Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5561 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 210

❊ ❊ ❊

Cho dù là lần làm trong kho hàng khiến Chung Thịnh bị thương, thì đó cũng nằm trong phạm vi lý trí cho phép!

Nên tình huống mà Chung Thịnh vừa nói, hắn hoàn toàn không thể chấp nhận được!

“Đừng nóng, bác sĩ có chuẩn bị thuốc làm dịu.” Chung Thịnh vội vàng lấy từ túi áo ra cái hộp kim loại, bên trong đựng mười liều thuốc làm dịu.

“Có thể ngăn chặn hoàn toàn dược tính phát tác không?” Ariel hỏi.

Chung Thịnh thành thật lắc đầu: “Không thể, chỉ làm chậm được ba tiếng.”

Ariel rũ mắt, lòng thấy khó chịu vô cùng. Nhưng vẫn tạm chấp nhận được.

Cả Chung Thịnh lẫn Ariel đều không nhắc đến tên khốn bị Chung Thịnh đánh cho gần chết kia. Chuyện này cứ thế giao cho Từ Vệ Quốc toàn quyền xử lý. Bọn họ tin anh ta sẽ xử lý ổn thỏa.

Đương nhiên, ngoài chuyện kiện thằng khốn đó ra tòa án quân sự, Ariel còn sắp xếp thêm một phần “quà” đặc biệt, để gã ngồi tù mà hưởng thụ. Người thừa kế gia tộc Clifford là một tên lòng dạ hẹp hòi thế đấy.

Đúng như Ariel đoán, Từ Vệ Quốc xử lý chuyện này rất gọn gàng sạch sẽ. Phương án giải quyết của anh ta chính là trực tiếp báo cho thuyền trưởng.

Khi thuyền trưởng biết tin con trai độc nhất của tướng quân Clifford suýt nữa bị cưỡng bức trên thuyền mình thì sợ đến nỗi tí thì ra quần. Mà sau khi biết tin tên đầu sỏ chỉ là một viên hạ sĩ quèn, ông lại càng tức đến nỗi thiếu điều bắn chết tên đó ngay tại chỗ.

Ông đây khổ sở bao năm, vất vả lắm mới leo lên được quân hàm trung tá, tiếp quản một chiếc phi thuyền. Mi chỉ là hạ sĩ quèn mà lại suýt dùng cái nửa thân dưới kinh tởm đó hủy hoại tiền đồ của ông? Cái này mà nhịn được thì còn gì không nhịn được nữa!

May là trước lúc ông rút súng, phó quan đã kịp thời can ngăn. Một hạ sĩ cỏn con chết thì chết, chẳng phải chuyện gì to tát. Nhưng khi chưa có bằng chứng gì mà thuyền trưởng tự tiện bắn chết lính của quân khu khác thì to chuyện. Hắn không thể trơ mắt đứng nhìn trưởng quan vì một phút tức giận nhất thời mà để người ta bắt thóp được.

Được phó quan trấn an, thuyền trưởng cũng bình tĩnh lại, híp mắt nhìn phó quan của mình: “Cậu bảo chuyện này phải làm sao đây?”

Phó quan đảo mắt một hồi, ghé tai thuyền trưởng nói mấy câu. Thuyền trưởng lập tức lộ ra vẻ mặt sung sướng, nhìn phó quan với vẻ khâm phục. Đây mới gọi là giết người không thấy máu.

Bị trưởng quan nhìn với ánh mắt kỳ quặc như thế, phó quan cười ngượng ngùng nói “Tôi đi thu thập chứng cứ.” rồi chạy vội ra khỏi phòng hạm trưởng.

Thuyền trưởng gãi cằm: Trước đây đúng là không nhìn ra, không ngờ phó quan của mình lại có nhiều ý tưởng mới mẻ độc đáo như thế, ý tưởng này quả thật rất hay.

Đã có kế hoạch, những việc tiếp theo cũng dễ dàng thuận lợi.

Dùng tốc độ nhanh nhất thu thập lời khai của nhân chứng lẫn bằng chứng, sau ba ngày, trên phi thuyền mở một phiên tòa cỡ nhỏ, tiến hành thông qua kết nối tín hiệu truyền hình trực tiếp, hội đồng thẩm phán gồm ba người nhanh chóng định tội Nguyễn Minh Đức.

Hình phạt được đưa ra là ngồi tù ba mươi năm, đưa đến tinh cầu tù ngục xa xôi nhất nơi biên cảnh. Thế là, trong lúc Nguyễn Minh Đức còn chưa tỉnh, gã đã bị người ta đóng gói nhanh gọn rồi chuyển đến tinh cầu tù ngục.

Phiên tòa lần này phải nói là có tốc độ xử án nhanh nhất trong lịch sử Liên Bang. Từ lúc phạm tội, bắt nghi phạm, đưa ra bằng chứng, định tội đến cân nhắc hình phạt, tất cả chỉ mất không quá ba ngày.

Mà sau khi Ariel tỉnh lại, nhận được tin từ chỗ Từ Vệ Quốc, lập tức mở máy gọi đến dãy số nào đó, cẩn thận dặn dò một phen rồi mới nhếch miệng cười.

Ba mươi năm? Tù có thời hạn? Không đủ, hình phạt này quá nhẹ. Có lẽ người khác không biết tên Nguyễn Minh Đức này đã làm gì, chỉ căn cứ vào vụ việc lần này để xử phạt nhưng Ariel biết rất rõ tên khốn kiếp này từng hại Chung Thịnh suýt mất mạng. Nếu không trả thù thì hắn không phải Ariel.

Cứ thế, ngoài hình phạt ngồi tù ba mươi năm, trên phán quyết của Nguyễn Minh Đức có thêm một dòng: Do tính đặc thù của hành vi phạm tội, quyết định tiến hành thiến hóa học.

Thiến hóa học tức là tiêm một loại thuốc vào người phạm nhân, khiến bộ phận sinh dục của phạm nhân tạm thời mất chức năng. Một gã đàn ông trưởng thành lại không thể cứng được trong suốt ba mươi năm. Trong ngục thì không thiếu tội phạm có hứng thú với đàn ông. Thiến hóa học thêm “đãi ngộ” đặc biệt trong ngục, sau ba mươi năm, nếu gã còn sống mà ra ngoài, liệu gã có cứng nổi nữa không?

Nếu tên cặn bã đó không thể kiểm soát được dục vọng nửa thân dưới, vậy thì cho gã cả đời này không còn loại dục vọng đó luôn!!!

Chung Thịnh vừa đi từ ngoài vào, đúng lúc nhìn thấy Ariel nhếch môi cười, không kìm được rùng mình. Lâu rồi không thấy ngài Ariel để lộ nụ cười khát máu đó, không biết ai … A, anh nghĩ mình biết ai sắp gặp xui xẻo rồi.

“Ariel, uống thuốc đi.” Chung Thịnh lắc lắc cái bình nhỏ trên tay, bên trong có ba viên thuốc màu trắng.

Ariel lập tức nhăn mặt. Hắn nghi tên bác sĩ kia có thù oán gì với mình, hoặc có thể là vì ngứa mắt hắn nên mới nghĩ cách trả thù thế này. Mỗi lần Chung Thịnh lấy thuốc ra là cái mùi khiến người ta buồn nôn lại xộc lên, nhưng ông bác sĩ kia cứ bắt hắn phải ngậm cho bằng được.

Chết tiệt, hắn không tin trên thuyền nhiều trang thiết bị như thế lại không thể chế thuốc viên thành dạng con nhộng hay thuốc nước để tiêm, sao cứ phải ép hắn ngậm.

Bực mình nhất là, mùi vị của loại thuốc đó cứ đọng mãi trong miệng hắn, làm hắn sau khi ngậm thuốc không thể hôn Chung Thịnh trong ít nhất bốn tiếng.

Cảm giác này thực sự rất khó chịu. Nếu hắn vẫn còn là thiếu tướng, chắc chắn sẽ lấy tội danh phá hoại quan hệ hôn nhân của tướng quân để kiện ông bác sĩ kia ra tòa án quân sự!

“Nhất định phải ngậm cái thứ kinh tởm này sao?” Mặt Ariel đen như đáy nồi.

Nhưng Chung Thịnh thấy dáng vẻ ương ngạnh không muốn uống thuốc như trẻ con này của Ariel lại rất đáng yêu.

“Bác sĩ bảo anh phải ngậm thuốc thêm hai ngày nữa.” Chung Thịnh lắc lắc cái bình, tiếng mấy viên thuốc va vào bình thủy tinh nghe rất vui tai.

Oán khí nồng đậm trên người Ariel như thể sắp hóa thành thực thể đến nơi. Hắn bặm môi, vươn tay ra.

Chung Thịnh cười bất đắc dĩ, cúi người, cho hắn một nụ hôn ngọt ngào, đến khi cạn hơi mới buông nhau ra.

“Đây, ngậm đi.” Chung Thịnh mở nút bình, đổ một viên ra.

Ariel vẻ mặt hùng dũng thấy chết không sờn ngậm viên thuốc vào miệng, tiện thể liếm lên lòng bàn tay Chung Thịnh.

Chung Thịnh run run cánh tay, chậm rãi hạ xuống, nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc Ariel, mỉm cười trìu mến.

Thấy Chung Thịnh cười với mình, Ariel động lòng, lại muốn hôn anh. Nhưng khi Ariel ghé tới, Chung Thịnh lại tránh theo phản xạ.

Căn phòng im lặng đến đáng sợ. Trên đầu Ariel như có đám mây đen che phủ.

Chung Thịnh xấu hổ ho khan hai tiếng, im lặng quay mặt đi. Chịu thôi, thực sự là mùi vị của loại thuốc này quá sức chịu đựng của con người. Lần trước lúc anh hôn khi Ariel đang ngậm thuốc, đã rất mất mặt chạy vào phòng vệ sinh nôn khan. Anh không muốn nếm cái vị buồn nôn đó nữa.

Chung Thịnh cố làm ra vẻ nghiêm túc, nói: “Anh nghỉ ngơi đi, em đi tìm Từ Vệ Quốc bàn bạc chuyện làm nhiệm vụ.”

Ariel đen mặt, mây đen che kín trên đầu, ánh mắt oán trách nhìn Chung Thịnh chằm chằm.

Chung Thịnh bị nhìn đến rợn người, vỗ vỗ tay Ariel xem như an ủi rồi vội vàng chạy luôn.

Nhìn căn phòng trống, lại thêm cái vị “đặc biệt” trong miệng, Ariel bực mình đập mấy phát lên giường, lòng lại càng bất mãn ông bác sĩ kia.

Dù đã có chuyện không mấy thoải mái xảy ra, nhưng nhìn chung, chuyến đi lần này tương đối thuận lợi.

Nhìn ba người nhóm Ariel thành công đáp xuống một tinh cầu trung chuyển, thuyền trưởng cảm động đến suýt khóc.

Cuối cùng cũng tiễn bước ba người này!

Mặc dù Ariel không gây phiền phức gì cho ông, nhưng thân phận của cậu ta đã là rắc rối rất lớn rồi. Nếu con trai độc nhất của tướng quân Clifford xảy ra chuyện gì trên thuyền của ông, thì sự nghiệp nửa đời sau coi như xong.

Nhớ đến tên khốn suýt nữa hủy hoại tiền đồ của mình, thuyền trưởng lại thấy tức lộn ruột. Sau khi tiễn bước Ariel, ông lập tức gọi cho bạn tốt của mình. Khách sáo với nhau vài câu xong, ông uyển chuyển bày tỏ bất mãn với tên phạm nhân nào đó.

Thế là, cái tên phạm nhân nào đó vừa bị đưa vào tù, cuộc sống trong ngục của gã sau này lại càng thêm khó khăn hơn.

Lại nói đến ông bác sĩ nọ trên thuyền. Trong lần dừng phi thuyền kế tiếp, ông đột nhiên nhận được chuyển phát nhanh, trùng hợp làm sao, lúc nhận được gói hàng ông lại đang ăn cơm trong nhà ăn. Kết quả là, mở gói hàng ra liền nhìn thấy …

Cả một gói to chất đầy tạp chí ***, các dụng cụ tình ái, cùng với roi da, nến nhiệt độ thấp và hàng loạt món đồ quái dị cứ thế lồ lộ trước mặt vô số binh lính …

Rút cuộc là tên khốn kiếp nào hại ta!!!

Bác sĩ ngửa mặt lên trời gào thét, nhưng vẫn không cứu vãn được danh dự.

Thế là, trong ánh nhìn kỳ quặc của đám đông, bác sĩ Vương chật vật chạy trốn.

Đáng buồn thay, bi kịch không dừng ở đó. Có lẽ vì chuyện xảy ra trong nhà ăn hôm đó mà một số anh lính có sở thích đặc biệt lần lượt đến chỗ ông để trao đổi tâm sự.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »