Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5566 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 242

❊ ❊ ❊

Chưa đầy năm phút sau, hai anh lính quân phục phẳng phiu đã biến thành hai tượng đất bùn hôi rình. Nhìn nhau cười một hồi, hai người chia ra đi đến mục tiêu của mình.

“Chậc chậc, nham hiểm, quả thực là nham hiểm …” Râu quai nón gõ màn hình, miệng nói nham hiểm trong khi mặt cười tươi như hoa.

“Ừ, hai nhóc này đúng là rất khá, nhìn vị trí chúng chôn thuốc nổ mà xem, chắc hẳn phải gom hết thuốc nổ trong đội cho lần đánh này đây mà. Ấy …” Cốc Vũ đột nhiên trợn tròn mắt, “Không đúng! Hai đứa này có thật là tân binh không thế? Lại dám chôn hộp năng lượng cùng với thuốc nổ! Nếu nổ thật thì cả đầm lầy đều tanh bành rồi còn gì.”

“Hừ! Thiếu hiểu biết, nghe cái là biết ông ở trên tinh cầu này đến ngu người rồi. Ông không thấy à, đâu phải chỗ nào chúng nó cũng chôn hộp năng lượng với thuốc nổ. Chỉ có điểm B, điểm D và điểm F thôi. Đấy đều là những chỗ địa hình lõm, làm thế chắc là vì sợ sức nổ không đủ.”

“Ông … rút cuộc là tìm ở đâu ra hai đứa yêu nghiệt này thế? Nhìn bẫy mai phục của chúng, không chừng Hỏa Pháo bị diệt trong tay chúng cũng nên.”

“Sao? Đau lòng à?” Râu quai nón liếc xéo Cốc Vũ.

Cốc Vũ xù lông: “Đau đau cái beep. Một lũ săn trộm, đau lòng quái gì.” Nói rồi nhìn râu quai nón cười khẩy một cái, “Ngược lại là ông ấy, tôi nhớ có người nào đó từng nói nếu ai lấy được một nghìn điểm thì sẽ trao quân hàm thiếu tá … Hà hà, người lúc trước nói bậy bạ không phải tôi nha.” Cốc Vũ nói xong, râu quai nón liền trợn tròn mắt. Gã tính một hồi, toàn bộ đoàn săn trộm Hỏa Pháo có chừng năm mươi ba người, tương đương năm trăm ba mươi điểm. Hơn nữa, Hỏa Pháo là đoàn săn trộm xếp thứ hai, cộng thêm một trăm điểm nữa, vậy là thành sáu trăm ba mươi điểm. Mà Ariel với Chung Thịnh vốn đã có hai trăm điểm, cộng lại là thành hơn tám trăm … Cách mốc một nghìn điểm không còn xa.

“Đậu … đậu má … Hai đứa này đúng là yêu nghiệt, sao có thể … Đệt! Đoàn săn trộm này tương đuơng sáu trăm ba mươi điểm!” Râu quai nón cũng xù lông. Với quân hàm đại tá của gã, thăng chức cho mấy người lên thiếu úy thậm chí trung úy không thành vấn đề, nhưng trực tiếp thăng lên làm thiếu tá thì vượt quyền gã rồi. Sĩ quan cấp tá đủ quyền để dẫn dắt một binh đoàn tác chiến độc lập, thuộc cấp chỉ huy cấp cao rồi.

Ở một số tinh cầu ngoại biên, một thiếu tá thậm chí có thể nắm quyền kiểm soát cả tinh cầu …

Nhìn râu quai nón vẻ mặt rối rắm, Cốc Vũ thấy rất hả hê. Ai bảo lúc trước bốc phét cho lắm vào, ha ha ha! Hắn muốn ngửa mặt lên trời cười một tràng dài!

“Đệt! Cùng lắm thì ông gửi báo cáo cho tướng quân Tề, đặc cách thăng quân hàm cho … hai người lên làm thiếu tá, có cái quái gì đâu phải sợ.” Râu quai nón không muốn yếu thế trước mặt Cốc Vũ, nên đành nói cứng.

“Hừ hừ.” Cốc Vũ hừ lạnh hai tiếng, không bóc mẽ gã. Dù sao người nói ra câu đó là ông ta, mình ngồi xem trò hay là được rồi.

Râu quai nón vẻ mặt rối rắm nhìn màn hình, vừa mong hai đứa Ariel có thể bộc lộ tài năng, vừa không muốn để chúng nó lấy được một nghìn điểm. Cái sự mâu thuẫn này thực sự là không lời nào tả nổi.

Chừng bốn mươi lăm phút sau khi Ariel và Chung Thịnh tách ra hành động, hai người cùng lúc gặp nhau tại điểm chôn thuốc nổ cuối cùng.

Lúc này, họ đang đứng tại trung tâm của vòng mai phục. Nhưng so với vùng đầm lầy rộng mênh mông này, họ vẫn chỉ ở ngoại biên mà thôi.

Mở máy phát sóng siêu âm mini trong tay, Ariel đặt nó trên một ngọn cây thấp le te. Đầm lầy có nhiều nước, nhưng chẳng biết vì sao mà chỉ có mỗi loài cây thấp bé này sinh trưởng được.

Rầm …

Chỉ lát sau, sóng siêu âm đã phát huy tác dụng. Các sinh vật ẩn mình trong đầm lầy bắt đầu trồi lên mặt nước, chạy ngược hướng với sóng siêu âm. Mới đầu chỉ là một số loài bò sát, động vật lưỡng cư sau đấy, ở nơi cách nhóm Ariel chừng hai trăm mét, một con cá sấu đen to đùng xông ra khỏi mặt nước, cắn phập vào một con giun nước đang chạy trốn. Con giun này dài chừng một mét, hình thể cực lớn, răng nanh trắng ởn trông rất đáng sợ. Nhưng trong mắt con cá sấu đen nọ, nó chỉ tương đương một bữa cơm trưa. Cá sấu há mồm lộ ra hàm răng sắc nhọn, cắn ngay vào cổ giun đất, sau đó có tiếng rạo rạo vang lên. Bộ xương cứng chắc của giun đất vào miệng cá sấu cũng thành sụn mềm, nhai vài cái là nát. Ariel với Chung Thịnh cũng bị con cá sấu to đùng đột nhiên xuất hiện này dọa cho giật mình. Con cá sấu này chỉ ngoi đầu lên đã thấy phải gần một mét rồi, không biết phần thân thể ẩn dưới đầm lầy còn to đến cỡ nào nữa.

“Đây là loài cá sấu gì thế?”

Ariel tra tìm tư liệu một lát, sắc mặt trở nên khó coi: “Cá sấu răng to, hung ác tàn bạo, trong tư liệu ghi chú là da của nó rất dày, có tính phòng ngự cực tốt, khả năng chống đỡ vũ khí năng lượng vượt trên hầu hết các loài sinh vật trên tinh cầu này, cấp độ nguy hiểm năm sao.”

“Chúng ta phải làm sao bây giờ?” Chung Thịnh vô thức sờ lên súng laser đeo bên sườn. Trong tình huống không có cơ giáp, súng laser là vũ khí duy nhất bọn họ có thể trông cậy.

“Không sao, loài cá sấu này tuy hung ác, nhưng khi ăn no rồi, nó sẽ không gây nguy hiểm cho chúng ta đâu. Với lại, sóng siêu âm chắc cũng có tác dụng với nó.”

Ariel với Chung Thịnh đứng im tại chỗ, như thể hai bức tượng đất. Bùn đất dính khắp người họ đã che hết mùi cơ thể. Lúc trước con cá sấu này vẫn ẩn mình trong đầm lầy, chưa chắc đã phát hiện ra họ.

Con cá sấu kia nhai vài cái là nuốt trọn giun đất. Trông nó có vẻ còn chưa no, cặp mắt lạnh lẽo chậm rãi nhìn xung quanh, lúc nhìn đến hai tượng đất phía xa xa thì hơi dừng lại.

Ariel với Chung Thịnh lập tức nín thở. Hai người họ liên thủ không hẳn là không thể hạ gục con cá sấu này. Nhưng đoàn săn trộm đã sắp đến vùng đầm lầy này, nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vậy e là lũ kia sẽ nhặt được món hời.

Rầm … rầm …

Hầu hết các loài động vật nhỏ đều không chịu nổi sóng siêu âm, lũ lượt trồi ra khỏi đầm lầy. Sóng siêu âm tăng dần, một vài động vật cỡ lớn cũng bắt đầu rời đi. Lấy Ariel làm trung tâm, cá sấu bụng bạc ẩn nấp xung quanh cũng nối nhau bò ra khỏi mặt nước, di chuyển về phía ngược với sóng siêu âm. Nhưng dường như chúng đều biết địa bàn của con cá sấu răng to nọ, cho nên rất cẩn thận đi vòng qua nó rồi vội vàng bỏ trốn. Con cá sấu kia nhìn chằm chằm Ariel với Chung Thịnh, mãi không động đậy. Có vẻ nó phát hiện ra dấu vết của con người.

Thoáng do dự một lát, con cá sấu răng to bò vài bước về phía hai người. Nhưng chỉ lát sau, nó liền thấy khó chịu, sau đó trừng mắt lườm hai người, lắc lắc cái đuôi, bò về hướng ngược lại.

“Phù … may thật, thứ này có tác dụng với nó.” Chung Thịnh thở phào một hơi, nhìn máy phát sóng siêu âm chỉ to bằng móng tay, cảm thán: “Chúng ta may mắn thật.”

Ariel mỉm cười. Mục tiêu của họ là đạt quân hàm thiếu tá, cho nên từ đầu đã nhắm vào các đoàn săn trộm cỡ lớn. Không ngờ ông trời cũng giúp họ, tình huống phát sinh chuyện ngoài ý muốn duy nhất đã được giải quyết nhẹ nhàng.

Thình lình, Chung Thịnh khựng người, rồi từ từ nhoẻn cười: “Vòng cảnh báo bên ngoài đã bị phát động. Chắc chúng sắp đến rồi.”

Ariel cúi đầu nhìn đồng hồ, nhíu mày: “Bọn chúng hành động nhanh thật.”

“Đi thôi. Tiếp theo chúng ta chỉ cần ngồi xem trò hay là được.”

Nói rồi, hai người lẳng lặng đi men theo con đường vừa thăm dò được để ra khỏi vòng mai phục. Cạm bẫy đã bày sẵn, giờ chỉ chờ kẻ địch sa bẫy thôi.

“Lão đại, hình như có gì đó không ổn.” Một gã trung niên xấu xí cầm ra-đa hình cầu nói với lão đại Hỏa Pháo với vẻ bất an.

“Sao vậy?” Hỏa Pháo là một người đàn ông trung niên vạm vỡ tuổi chừng bốn mươi, mặt mày hung dữ, vừa nhìn đã biết là hạng nguy hiểm.

“Chúng ta đã bước vào khu đầm lầy. Nhưng đến bây giờ vẫn không phát hiện được con cá sấu bụng bạc nào cả.”

“Chậc, có gì lạ đâu. Hiện giờ chúng ta vẫn chỉ ở ngoài rìa, ông cũng biết cá sấu bụng bạc quần cư nhưng thường xuyên di chuyển mà. Trong vùng đầm lầy này, có khi hôm nay chúng ở đầu bên kia thì sao.” Một tên trẻ trung tóc dài nói với vẻ không vui.

“Nhưng vấn đề là dù ở ngoài rìa đầm lầy thì cũng phải có các sinh vật khác chứ. Cá sấu bụng bạc thích di chuyển đã đành, chẳng lẽ rắn nước với mấy loài lưỡng cư cũng thế?” Người đàn ông trung niên nọ cau chặt lông mày.

“Ý ông là có mai phục?” Tuy trông Hỏa Pháo có vẻ nóng tính xốc nổi, nhưng gã cũng rất cẩn thận.

“Tôi không dám chắc. Nhưng chắc chắn có gì đó không bình thường.” Người nọ không dám khẳng định là có mai phục hay không. Dù sao khoảng thời gian gần đây đoàn săn trộm của họ cũng đã săn giết không kiêng dè trên tinh cầu này. Có khi có đoàn săn trộm nào đó đã càn quét vùng này cũng nên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »