và động tác căn bản. Các binh sĩ ở đây sớm đã thành thạo đến độ nhắm mắt cũng làm được. Nhưng động tác đơn giản đến mấy mà lượng huấn luyện tăng gấp đôi thì cũng đủ khiến họ chịu khổ.

Ariel nhìn vẻ mặt bất mãn của các binh sĩ, lông mày hơi nhướn lên.

“Sao? Các anh chị có ý kiến gì?”

“Báo cáo trưởng quan!” Một nữ binh mặt mày xinh đẹp lớn tiếng nói: “Chúng tôi đã rất thành thạo các bài huấn luyện này rồi. Có cần thiết phải tăng lượng huấn luyện gấp đôi như thế không?”

“Ồ? Mọi người nghĩ vậy à?” Ariel hơi cong khóe môi.

Hầu hết binh sĩ đều không nói gì, nhưng nhìn ánh mắt là biết họ đều nghĩ vậy.

“Nếu các anh chị đã có lòng tin vào bản thân như vậy thì …” Mắt Ariel loáng qua ánh nhìn nguy hiểm, “Cô … bước ra khỏi hàng.” Hắn chỉ vào nữ binh vừa phát biểu lúc nãy.

Nữ binh nghe thế giật mình kinh sợ, mặt biến sắc.

Ngay sau đó, cô ta thấy Ariel không chỉ gọi một mình cô ta, mà còn chọn ra bốn binh sĩ khác trong đội ngũ.

Trong bốn binh sĩ kia, có hai người đạt thành tích tương đối xuất sắc trong buổi huấn luyện hôm qua, hai người còn lại đều là binh sĩ tối qua không được ăn cơm.

Tổng cộng có năm binh sĩ đứng giữa sân huấn luyện.

Mấy binh sĩ kia mặt mày ngơ ngác nhìn Ariel điều các binh sĩ còn lại lùi xuống, lòng thầm đoán xem vị thủ trưởng này định làm gì.

“Chung Thịnh!”

“Có tôi!”

“Cho họ thấy thế nào mới gọi là ‘thành thạo’ kỹ năng căn bản.”

“Tuân lệnh!”

Chung Thịnh tiến lên vài bước, đứng trước mặt năm binh sĩ kia.

“Anh, bước lên.” Anh chọn bừa một người trong số đó.

Bốn người còn lại đưa mắt nhìn nhau, lùi về sau mấy bước.

Chung Thịnh nói với binh sĩ nọ: “Sau khi có hiệu lệnh của trưởng quan, chúng ta sẽ giải phóng cơ giáp, chỉ sử dụng động tác căn bản để tấn công, không được dùng vũ khí năng lượng. Rõ chưa?”

“Rõ, thưa trưởng quan.” Anh lính kia nghe thế mắt sáng rực. Nếu là động tác độ khó cao thì có lẽ vì tình trạng cơ thể anh ta sẽ không thực hiện được. Chứ động tác căn bản thì … biết đâu anh tạ lại đánh bại được viên phó quan này thật thì sao.

Ngày hôm qua họ đã bị anh phó quan này khinh bỉ một phen. Hôm nay đã có cơ hội đấu nhau một ván, thì kiểu gì cũng phải cho viên sĩ quan chỉ huy kia xem, bọn họ không phải đồ “ăn hại”!

Vì là so đấu cho nên hai người đều ăn ý bước lùi về đằng sau, kéo giãn khoảng cách. Đám binh sĩ vây xem xung quanh ai nấy đều tưng bừng hưng phấn. Buổi huấn luyện hôm qua chưa nhìn ra được khả năng điều khiển cơ giáp của viên phó quan này thế nào, nhưng nếu chỉ sử dụng động tác căn bản thì họ tin chắc rằng Johnny – binh sĩ được lựa chọn đầu tiên – không hề kém cạnh.

Johnny tập trung tinh thần nhìn chằm chằm Chung Thịnh, ngón tay vuốt nhẹ lên vòng tay của mình. Đây chính là không gian chứa cơ giáp của hắn. Hắn tự nhận rằng trong số các binh sĩ ở đây, khả năng điều khiển cơ giáp của hắn tuy không thuộc tốp đầu nhưng vẫn xếp vào hàng khá giỏi.

“Trận đấu bắt đầu!”

Johnny nghe thế lập tức hành động, chiếc cơ giáp màu xám đen xuất hiện ngay bên cạnh.

Hắn giẫm lên cẳng chân cơ giáp lấy đà, nhảy bật lên cao, hai tay nắm lấy thang cơ giáp.

Chiếc thang mới hạ xuống được một nửa đã nhanh chóng thu về. Chưa đầy năm giây, Johnny đã ngồi vào khoang điều khiển.

Vào trong rồi, Johnny không khỏi đắc ý. Động tác đăng nhập cơ giáp vừa rồi là hắn tự mình nghĩ ra, rút ngắn thời gian chừng năm giây so với các cách thông thường. Đang chuẩn bị tấn công thì hình ảnh xuất hiện trên màn hình khiến hắn ngây ra như phỗng.

Một chiếc cơ giáp màu lam bạc cầm trong tay con dao găm, mũi dao nhọn hoắt chỉ thẳng vào khoang điều khiển cơ giáp của hắn.

Johnny toát mồ hôi lạnh. Hắn nhìn con dao găm kia mà không thể tin nổi. Nếu là trên chiến trường, con dao này đã đâm xuyên qua khoang điều khiển cơ giáp của hắn rồi, thậm chí đóng đinh gã trên vách khoang luôn.

Không … không thể nào …

Mồ hôi ướt đẫm thái dương, từ từ trượt xuống. Johnny nhìn mũi dao đen bóng trên màn hình, trong đầu không ngừng lặp lại ba chữ kia.

Sao có thể chứ … tại sao đối phương có thể nhanh hơn hắn được?

“Anh thua.”

Trong sân huấn luyện yên tĩnh, giọng lanh lảnh của Ariel khiến đám binh sĩ còn đang ngây ngẩn khiếp sợ kia sực tỉnh.

Johnny mất hồn mất vía nhảy ra khỏi cơ giáp, nhìn Chung Thịnh bằng ánh mắt phức tạp. Hắn không sao nghĩ ra được làm thế nào mà đối phương lại vào cơ giáp nhanh hơn cả hắn.

Các binh sĩ đứng xem xung quanh đều tỏ ra đăm chiêu. Vừa rồi Johnny không phát hiện, nhưng bọn họ lại thấy rất rõ, cơ giáp của Chung Thịnh khi được giải phóng không ở tư thế đứng thẳng của cơ giáp bình thường, mà là quỳ một gối xuống đất, tay để ngang trước ngực, chân trái tạo góc nghiêng ba mươi độ so với mặt đất.

Mới đầu nhìn tư thế đó của cơ giáp, có mấy người không nhịn được phì cười. Thế nhưng, khi thấy Chung Thịnh không gọi thang mà trực tiếp đạp lên chân trái cơ giáp nhảy bật lên, rồi lấy đà tiếp ở phần đầu gối, hai tay víu tay phải cơ giáp, vung người nhảy vọt vào khoang điều khiển.

Cả quá trình mất không đến hai giây. Ngay khi Johnny vào trong cơ giáp, Chung Thịnh đã nương tư thế đó để lao vọt lên trước.

So ra, cách đăng nhập cơ giáp của Johnny đã được xem là tinh giản, cách của Chung Thịnh lại càng đảo lộn nhận thức của mọi người.

Thì ra còn có cách đăng nhập cơ giáp như thế.

Rất nhiều người đều thấy ngạc nhiên.

Khi chiến đấu với người cải tạo gene, nguy hiểm nhất chính là mấy giây trước khi vào được cơ giáp đó.

Đối mặt với người cải tạo gene có thể phá hỏng cơ giáp, cơ thể con người bình thường quá yếu ớt. Khi chưa vào cơ giáp, các binh sĩ không khác gì đối tượng săn giết của người cải tạo gene.

Còn cách làm của Chung Thịnh lại là một biện pháp đăng nhập cơ giáp cực kỳ tuyệt vời, có thể nói là diệu pháp nâng cao tỉ lệ sinh tồn khi đối kháng với chiến sĩ cải tạo gene.

“Người tiếp theo.” Ariel thản nhiên nói.

Hôm nay, hắn không chỉ muốn cho đám cá biệt này xem động tác đăng nhập này, đây mới là mở màn thôi.

“Anh, bước ra khỏi hàng.” Chung Thịnh chọn ngẫu nhiên một trong bốn binh sĩ còn lại.

Anh kia gãi đầu gãi tai, nói với vẻ ngượng ngùng: “Trưởng quan, tôi đăng nhập cơ giáp còn chậm hơn Johhny …”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »