Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5619 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 271

❊ ❊ ❊

Vốn là một kế hoạch vô cùng kín kẽ, không ngờ lại vì sao chổi xuất hiện mà để lộ sơ hở. Những người không phản ứng với phóng xạ sao chổi phát ra như người cải tạo gene làm sao biết được lính gác của căn cứ thường phải xin vắc–xin phòng dịch thì mới vượt qua được mấy tháng này.

Đúng là gần thành công trong gang tấc.

Từ đầu đến cuối, Ariel với Chung Thịnh đều đanh mặt, khí thế mãnh liệt chèn ép anh chàng nhân viên nghiên cứu đáng thương.

Anh kia không biết “chiến tích” hiển hách của hai sát thần này, nhưng càng nói sát khí trên người hai vị này càng nặng, khiến anh ta bồn chồn đến tim đập thình thịch, bước đi cũng cứng ngắc, mắt không dám nhìn họ mà chăm chăm hướng về phía trước, như thể ở đó có một cô em cực xinh đang ***.

Tất nhiên là Ariel với Chung Thịnh cố tình làm vậy. Bọn họ phải tranh thủ lần thị sát này để tìm ra một vài địa điểm mà người khác không chú ý đến để gài bom mini.

Những quả bom này một khi phát nổ có thể phá hủy một nửa tinh cầu. Hắn tin chắc trong căn cứ này sẽ không còn ai sống sót. Còn về tài liệu nghiên cứu …

Nếu hắn không nghe nhầm, anh nhân viên nghiên cứu kia nói là loại gene tàng hình này rất khó tìm, đây cũng là lý do vì sao số lượng sát thủ tàng hình hiện có trong căn cứ lại ít như vậy. Nếu cho nổ cả căn cứ, phá hủy hoàn toàn lượng gene dự trữ trong đây, thì dù quân Liên minh muốn nghiên cứu lần nữa cũng phải tốn rất nhiều thời gian.

Đến lúc đó, có khi họ chưa kịp nghiên cứu ra, chiến tranh đã kết thúc rồi.

Tham quan toàn bộ căn cứ xong, tên mập lấy cớ rời đi lúc trước lại xuất hiện. Vừa thấy gã đến, anh nhân viên kia liền lẩn ngay. Tên mập trán nổi gân xanh mà ngoài mặt vẫn phải tươi cười với Ariel và Chung Thịnh.

“Hai anh có vừa lòng với tiến độ của căn cứ không?”

“Ừm.” Ariel bâng quơ đáp một tiếng.

Tên mập lòng thầm chửi rủa, ngoài mặt lại cười tươi rói: “Nếu hai anh vừa lòng, không biết có thể nói tốt vài câu với vị kia chăng …”

Ariel gật đầu. Cái thái độ kiêu căng này chẳng những không làm tên mập giận mà còn khiến gã yên tâm hẳn.

Nói thật, hai tên này mà đồng ý nói tốt cho gã, gã mới thấy lo. Ai chẳng biết hai thằng khốn này nổi tiếng tráo trở, không đâm lén người ta là may chứ làm gì có chuyện nói tốt cho ai.

“Được rồi, không lôi thôi dài dòng nữa, chúng tôi phải đi đây. Các anh cứ tiếp tục duy trì tiến độ, hai ngày nữa sẽ thông báo cho các anh thời gian chính xác đại nhân đến đây.” Chung Thịnh tỏ ra mất kiên nhẫn.

Tên mập vội vàng vâng dạ, sau đó bảo hai tên lính đứng sau mình đưa họ ra ngoài.

Ngay lúc hai người họ đi tới cửa, một nhân viên nghiên cứu khoác áo trắng cầm trong tay cái gì đó vội vàng chạy đến chỗ tên mập.

Đồng tử co lại, Ariel túm lấy Chung Thịnh.

Chung Thịnh lảo đảo một cái, ngẩng lên nhìn Ariel, chợt giật mình.

Hai anh lính rất ngạc nhiên với hành động kỳ lạ của hai người. Sau đó, một giây trước khi cánh cửa đóng lại, hai con dao laser đâm xuyên qua gáy bọn họ.

“Đi mau!” Ariel quát khẽ một tiếng. Hai người chạy thục mạng trên hành lang. Vừa rồi lúc cửa đóng lại, Ariel nhìn thấy rõ thứ tên nhân viên nghiên cứu kia cầm trong tay chính là một trong số những quả bom họ gài vào căn cứ.

Vài giây sau, bên kia cánh cửa truyền đến tiếng gầm giận dữ của tên mập. Hai người liếc nhau, đẩy nhanh tốc độ chạy thục mạng về phía cánh cửa kim loại cuối cùng.

“Ngăn chúng lại!” Cửa mở ra. Hai bên thân thể gã mập mọc ra bốn chi thô to, miệng lộ ra hai chiếc răng nanh xanh lè. Mấy tên lính đằng sau gã hoàn toàn hóa thú, hùng hổ đuổi theo Ariel.

Lối đi ngầm này không rộng, có lấy cơ giáp ra cũng không làm được gì. Nhưng nếu không dùng cơ giáp, hai người đối đầu với nhiều chiến sĩ cải tạo gene như vậy thì chỉ có chết. Hiện giờ cách duy nhất là phải lao ra khỏi con đường này, vào cơ giáp, có thế mới chạy thoát được.

“Lên!” Ariel hét lớn.

Chung Thịnh đột nhiên dừng lại, cúi thấp người, hai tay chụm nhau để ngang đầu gối.

Ariel đột nhiên nhảy lên, đạp tay Chung Thịnh lấy đà. Chung Thịnh dồn sức đẩy mạnh, Ariel nương đó tung người lên đá thẳng vào cửa kim loại.

Vì biết trước hai nhân viên thị sát qua một lát sẽ đi luôn nên cánh cửa này không bị khóa. Lính gác bên ngoài nghe tiếng gầm của tên mập liền hóa thành động vật, nhưng vì quá gấp nên chưa kịp nhảy vào trong.

May là chúng không kịp vào, nếu không Chung Thịnh với Ariel bị bao vây hai đầu tuyệt đối không còn đường sống sót.

Cửa kim loại hơi hé, Ariel canh chuẩn thời cơ đá mạnh vào ván cửa khiến tên chiến sĩ cải tạo gene đứng đằng sau bị tấn công bất ngờ văng ra xa.

Bốn tên còn lại sợ ngây người. Chúng mới biến đổi không lâu, chưa phải chiến đấu lần nào. Nếu mà là lính của Ariel thì lúc này chắc chắn sẽ liều mình lao lên cản bước Ariel và Chung Thịnh. Đáng tiếc, chúng chỉ là những người dân bình thường may mắn sống sót sau quá trình biến đổi gene, dù biết cơ thể mình rắn chắc hơn người thường gấp trăm lần vẫn thấy run sợ khi thấy đồng loại bị đánh bật như vậy, ngơ ngác nhìn kẻ địch vòng qua mình, chạy ra khỏi căn cứ.

“Bọn ăn hại!” Gã mập theo sát phía sau, lối đi nhỏ hẹp làm gã hành động không thuận tiện, cho nên không đuổi kịp Ariel. Thấy bốn tên lính kia trơ mắt ra nhìn kẻ địch lao ra khỏi căn cứ, tức không chịu được liền dùng bốn chi mọc trên thân đâm xuyên ngực chúng, vứt sang một bên như giẻ rách.

“Mau đuổi theo! Tuyệt đối không thể để chúng tiết lộ bí mật, nếu không chết cả nút!” Hai cái răng nanh xanh lè của gã mập trông cực kỳ đáng sợ. Gã là người rõ nhất tầm quan trọng của căn cứ này đối với thủ lĩnh. Công trình nghiên cứu sắp thành công đến nơi, bây giờ mà thất bại thì gã không dám đi đối mặt với cơn giận của thủ lĩnh, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy rợn người.

Đám lính theo sau gã cũng rùng mình. Nếu ngay cả tên mập còn không sống nổi thì họ chết là cái chắc. Vì thế cả đám liều mạng đuổi theo Ariel và Chung Thịnh, nhất là tên có ưu thế tốc độ, lao vun vút về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai bên.

Căn cứ nhỏ này còn cách nơi họ đỗ phi thuyền một khoảng rất xa. Nếu chỉ dựa vào hai chân thì họ không thể chạy thoát. Thấy sắp sửa ra ngoài, Chung Thịnh chuẩn bị giải phóng cơ giáp.

Ariel nhìn động tác của Chung Thịnh, hét lên: “Dùng Lôi Ưng!”

Chung Thịnh hơi khựng lại, rồi nhanh chóng giải phóng Lôi Ưng.

Hai chiếc cơ giáp cao lớn xuất hiện trước mặt hai người, vẫn tư thế nửa quỳ như mọi lần. Ariel tiện đà chạy nhảy vài cái liền vào trong khoang điều khiển.

Lúc đang xông lên trước, Chung Thịnh cảm nhận được tiếng xé gió mãnh liệt ở ngay đằng sau. Anh biết có người sắp đuổi kịp mình, cho nên dứt khoát giảm tốc độ, thu hút sự chú ý của đối phương để tạo điều kiện cho Ariel lên trước.

Vừa giảm tốc đã thấy áp lực đằng sau tăng hẳn. Chung Thịnh vẫn không dừng bước, các dây thần kinh căng ra như dây đàn.

Chiến sĩ cải tạo gene đuổi theo Chung Thịnh đã hóa thành một con sói lớn, miệng há ra, nước miếng nhỏ giọt. Nó thấy Chung Thịnh giảm tốc độ, đôi mắt màu vàng liền ánh lên sự tàn nhẫn, chân phải đạp đất, lao bổ vào lưng anh.

Chính là lúc này!

Chung Thịnh lộn nhào tránh thoát đòn tấn công, không quay đầu lại đã nghe phập một tiếng, máu nóng văng ra làm ướt lưng áo.

Lấy đà nhảy bật lên chân cơ giáp, lúc vung người, Chung Thịnh liếc thấy cơ giáp của Ariel vung thi thể con sói bị trường kiếm đâm thủng kia đi xa.

Chung Thịnh nhếch môi cười, lòng thầm vui sướng. Quả nhiên anh và ngài Ariel vẫn phối hợp ăn ý như trước.

Vào trong khoang điều khiển, hai người chỉ huy cơ giáp chạy nhanh về phía phi thuyền.

Hơn mười chiến sĩ cải tạo gene chạy như điên đuổi theo bọn họ, thân hình đồ sộ nhất chính là tên mập kia giờ đã biến thành một con nhện khổng lồ.

Chẳng lẽ có tám chân nên chạy nhanh hơn sao? Chung Thịnh vừa chạy trốn vừa nghĩ.

Còn Ariel thì không quên lợi dụng quyền kiểm soát tối cao của mình để làm tê liệt toàn bộ vũ khí của căn cứ trên mặt đất.

Thật ra hắn làm thế có hơi thừa, vì lúc nãy tên mập đã giết hết lính gác của căn cứ, không hề có ý định dùng pháo bắn.

Lôi Ưng không hổ danh “Lôi đào tẩu”, tốc độ nhanh kinh hồn. Tấm khiên sau lưng càng là công cụ phòng ngự cực tốt những đòn tấn công đến từ phía sau.

Chung Thịnh với Ariel chạy thục mạng. Đến khi nhìn thấy phi thuyền phía trước rồi, Ariel đột nhiên ngừng lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »