Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5662 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 220

❊ ❊ ❊

Zaccai tức đến nghiến răng nghiến lợi. Hắn dám khẳng định là vừa rồi Ariel cố tình ngắt lời hắn. Đừng hỏi vì sao, trực giác hắn mách bảo thế.

Hừ, phá hoại tình cảm người khác sẽ phải gặp xui xẻo. Ta nguyền rủa mi cả đời không tìm được người yêu, dù tìm được cũng bị đè!

Zaccai thầm hận trong lòng, càng nhìn càng thấy Ariel ngứa mắt.

Lúc trước còn thấy mặt mũi người này rất đẹp, giờ vẫn bản mặt ấy mà càng nhìn càng thấy ghét.

Đồ không có người yêu! Zaccai bĩu môi, chửi thầm trong lòng.

Tất nhiên là Ariel không biết Zaccai đã nghĩ hắn thành kẻ đáng thương “khuyết thiếu tình cảm” đâm ra khó chịu, nhưng nhìn mặt là biết đang chửi thầm hắn rồi.

Phải, vừa rồi hắn cố tình cắt ngang màn gặp lại cảm động của Zaccai với Từ Vệ Quốc. Chịu thôi, ai bảo con chim khổng tước kia ngứa mắt. Rõ ràng là đang theo đuổi Từ Vệ Quốc, thế mà vẫn đá lông nheo với hắn. Cái loại lăng nhăng không có tí thủy chung nào này hắn cũng thấy buồn thay cho Từ Vệ Quốc.

Lại nói, Từ Vệ Quốc là trưởng quan từng dẫn dắt hắn, tiếp xúc thời gian dài, cho nên hắn cũng khá hiểu tính tình anh ta. Quan trọng hơn là, tướng quân Từ Hoa dường như có quan hệ đồng minh với bố hắn. Bởi vậy, xét từ góc độ nào, hắn cũng không thể để mặc tên khốn lăng nhăng kia lừa Từ Vệ Quốc đi được.

Đương nhiên, không phải hắn không nhận ra con chim khổng tước nọ đối xử đặc biệt với Từ Vệ Quốc. Chẳng qua … cà cuống chết đến đít còn cay, bây giờ hắn tuyệt đối không tin rằng tên kia sẽ vì Từ Vệ Quốc mà buông tha cho cả rừng cây.

Zaccai ngứa mắt Ariel. Ariel cũng khó chịu với cái tính trăng hoa của Zaccai. Hai người nhìn nhau mắt đao bay vun vút. Còn Từ Vệ Quốc đứng một bên thì hoàn toàn không biết tranh chấp giữa họ.

“Này, sao mấy người cũng bị cuốn đến đây?” Từ Vệ Quốc buồn bực hỏi. Lúc ấy họ bị cuốn đi là do Ariel cố tình sắp xếp như thế. Có bọn họ làm “thức ăn dự trữ” rồi, đáng lý ra loài thực vật này phải không tấn công nữa mới phải.

Nhưng bây giờ nhóm Zaccai cũng bị cuốn đến đây. Rút cuộc là có chuyện gì xảy ra?

“Còn vì sao nữa,” Janessa hầm hừ, “Điện hạ vì ngươi mà dấn thân vào nguy hiểm, ngươi không cảm nhận được sao?”

Từ Vệ Quốc nhíu mày, ánh mắt nhìn Zaccai trên màn hình có chút thay đổi.

Zaccai lập tức ra vẻ quan tâm mà nói không nên lời, vẻ mặt tủi thân trông thật đáng thương.

Từ Vệ Quốc cũng động lòng. Gã biết Zaccai có hứng thú với mình, mà sau sự kiện lần trước, quan hệ của hai người trở nên mờ ám. Nhưng gã không có lòng tin vào mối quan hệ này, không quyết tâm tiếp tục phát triển với hắn được.

Dẫu sao Từ Vệ Quốc cũng là một quân nhân, kế thừa tính cách chính trực của tướng quân Từ Hoa. Gã không dám chắc mình có cảm giác gì với Zaccai, có lẽ có cảm tình, nhưng còn lâu mới sâu đậm đến mức có thể sống chết có nhau, nắm tay đến cuối đời.

Vậy mà nay Zaccai mạo hiểm đến cứu gã, tuy hành động bất cẩn thiếu suy xét, nhưng phải thừa nhận rằng gã rất cảm động. Trong suy nghĩ của gã, gã phải luôn là người bảo vệ người yêu. Vậy mà nay lại thành đối tượng được bảo vệ. Quả thật là cảm giác này rất phức tạp rối rắm.

“Anh không nên mạo hiểm.” Từ Vệ Quốc cau mày nói. Hành động của Zaccai khiến gã thấy áp lực, cứ như mình nợ Zaccai thứ gì đó. Gã không thích cảm giác này.

“Ngươi! Điện hạ liều mạng đến cứu giúp, vậy mà ngươi nói thế à!” Lời nói của Từ Vệ Quốc vào trong tai Janessa liền thành không biết cảm kích.

Trong lòng cô, điện hạ Zaccai thân phận cao quý, khí chất phi phàm. Được ngài xem trọng đó là niềm vinh hạnh của Từ Vệ Quốc. Vậy mà tên này lại không biết điều, đúng là uổng phí tình cảm điện hạ dành cho hắn.

Từ Vệ Quốc liếc Janessa, lòng thầm thở dài. Chênh lệch địa vị giữa cả hai cũng là một trong những lý do khiến gã nghi ngờ mối quan hệ này. Nghĩ mà xem, ngay cả hộ vệ của Zaccai còn nghĩ rằng gã trèo cao nhị hoàng tử điện hạ, nếu hai người thực sự ở bên nhau thì người khác sẽ bình luận gã thế nào đây? Gã hoàn toàn có thể tưởng tượng ra được.

Bình thường gã thiếu đứng đắn, như thể không để ý đến lời người khác nói thế thôi, chứ thực ra là vì lời thiên hạ bàn tán chỉ nhằm vào gã cho nên mới bình tĩnh như thế. Nếu mà người khác cho rằng gã trèo cao nhị hoàng tử điện hạ đế quốc Elan, thì gã dám chắc bố sẽ nổi cơn tam bành.

Nghĩ mà rùng mình. Từ Vệ Quốc dứt khoát loại bỏ cái sự cảm động lúc nãy. Nợ ân tình có thể trả, nhưng nợ tình cảm thì tuyệt đối không thể. Vì cái mạng nhỏ này, tốt nhất vẫn nên tránh xa Zaccai thì hơn.

Zaccai hoàn toàn không biết rằng mới chỉ có một lúc thế thôi, mà Từ Vệ Quốc đã quyết định sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ giữ khoảng cách với hắn. Nhưng sau khi nghe Janessa nói thế, gã cũng cảm thấy không ổn.

“Janessa! Nói cái gì đấy!” Zaccai lớn tiếng quát.

Hắn thích Từ Vệ Quốc, không liên quan gì đến thân phận cả. Dù hắn có phải nhị hoàng tử đế quốc Elan hay không, hắn vẫn thích Từ Vệ Quốc.

Lời Janessa nói đã đặt hắn lên vị trí quá cao. Mà giữa người yêu với nhau thì cần sự bình đẳng, nào có phân biệt thân phận địa vị.

Nếu Janessa nói câu này với các công tử tiểu thư quý tộc đem lòng yêu mến hắn, hắn sẽ không để ý đến, bởi những người đó chỉ xem trọng địa vị của hắn thôi. Còn Từ Vệ Quốc thì khác. Hắn tin rằng thân phận nhị hoàng tử của mình không phải sự trợ giúp gì đối với Từ Vệ Quốc, không bị xem là rắc rối đã tốt lắm rồi.

Hắn vẫn biết thân phận của mình mẫn cảm cỡ nào. Mà bố của Từ Vệ Quốc lại là tướng quân nổi tiếng của Liên Bang. Giữa Liên Bang với đế quốc Elan vẫn duy trì quan hệ hòa hảo, nhưng chung quy vẫn là hai quốc gia độc lập, cho nên tồn tại rất nhiều mâu thuẫn lợi ích. Nếu Từ Vệ Quốc e ngại thân phận hắn, cương quyết từ chối, thì đúng là bi kịch.

“Đủ rồi.” Ariel lạnh giọng nói, “Giờ không phải lúc lôi thân phận ra mà khoe. Chúng ta còn đang trong tình cảnh nguy hiểm, mấy người không ý thức được sao?”

Chung Thịnh vốn đã có ấn tượng không tốt với chim khổng tước vì chuyện của Ariel, vừa rồi tên này lại quyến rũ người yêu của anh ngay trước mặt anh, cho nên dù Ariel không bị dụ dỗ, anh với tư cách là người yêu vẫn thấy khó chịu vô cùng.

Không có cảm tình với chim khổng tước thì đương nhiên với hộ vệ của hắn cũng thế. Hơn nữa, họ nói tới nói lui đều có ý châm chích Từ Vệ Quốc không xứng với nhị hoàng tử của họ, tất nhiên càng khiến anh bực mình rồi.

Chỉ là con chim khổng tước thôi, có gì giỏi giang đâu. Nhị hoàng tử thì cao quý lắm sao? Chẳng qua kỹ thuật đầu thai tương đối tốt thôi. Trưởng quan Từ là nhân tài của đất nước, anh còn cảm thấy ở bên con chim khổng tước kia là trưởng quan Từ chịu thiệt.

Lạnh lùng nhìn Janessa, Chung Thịnh chậm rãi nói: “Đừng quên đây là lãnh thổ Liên Bang. Thiếu úy Từ là lính chính quy của Liên Bang.”

Janessa á khẩu. Đương nhiên cô hiểu ý Chung Thịnh. Đây là lãnh thổ Liên Bang, Từ Vệ Quốc là quân nhân của Liên Bang. Còn bọn họ thì sao? Dù đã được cho phép, nhưng về mặt pháp lý họ vẫn là người nhập cư trái phép vào Liên Bang.

Nếu đây là đế quốc Elan, đương nhiên điện hạ Zaccai có quyền diễu võ dương oai, xem thường bất cứ kẻ nào. Nhưng đây là Liên Bang, một kẻ “nhập cư trái phép” như nhị hoàng tử đối mặt với quân nhân chính quy như Từ Vệ Quốc thì kiêu ngạo nỗi gì?

Janessa bị đả kích, các hộ vệ khác tất nhiên không thể ngồi yên. Đang lúc họ định tranh luận thay Janessa, thì trên kênh liên lạc đột nhiên có người nói.

“Điện hạ, sao mọi người lại ở đây?”

Người vừa nói chính là hộ vệ đầu tiên bị cuốn đi trong lần đầu họ bị dây leo tấn công. Bây giờ anh ta cũng mặt mũi bầm dập, trông mắt vẫn chưa tỉnh táo lắm, dường như mới tỉnh khỏi cơn hôn mê.

Các hộ vệ khác nhìn bạn bè mình thảm hại như vậy, không khỏi trầm mặc. Thực ra trông họ cũng chẳng lành lặn hơn anh ta là mấy. Cảm giác bị dây leo tha lôi thực sự rất khó chịu. Đến giờ họ vẫn không dám nhớ lại tình cảnh đó.

“Lance, cậu có khỏe không?” – Cocal thân thiết hỏi.

“Ui da …” Không biết động đến vết thương nào mà Lance đột nhiên xuýt xoa, lắc đầu bảo: “Không sao, bị thương nhẹ thôi.”

“Vậy thì tốt rồi.” Cocal cuối cùng cũng yên tâm. Vốn hắn còn lo Lance bị tấn công bất ngờ sẽ thương nặng, không ngờ đỡ hơn họ tưởng nhiều.

“Chúng ta đang ở đâu đây?” Lance giật giật người, lấy ra cái bình thuốc dạng phun sương để xử lý vết thương.

Những người khác bấy giờ mới sực nhớ ra, vội vàng lấy đồ chữa trị cho mình, cố gắng khôi phục thể lực.

“Không biết.” Zaccai rầu rĩ đáp. Vừa rồi lúc đến đây hắn bị va đập liên hồi, nhưng không chảy máu, thành thử bớt một lợi thế để tranh thủ lòng thương, khiến hắn rất buồn bực.

Từ Vệ Quốc hỏi: “Ariel, các cậu chắc biết đây là đâu chứ?”

“Ừ, theo tôi đoán thì, đây là kho trữ đồ của loài thực vật kỳ lạ kia.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »