Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5601 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 213

❊ ❊ ❊

Ariel không quay đầu lại, nói: “Trước khi đến có tiến hành điều tra.”

Từ Vệ Quốc rất buồn bực. Gã cũng tiến hành điều tra mà, sao có cảm giác tư liệu thu thập được lại ít hơn hẳn bọn Ariel vậy? Cho dù là hệ thống phòng ngự của căn cứ, gã cũng chỉ lấy được mật mã điều khiển, miễn cưỡng thao tác được mà thôi.

Nhưng hai người này …

Từ Vệ Quốc nghẹn lời, đành quy kết chuyện này là gã điều tra chưa tường tận. Chờ chuyện này kết thúc, một thời gian rất dài sau đó, Từ Vệ Quốc đều vùi đầu vào nghiên cứu sử dụng các loại trang thiết bị trong căn cứ.

Sau đấy, khả năng sử dụng thành thạo các thiết bị đã giúp gã bảo vệ được tiểu đội của gã trong một lần làm nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Mà theo lịch sử ghi lại ở đời trước, tiểu đội này chỉ có một mình gã sống sót, còn lại đều chết hết.

“Được rồi, tôi đã nâng mức phòng ngự của căn cứ lên A+, nếu không bị động vật hoang dã cỡ lớn tấn công, thì chúng ta sẽ rất an toàn.” – Chung Thịnh nói.

Ariel hỏi Từ Vệ Quốc: “Tiếp theo anh định làm gì?”

“Tôi không liên hệ được với Zaccai.” Trông mặt Từ Vệ Quốc có vẻ không ổn lắm.

“Không có tín hiệu hay không trả lời?” Ariel thản nhiên hỏi.

“Có tín hiệu, nhưng không trả lời.” Sắc mặt Từ Vệ Quốc lại càng xấu hơn. Nếu chỉ là không có tín hiệu, gã còn có thể nhận định rằng đối phương đang ở khu vực đặc thù nào đó, tín hiệu bị quấy nhiễu, đằng này … Xem ra tình hình không mấy khả quan.

“Thử định vị vị trí của họ xem.” Ariel cầm lấy máy liên lạc của Từ Vệ Quốc.

Từ Vệ Quốc sáng mắt lên: “Làm được à?”

“Không chắc.” Ariel lắc đầu. Đúng là hắn có biện pháp định vị được máy liên lạc của đế quốc Elan, nhưng đời trước biện pháp này đã một lần gây chấn động dư luận, thậm chí dẫn đến chiến tranh giữa Liên Bang và đế quốc Elan. Sau đó, đế quốc Elan thiết kế lại máy liên lạc, thế mới tránh khả năng bí mật bị rò rỉ. Cho nên hắn không muốn tiết lộ nó bây giờ.

Từ Vệ Quốc mặt nhăn mày nhíu, nói: “Vậy thử đi.”

Không liên lạc được với Zaccai là điều rất bất lợi cho nhiệm vụ lần này của họ.

Ariel đưa máy liên lạc cho Chung Thịnh. Chỉ một ánh nhìn đã hiểu ý nhau.

Chung Thịnh kết nối máy liên lạc với máy tính của mình, bắt đầu sử dụng kỹ thuật giải mã tín hiệu máy liên lạc đời trước. Khoảng một tiếng sau, cuối cùng anh cũng xác định được vị trí của họ trên bản đồ.

Từ Vệ Quốc nhìn điểm đỏ chớp nháy trên màn hình, nhẹ giọng nói: “Rất gần chỗ chúng ta.”

“Chúng ta chưa tìm hiểu rõ hoàn cảnh ở đây, ban đêm lại là thời gian động vật săn thú hoạt động, tôi không tán thành anh ra ngoài bây giờ.” – Ariel nói.

Từ Vệ Quốc trầm mặc. Gã biết Ariel nói đúng, nhưng trong lòng vẫn không kìm được mà lo lắng không yên.

Ariel liếc nhìn gã: “Chúng ta chỉ có ba người, nếu trên đường đi gặp chuyện gì ngoài ý muốn, vậy thì nhị hoàng tử sẽ không còn quân tiếp viện nào nữa. Mặt khác, dấu chấm không hề di chuyển, khả năng cao là họ cũng ở lại nơi nào đó chờ qua đêm.”

Từ Vệ Quốc hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra: “Cậu nói đúng. Chúng ta nên nghỉ ngơi cho tốt, rồi ngày mai đi tìm bọn họ.”

Thấy gã tiếp nhận lời đề nghị của mình, Ariel không nói thêm nữa, cùng Chung Thịnh chọn bừa một phòng rồi đi nghỉ.

Sáng sớm hôm sau, ba người điều khiển cơ giáp chạy đến điểm có dấu chấm đỏ trên màn hình.

Bởi vì PE – 0921 là tinh cầu chưa khai thác, cho nên cây rừng phát triển rất tươi tốt rậm rạp. Đa phần các loài động vật đều định cư trong khu rừng này, nên dù có cơ giáp, họ vẫn không dám gây động tĩnh quá lớn.

Để tiết kiệm năng lượng, ba người thay phiên nhau dùng vũ khí lạnh mở đường. Chạy vội chừng mấy tiếng, vất vả lắm họ mới đến được địa điểm biểu thị trên bản đồ.

“Chết tiệt!” Từ Vệ Quốc chửi thầm.

Hiện trường không ổn lắm, dấu vết để lại cho thấy nơi đây đã từng diễn ra một cuộc chiến đấu ác liệt, phần đất ở giữa gần như bị các loại vũ khí laser phá nát, chỉ thấy từng mảng cháy đen.

Các mảnh vỡ nhỏ của cơ giáp nằm rải rác xung quanh, nhìn bề ngoài thì có cái là của cơ giáp hộ vệ hoàng gia Elan, có cái là của loại cơ giáp khác.

Ariel điều khiển cơ giáp quan sát kỹ các mảnh vỡ trên hiện trường. Số cơ giáp bị hủy của hai bên tương đương nhau, tuy không biết có bao nhiêu cơ giáp tấn công họ, nhưng xem ra nhóm Zaccai đã chạy thoát.

“Sao không thấy thi thể nào? Chẳng lẽ bọn họ mang đi?” Từ Vệ Quốc nhìn xung quanh, không phát hiện thi thể nào cả.

“Không phải.” Chung Thịnh nói, chỉ vào một vài dấu vết để lại trên khoảnh đất trống, “Có vẻ bị cái gì đó tha đi rồi.”

Từ Vệ Quốc nhíu mày: “Cái gì đó?”

“Phải.” Chung Thịnh gật đầu, nói tiếp, “Trên tinh cầu này phần nhiều là động vật cỡ lớn, nếu chúng tha mồi sẽ để lại dấu chân. Nhưng anh xem, ở đây chỉ có dấu vết bị tha lôi. Cho nên … chắc đã có một cái gì đó đủ sức tha các thi thể đi, nhưng không đủ sức làm thi thể rời khỏi mặt đất, mới để lại dấu vết thế này.”

Từ Vệ Quốc cau mày: “Chẳng lẽ trên tinh cầu này còn sinh vật mà chúng ta không biết?”

“Ai biết được, dù sao cũng là tinh cầu chưa khai thác, lại xa tuyến trung tâm, cho nên công tác thăm dò không được chú trọng lắm.”

Ariel chỉ vào tàn tích của một chiếc cơ giáp, nói: “Tôi tìm thấy nguồn phát tín hiệu rồi.”

Ba người lại gần, tìm trong đống mảnh vỡ cơ giáp, thấy có một cánh tay mặc đồng phục. Dường như cánh tay này bị chặt từ gốc, không biết có phải trùng hợp không mà còn bị hun ở nhiệt độ cao, cho nên miệng vết thương bịt kín, không chảy máu.

Có lẽ vì thế mà cánh tay này không bị cái gì đó tha đi, lòng bàn tay vẫn nắm chặt máy liên lạc.

“Đây là đồng phục đội hộ vệ hoàng gia Elan. Nhìn màu sắc có vẻ là tiểu đội trưởng.” Từ Vệ Quốc nói, giọng nặng nề.

Ariel và Chung Thịnh trầm mặc. Nhìn từ hiện trường, nhóm người Zaccai chắc đã đào thoát, nhưng ngay cả tiểu đội trưởng còn ngã xuống chỗ này, thì xem ra họ thoát cũng không dễ dàng.

“Chúng ta mau nghĩ biện pháp liên lạc với bọn họ đi.” Chung Thịnh nhảy ra khỏi buồng điều khiển, rút máy liên lạc ra khỏi cánh tay kia.

Thứ bọn họ dùng để truy tìm vị trí phát tín hiệu lúc trước là máy liên lạc do Liên Bang chế tạo. Mà cái anh đang cầm trên tay là sản phẩm của đế quốc Elan. Hai máy đều có công dụng như nhau, nhưng chiếc này được trang bị cho hoàng gia sử dụng, hiệu quả đương nhiên là tốt hơn hẳn.

Trèo vào khoang điều khiển, kết nối máy liên lạc với máy tính của cơ giáp, Chung Thịnh bắt đầu tìm cách liên hệ với nhị hoàng tử điện hạ.

Từ Vệ Quốc im lặng nhảy ra khỏi cơ giáp, đào một cái hố, chôn cánh tay kia.

Tuy không biết chủ nhân cánh tay này là ai, nhưng có thể nhìn ra được người này đã hy sinh cả tính mạng để bảo vệ nhị hoàng tử. Một chiến sĩ anh dũng như vậy đáng được kính trọng. Từ Vệ Quốc không thể cứu thi thể hắn khỏi miệng dã thú, nhưng ít nhiều gì vẫn có thể mai táng tàn chi.

“Không có tín hiệu.” Chung Thịnh thất vọng, nói với Ariel. Vốn định dùng máy liên lạc này để liên hệ với Zaccai, nhưng ai ngờ đồ của hoàng gia Elan cũng không đáng tin như thế, lại không có tín hiệu.

“Không có tín hiệu chứ không phải không có người trả lời?” Ariel sáng mắt lên. Hắn biết nhiều về tinh cầu này hơn Chung Thịnh. Tinh cầu này không lớn, theo lý thuyết loại máy liên lạc với công suất thế này có thể phát tín hiệu bao phủ lên cả tinh cầu. Không có tín hiệu tức là, hoặc có người cài đặt máy gây nhiễu, hoặc là họ đã vào trong động đá vôi!

“Đúng vậy, chắc tín hiệu bị nhiễu loạn, … hoặc là, họ đã vào khu vực đặc thù nào đó.” Mắt Chung Thịnh cũng dần sáng lên. Ariel không thể nói chi tiết về tinh cầu này cho Từ Vệ Quốc, nhưng hoàn toàn có thể chia sẻ với Chung Thịnh.

Sau khi được Ariel nhắc, Chung Thịnh cũng đoán ra được nhóm người Zaccai rất có khả năng đã vào trong động đá vôi. Vấn đề bây giờ là họ nên làm thế nào để dẫn Từ Vệ Quốc đến đó.

“Cái gì? Khu vực đặc thù gì cơ?” Kênh liên lạc để mở cho cả ba người, Từ Vệ Quốc tất nhiên cũng nghe được đối thoại giữa Ariel và Chung Thịnh. Chẳng qua gã thấy hơi mơ hồ, sao trông họ như phát hiện ra cái gì đó, còn mình thì không hay biết gì?

“Trưởng quan Từ, thông qua máy liên lạc vừa rồi, tôi phát hiện nhị hoàng tử điện hạ rất có thể đang ở một nơi nào đó mà tín hiệu bị ngăn cách.”

“Ngăn cách tín hiệu?” Từ Vệ Quốc cũng dần hiểu ra, “Trên tinh cầu này có khu vực nào đặc biệt sao?”

“Tôi không biết.” Chung Thịnh nhún vai.

Từ Vệ Quốc đen mặt: “Không biết thì cậu còn nói làm gì.”

“Ý tôi là, tôi không biết trên tinh cầu này có khu vực nào “đặc biệt” có thể ngăn cách tín hiệu không, nhưng lại biết chỗ có thể ngăn cách tín hiệu trên hầu hết các tinh cầu.”

“Chỗ nào?” Từ Vệ Quốc mắt sáng long lanh nhìn Chung Thịnh.

Chung Thịnh cười không nói, tay chỉ xuống đất.

“Dưới đất …Đúng rồi! Nếu không có từ trường hay địa hình đặc biệt, thì nơi có thể ngăn cách tín hiệu chính là dưới lòng đất!” Từ Vệ Quốc mắt sáng như đèn pha. Vừa rồi gã chỉ chú ý đến các khu vực đặc biệt, lại quên mất rằng dù ở bất cứ tinh cầu nào, chỉ cần xuống dưới lòng đất, là tín hiệu sẽ bị ảnh hưởng.

PE – 0921 là tinh cầu nguyên sinh, không có tháp thu tín hiệu, vậy nên nơi có thể che chắn tín hiệu chỉ có thể là động đá vôi dưới mặt đất.

Đương nhiên, nếu vào sâu trong núi, tín hiệu cũng có thể bị nhiễu loạn. Nhưng trên tinh cầu này không có ngọn núi nào quá cao, vậy khả năng duy nhất chắc chắn là dưới lòng đất.

Có được manh mối, Từ Vệ Quốc lập tức hưng phấn hẳn lên, kéo bản đồ ra tìm những nơi có khả năng có động đá vôi.

Tuy Liên Bang không thăm dò chi tiết tinh cầu này, nhưng phân tích địa hình lại khá là cẩn thận. Lát sau, Từ Vệ Quốc tìm được vài chỗ khả năng có động đá vôi, trong số đó, nơi cách họ gần nhất chỉ có một ngày đường.

Từ Vệ Quốc chỉ vào một điểm trên bản đồ, hỏi: “Chúng ta đến đó trước chứ?”

Ariel và Chung Thịnh gật đầu. Mục đích của họ là dẫn Từ Vệ Quốc đến đó, nếu anh ta đã đề nghị, họ đương nhiên sẽ không phản đối.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »