Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 261

❊ ❊ ❊

Hiện giờ chưa bùng nổ là do còn đang đối kháng với Liên Bang. Theo thời gian trôi qua, mâu thuẫn sẽ ngày càng gay gắt. Có thể họ sẽ không tranh đoạt địa vị của thủ lĩnh Liên Minh do chịu sự ràng buộc bởi gene, nhưng không có nghĩa là họ sẽ không giành giật quyền lợi của nhau.

Huyết Dạ xem thường Liên minh Người tiến hóa, càng coi khinh kiểu tự cho mình là người tiến hóa của họ.

Người tiến hóa?

Nếu đã tiến hóa thực sự, thì những kẻ cầm đầu tổ chức cần gì phải âm thầm tìm kiếm biện pháp hoàn thiện gene.

Lần trước Huyết Dạ mạo hiểm quay lại khu nghiên cứu, thậm chí suýt chết trong vụ nổ đó, là vì hắn phát hiện ra phần gene của thú vật trong cơ thể mình bắt đầu tăng lên. Cứ tiếp tục như thế, sớm muộn gì cũng có ngày hắn trở thành một con quái vật hình người chỉ còn bản năng của loài thú.

Điều đáng mừng là hắn đã tìm được tài liệu về thuốc ức chế trong sở nghiên cứu đó, có điều thành phẩm lưu trữ chỉ còn một liều duy nhất.

Nghiêng đầu nhìn Lưu An phía sau, Huyết Dạ hơi nheo mắt lại. Tuy không quá rõ rệt, nhưng ở Lưu An đã bắt đầu xuất hiện bản năng động vật, cả tính cách cũng bị ảnh hưởng, ngày càng nghe lời Huyết Dạ, không khác gì một con chó trung thành bảo vệ chủ nhân.

Đôi môi đỏ tươi nhếch lên. Huyết Dạ rũ mắt, chỉ cần lấy được khoáng thạch Lyra cất trữ trong căn cứ là xong, còn lũ ngu xuẩn của Liên minh có bao nhiêu người chết không quan trọng. Dù gì sau khi trận chiến này kết thúc, hắn với Lưu An cũng rời đi, có đánh chiếm được căn cứ hay không không liên quan gì đến hắn.

Dẫn Lưu An lên tuyến đầu, Huyết Dạ không hề định xung phong chiến đấu như Sarrita nghĩ.

Pháo phòng ngự của căn cứ quá mạnh, làm tốc độ tiến công của chúng chậm đến khó tin.

“Đội trưởng, quân địch có đầy đủ năng lượng, cứ tiếp tục thế này thì dù vào được căn cứ chúng ta cũng chẳng còn mấy người.” Một gã đàn ông lưng mọc cánh nói với vẻ dè chừng.

“Ừ.” Huyết Dạ hờ hững ứng tiếng, mắt nhìn dàn pháo phòng ngự, trầm mặc không nói.

Gã kia không biết đội trưởng có ý đồ gì, đành bay lơ lửng trên không theo sau hắn.

Huyết Dạ nhìn một hồi, nheo mắt nói: “Tạm dừng tấn công.”

“Rõ!” Gã kia vội đi truyền lệnh.

“Quân địch dừng tấn công?” Đám lính chạy từ ký túc xá ra cơ bản là không có cơ hội thể hiện bản lĩnh, quân địch bị pháo phòng ngự ngăn hết bên ngoài. Áp lực không còn khiến cơ thể càng lộ rõ mệt mỏi, thế là họ túm năm tụm ba bàn luận về kế hoạch tiến công lần này của quân địch, xem ra không được hợp lý cho lắm.

“Nói xem, rút cuộc bọn chúng phát điên hay sao mà lại tự dưng tấn công căn cứ?”

“Ai biết, nhưng may là có pháo phòng ngự do thiếu tá Ariel xin trợ cấp, nếu không chúng ta ăn đủ rồi.”

“Ừ, với tình trạng hiện tại mà lao ra chiến đấu thì nguy to.”

Một anh lính chạy vào phòng chỉ huy báo cáo với Ariel: “Báo cáo, quân địch dừng tấn công.”

Ariel không hề dời mắt khỏi màn hình, mở quang não liên lạc với Cuttino.

“Cuttino.”

“Có tôi!” Cuttino nghiêm túc đáp lời.

“Đề cao cảnh giác, có thể lát nữa sẽ có khách tới thăm.”

Cuttino nghiêm mặt, gật đầu: “Tôi đã rõ, xin cam đoan không để bất cứ ai tới gần kho năng lượng.”

“Ừ, nếu kho năng lượng có tổn thất gì thì anh đừng về nữa.” Ariel thản nhiên nhìn gã.

Cuttino rùng mình: “Xin trưởng quan yên tâm, chừng nào tôi còn sống thì kho năng lượng còn được bảo toàn.”

Ariel ngắt máy, lại gọi cho Chung Thịnh: “Nhớ cẩn thận.”

Chung Thịnh hơi bất ngờ khi nhận được cuộc gọi của Ariel, ánh nhìn thân thiết trìu mến của đối phương khiến anh ấm lòng.

Quả nhiên, phó quan với người yêu là hoàn toàn khác nhau. Đời trước lúc làm phó quan, anh đã từng chấp hành vô số nhiệm vụ canh phòng như thế này, nhưng chưa lần nào thấy Ariel thể hiện cảm xúc gì rõ rệt.

“Yên tâm.” Chung Thịnh cười khẽ đáp. Anh có niềm tin vững chắc vào kế hoạch của Ariel.

Sau khi ngắt máy, Ariel nhíu mày rồi cười tự giễu. Quả nhiên quan tâm dễ bị loạn. Biết rõ Chung Thịnh có năng lực xuất sắc, chắc chắn không có gì nguy hiểm, vậy mà vẫn không kìm được lòng mình, cứ muốn gọi cho người yêu một cuộc.

Ngón tay vuốt nhẹ đường cằm, Ariel nhếch môi cười. Có phải những người đàn ông chìm đắm trong tình yêu đều sẽ làm ra mấy chuyện ngốc nghếch như vậy không?

Một lần nữa tập trung tinh thần, Ariel lại nhìn chằm chằm vào màn hình, theo dõi tình hình quân địch.

Đúng như Ariel đoán, trong lúc quân địch dừng tấn công, liên tục có mấy binh sĩ ý đồ lẻn vào kho năng lượng.

May mà Cuttino cùng tốp lính canh phòng ở đó đã chuẩn bị sẵn tinh thần đón địch, những kẻ tập kích đều bị tiêu diệt ở cự ly an toàn.

Huyết Dạ nhìn phương xa, vẻ mặt thay đổi khó dò. Hắn nhìn đồng hồ, ước chừng đã đến lúc. “Hạ lệnh, toàn quân tấn công.”

“Tấn công!”

Sau một hồi nghỉ ngơi ngắn ngủi, Liên minh Người tiến hóa một lần nữa triển khai tấn công dồn dập.

Điều bất ngờ là vào lúc này, pháo phòng ngự không còn uy lực như lúc nãy nữa, hàng loạt khẩu pháo tắc lửa, im lìm bất động.

“Không hay rồi!” Đám lính trên quảng trường nghe tiếng nổ ở khu hậu cần liền biết có chuyện không ổn. Pháo phòng ngự tắc lửa càng là minh chứng rõ rệt cho việc kho năng lượng bị tập kích.

Mặc dù cơ thể mệt mỏi rã rời, nhưng vào thời khắc này, các binh sĩ đều bộc phát sức mạnh không tưởng, nhanh chóng đăng nhập cơ giáp, chuẩn bị sẵn sàng đón địch.

Nhìn những chiếc cơ giáp xuất hiện quanh căn cứ, Huyết Dạ không có vẻ gì là thoải mái, ngược lại càng căng thẳng hơn. Hắn nghĩ một lát rồi gọi: “Lưu An, theo tôi.”

Lưu An im lặng theo sau. Bóng dáng hai người nhanh chóng khuất khỏi tầm nhìn của mọi người.

Chiến sĩ cải tạo gene có đủ loại năng lực đặc thù kỳ ảo khôn lường, cho nên chẳng ai nghi ngờ sự biến mất đội ngột của hai người. Cứ thế, hai người im hơi lặng tiếng rời khỏi tiền tuyến.

Một dàn cơ giáp màu xám đen bảo vệ quanh cổng căn cứ. Các binh sĩ ngồi trong cơ giáp ai cũng rất căng thẳng. Nếu là lúc bình thường, họ có tỉ lệ nhất định thắng được chiến sĩ cải tạo gene. Nhưng bây giờ thể năng xuống đến mức thấp nhất, đánh giáp lá cà sẽ vô cùng nguy hiểm.

Đến lúc này rồi, không ai còn hơi sức đâu đi mắng mỏ chỉ trích Ariel nữa. Với tình hình này thì họ tin chắc viên chỉ huy này sẽ nhanh chóng cút khỏi căn cứ. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là có thể sống sót vượt qua trận chiến này.

“Chuẩn bị!” Tiểu đội trưởng vã mồ hôi, nhìn chằm chằm màn hình, tay phải giơ lên, ra hiệu các chiến sĩ chuẩn bị tiến hành tấn công tầm xa.

Loại cơ giáp phân phối thống nhất trong quân đội có chỉ số khá đồng đều, tuy là có vũ khí tấn công tầm xa, nhưng tính năng chỉ xếp vào hàng trung bình. Khi đối mặt với các chiến sĩ cải tạo gene di chuyển linh hoạt, tính chính xác của nó quả thật khiến người ta vô cùng lo lắng. Nhưng bất kể thế nào, hắn cũng không thể trơ mắt đứng nhìn kẻ địch tấn công được.

Uỳnh!

Ngay lúc tiểu đội trưởng định hạ tay xuống ra hiệu tấn công, tất cả pháo phòng ngự lại một lần nữa bắn ra luồng sáng trắng chói mắt.

Cả đám sững sờ, quay đầu lại nhìn. Dàn pháo phòng ngự lại bắn ra một loạt cột sáng trắng chói mắt.

Các chiến sĩ cải tạo gene đang lao lên tấn công cũng sững người. Đợt pháo bắn đột ngột này khiến quân lính của chúng chết như ngả rạ.

“Rút lui!” Sarrita nhìn quân tiên phong tổn thất nặng nề, nghiến răng nghiến lợi quát. Cô ta liên tục gọi cho sĩ quan chỉ huy Huyết Dạ, nhưng không thấy ai bắt máy.

“Chết tiệt! Pháo phòng ngự của kẻ địch vẫn hoạt động bình thường, cứ tiếp tục tấn công thế này chỉ có nước chịu chết!” Sarrita nói với mấy phó quan bên cạnh.

Các phó quan nhìn nhau. Theo lý thuyết, Huyết Dạ là sĩ quan chỉ huy tối cao, họ phải phục tùng mệnh lệnh của anh ta. Nhưng bây giờ Huyết Dạ không có mặt ở đây, người có quân hàm cao nhất là Sarrita, mà tình hình chiến đấu cũng đúng như Sarrita nói, tiếp tục tấn công không khác nào chịu chết một cách vô nghĩa.

“Tôi đồng ý rút lui.” Một người đàn ông da màu xanh lục gật đầu đồng ý. Cấp dưới của gã là quân tiên phong, xét về tổn thất thì gã chịu tổn thất nặng nhất, tất nhiên là đồng ý với ý kiến của Sarrita.

Các phó quan khác cũng gật đầu tán thành. Dù sao tấn công căn cứ cũng là yêu cầu của Huyết Dạ, còn bọn họ chẳng nhìn ra cái căn cứ này có gì đặc biệt.

Trận chiến đang đến hồi nảy lửa. Trung tâm chỉ huy của Ariel cũng đón đợt “khách” đầu tiên.

Không có gì bất ngờ, một tiểu đội mười người xâm nhập vào căn cứ từ dưới lòng đất. Không biết chúng định vị kiểu gì mà có thể tìm được trung tâm chỉ huy một cách chính xác như vậy.

Toàn bộ trung tâm chỉ huy được bọc kim loại mật độ cao, kể cả mặt đất. Bởi vậy, chúng buộc phải phá đất ở quảng trường để chui lên.

Thứ chờ đón chúng chính là Chung Thịnh cùng năm chiếc cơ giáp khác đã bày sẵn thế trận đón địch.

Trong mấy ngày này, những binh sĩ bị nhốt vào phòng tạm giam đều là những người trung thành và đáng tin cậy, lại có thành tích nổi bật trong số các binh sĩ, trong đó có Ed và Từ Nham.

“Ha ha, tôi đã bảo mà, xuất sắc như tôi đây làm gì có chuyện bị cấm túc chỉ vì lý do ngủ gật trong lúc huấn luyện.” Cặp mắt lim dim của Ed lúc nhìn đến quân địch lập tức sáng rực như đèn pha.

Từ Nham thầm khinh bỉ, đang huấn luyện mà còn ngủ được, chẳng lẽ không đáng phạt hay sao.

Tiểu đội được phái đến tập kích đuơng nhiên cũng là những kẻ xuất sắc trong hàng ngũ chiến sĩ cải tạo gene. Có điều, trình độ của chúng còn xa mới bằng được Chung Thịnh sống hai đời cùng quân tinh nhuệ do Ariel dạy dỗ.

Một mình Chung Thịnh chặn ba tên cải tạo gene. Năm binh sĩ khác cản bảy tên còn lại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »