Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5660 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 229

❊ ❊ ❊

“Mọi đau khổ của tôi đều bắt đầu từ đây …” Giọng Huyết Dạ bỗng trở nên lạnh nhạt, “Trên thế giới này, chỉ bốn người chúng ta có chung một bí mật. Người báo chết, Rena cũng chết. Giờ chỉ còn lại cậu và tôi. Một mình rất cô đơn, không có ai chia sẻ bí mật quả là nhàm chán.”

Lưu An chỉ muốn chửi ầm lên với hắn. Chết tiệt, gã không có tí tẹo hứng thú nào với thứ bí mật đó, đặc biệt là về Huyết Dạ. Nếu không vì thủ đoạn tàn ác của Huyết Dạ, gã đã tìm đến một tinh cầu nhỏ không ai biết, lẳng lặng sống nốt phần đời còn lại rồi.

Vì lời nói của Huyết Dạ mà gương mặt Lưu An trở nên vặn vẹo, vết sẹo màu đỏ sậm càng khiến gã trông dữ tợn hơn.

Nếu là người bình thường, nhìn thấy Lưu An thế này chắc sẽ e ngại. Nhưng Huyết Dạ thấy thế, lại cảm thấy trong lòng nảy sinh một loại khoái cảm vặn vẹo lạ kỳ.

Đôi mắt đỏ màu máu của hắn ánh lên hưng phấn: Đúng, cứ như vậy đi, tiếp tục đau đớn đi. Tôi đã rơi xuống địa ngục, thì người duy nhất sống sót như cậu lý nào lại có thể đào thoát?

Hai người không ai nói gì, cho đến khi phi thuyền đáp xuống cạnh đống phế tích. Huyết Dạ chỉ để lại một câu, bảo Lưu An canh giữ phi thuyền, rồi đi từng bước về phía đống phế tích.

Thời gian trôi qua từng phút một. Lưu An càng lúc càng bất an.

Gã không biết sự bất an này xuất phát từ đâu, chỉ cảm giác được rằng gene dã thú trong người không ngừng nhắc nhở gã nguy hiểm đang tới gần.

“Chết tiệt!” Bực bội ném tàn thuốc xuống đất, nhìn đồng hồ biểu thị đã ba tiếng trôi qua, Lưu An khó chịu gãi đầu gãi tai, trong đầu dần nảy sinh một ý định: Rời khỏi đây thôi, có lẽ Huyết Dạ đã chết rồi. Cho dù không chết, gã lái phương tiện bay duy nhất rời khỏi tinh cầu rồi, thì ở nơi hoang vu bị vứt bỏ này, Huyết Dạ có mạnh mấy cũng không có đất dụng võ.

Chỉ cần rời khỏi đây là thoát khỏi sự kiểm soát của Huyết Dạ. Gã có thể sống cuộc sống mà mình mong muốn. Rời khỏi đây … có lẽ đây là cơ hội duy nhất …

Trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại ý nghĩ này. Lưu An nôn nóng nện một quyền lên tảng đá lớn bên cạnh.

Rầm một tiếng, tảng đá vỡ ra thành mấy mảnh. Ngay lúc Lưu An không kìm được định nhảy lên phi thuyền trốn khỏi tinh cầu, thì Huyết Dạ mang theo thân thể đầy vết thương chạy ra khỏi phế tích.

“Anh …” Lưu An trợn mắt há hốc mồm nhìn Huyết Dạ đầy người là máu. Đã bao nhiêu năm rồi gã không thấy Huyết Dạ chật vật như lúc này.

“Đi mau, rời khỏi đây ngay.” Lảo đảo ngã vào lòng Lưu An, Huyết Dạ nói với giọng thều thào, “Chỗ này sắp nổ rồi.”

“Cái gì?” Không kịp suy nghĩ nhiều, Lưu An nhét Huyết Dạ vào trong phi thuyền, khởi động rồi lái nó rời khỏi tinh cầu.

Họ vừa bay ra khỏi tinh cầu không lâu, thì khu phế tích của sở nghiên cứu nổ đánh ầm một cái, tảng khói bụi đen đặc hình nấm bốc lên không trung, tinh cầu nổ mất một phần ba. Dù tinh cầu này không lớn, nhưng như vậy cũng đủ thấy được uy lực của vụ nổ này khủng khiếp thế nào.

Lưu An cùng Huyết Dạ vội vàng chạy trốn cho nên không để ý tới, sau khi họ rời đi không lâu, chấn động kịch liệt sinh ra từ vụ nổ khiến vùng không gian này xuất hiện lỗ hổng, một hiện tượng vô cùng hiếm hoi.

Ở khoảng không cách tinh cầu đó không xa, lỗ hổng không gian xuất hiện sinh ra lốc xoáy cực mạnh. Tiếp sau đó, từ vùng trung tâm của cơn lốc, một chiếc chiến hạm màu xanh lục bị dây leo quấn chằng chịt nhảy ra ngoài.

“Ha ha ha! Rút cuộc cũng trốn ra rồi!!!”

“Người Tự Nhiên chết tiệt, sớm muộn gì ta cũng trở về!”

“Ồ? Đây là … t … tinh hệ mới?” Trong giọng nói ẩn chứa niềm sung sướng điên cuồng!

“Ưm … Ariel, dậy đi thôi.” Chung Thịnh vốn định gọi Ariel dậy, ai ngờ lại bị đối phương đột nhiên ôm cổ kéo xuống, ngã lên chăn đệm mềm mại, ngay sau đó là nụ hôn chào buổi sáng vô cùng nóng bỏng.

“Chào buổi sáng, Chung Thịnh.” Ariel mở mắt ra, ánh mắt trong ngần lộ chút vui sướng nhàn nhạt. Trong trang viên Clifford, Ariel có thể thoải mái nằm nướng trên giường cùng người yêu dấu. Nhiều năm rồi hắn không có cảm giác hoàn toàn thả lòng như thế này.

Chung Thịnh cười khẽ. Ý cười trong mắt Ariel như lan sang anh. Ở trang viên Clifford, anh không còn là phó quan lạnh lùng cứng nhắc nữa, mà hoạt bát hơn rất nhiều. Có lẽ, ai tiếp xúc với phu nhân Clifford đều sẽ bị sự nhiệt tình lạc quan của phu nhân lây sang, bất giác thả lòng bản thân.

“Khụ khụ, dậy đi thôi. Phu nhân và tướng quân đang chờ dưới nhà rồi.” Chung Thịnh đẩy Ariel, vất vả lắm mới giãy ra khỏi lòng hắn.

“Ừm.” Ariel nhẹ nhàng ừ một tiếng, chậm chạp đứng dậy.

Cơ thể trắng nõn trần trụi từ từ lộ ra trước mắt Chung Thịnh theo cái chăn trượt xuống. Nhìn những vết cào đỏ hồng trên tấm lưng trắng ngần, Chung Thịnh không kìm được lại đỏ mặt.

Không có áp lực học tập, không có những bài huấn luyện nặng nề, Ariel dường như dồn hết tâm trí cho hoạt động đầy tính cám dỗ như làm tình.

Hai người đều còn trẻ, tố chất cơ thể vượt trội hơn hẳn người thường, cho nên buổi tối mỗi ngày vận động trên giường cũng không tiêu hao quá nhiều tinh lực của họ. Ngược lại, vì cơ thể phù hợp nhau, khiến cả hai cảm thấy sung sướng cả thể xác lẫn tinh thần, hôm sau thức dậy trông còn tràn trề sức sống hơn nữa.

Đến khi Ariel thay quần áo xong, xuống nhà ăn sáng với Chung Thịnh, thì tướng quân Clifford cùng phu nhân đã chờ sẵn trên bàn cơm.

Chung Thịnh nhìn hai vị trưởng bối phải chờ mình, ngượng ngùng đến nỗi lừ mắt nhìn Ariel. Nếu không phải người này cứ nằm ỳ trên giường, thì làm gì có chuyện này xảy ra.

“Cục cưng Ariel, Tiểu Thịnh Thịnh, mau tới đây, bữa sáng hôm nay có món thịt Carew sốt các con thích nhất đấy.” Phu nhân Clifford cười tủm tỉm vẫy tay gọi họ.

Tướng quân Clifford vẫn mang khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt nhìn Ariel có vài phần sắc bén.

“Anh yêu, đừng có nhìn cục cưng của chúng ta bằng ánh mắt hung dữ như thế chứ, đấy là con anh mà.” Phu nhân Clifford không hài lòng, nhíu mày nhìn tướng quân. Động cái là lạnh mặt phóng mắt đao như thế là sao? Đấy là con em, không ai được ức hiếp, ừm, ngay cả anh là bố nó cũng không được!

Tướng quân Clifford nhìn phu nhân với vẻ bất đắc dĩ, cố gắng làm dịu nét mặt. Mặc dù người ngoài nhìn vào vẫn thấy ông lạnh lùng nghiêm mặt như trước, nhưng Chung Thịnh được Ariel huấn luyện nhiều trở nên cực kỳ nhạy cảm, nhìn ra được sắc mặt ông quả thật đã dịu đi.

“Chúc bố mẹ buổi sáng tốt lành.” Ariel ngồi vào bàn ăn, chào hỏi cha mẹ.

“Ừ, chúc cục cưng buổi sáng tốt lành. Hôm nay con về trường đúng không, có cần gì không nào, mẹ mua cho?” Phu nhân xoắn lọn tóc vàng óng dài mượt của mình, ánh mắt cưng chiều nhìn Ariel.

Ariel giật giật khóe miệng: “Không cần đâu ạ.”

Chung Thịnh im lặng quay mặt đi. Mặc dù đã thấy cảnh người mẹ cưng chiều con nhỏ này rất nhiều lần, nhưng lần nào anh cũng thấy buồn cười. Đặc biệt là giọng điệu phu nhân Clifford như thể đang nói với một đứa trẻ bốn năm tuổi, với Ariel mười tám tuổi, à thật ra linh hồn đã là hơn ba mươi, thật sự là cứ thấy kỳ lạ thế nào ấy.

Hơn nữa, không thể nhịn cười nổi là mỗi lần nhận được câu trả lời từ chối như vậy, là phu nhân Clifford lại …

“Ai, chẳng đáng yêu gì cả, mẹ nhớ hồi ấy Ariel còn khóc thút thít đòi mẹ mua kẹo cho …”

“Mẹ …” Ariel nói với vẻ chán nản, “Chuyện mẹ nói là từ hồi ba tuổi rồi. Bây giờ con đã mười chín, xin đừng coi con như trẻ con nữa.”

“Được rồi được rồi …” Phu nhân Clifford giận dỗi nói.

Quả nhiên trẻ con lớn rồi không còn đáng yêu nữa, nhất là sau khi được bố nó dạy dỗ, cái mặt than y sì đúc, bé trai bụ bẫm ngày xưa vẫn đáng yêu hơn. A, hay là sinh thêm một đứa em trai cho Ariel nhỉ?

Nửa tháng nghỉ ngơi giúp Ariel và Chung Thịnh hoàn toàn thả lỏng. Tất nhiên, dù thư giãn, hai người vẫn không quên rèn luyện.

Chờ khi cả hai tình nồng ý thắm trở lại trường Đệ Nhất, chào đón họ là gương mặt đủ mọi sắc thái của tiểu đội tinh anh.

“Các cậu …” Chung Thịnh ngạc nhiên nhìn bạn bè mình mặt mày tiều tụy, cảm thấy thật khó hiểu. Suốt cả kỳ nghỉ, anh bị Ariel hạn chế liên lạc với mọi người. Nhưng theo suy đoán, đáng lý ra họ phải có một kỳ nghỉ thật thoải mái mới đúng chứ, sao lại thành ra thế này?

Gerald u oán nhìn Ariel. Edward đứng bên cạnh xem như là người có biểu hiện tốt nhất.

“Ariel?” Quay sang nhìn Ariel với vẻ khó hiểu.

“Bọn họ quá yếu, cho nên anh thêm ít nội dung huấn luyện cho họ.” Ariel bình thản nói.

Hạng Phi giật giật khóe mắt, trong đầu là cả rổ đậu má rơi lộp độp. Đờ mờ chứ “ít”, mỗi ngày bọn này phải tốn đến ba phần tư thời gian để huấn luyện đó có biết không! Đi nghỉ mà còn vật vã hơn lúc ở trường. Đi học thỉnh thoảng còn có lớp lý thuyết nhàn nhã. Chứ cái kế hoạch huấn luyện Ariel đặt ra cho bọn họ quả thực không khác gì địa ngục!

Ten ten tén tèn, kẻ địch xuất hiện rồi!! Nhóm Ariel sắp vào quân đội rồi!!! [Nhảy cóc?]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »