Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5572 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 219

❊ ❊ ❊

“Chết tiệt!” Zaccai nện lên bàn điều khiển cơ giáp, lòng hối hận vô cùng. Tại sao hắn lại ngốc vậy chứ, mãi không bỏ được cái thói xấu đó. Vừa nghĩ đến chuyện trước khi chết, ấn tượng cuối cùng của Từ Vệ Quốc về hắn là lúc quyến rũ người khác, hắn lại thấy khó chịu không tả nổi.

“Điện hạ …” Nhóm Janessa thấy Zaccai ủ rũ, muốn khuyên lại không biết phải nói gì.

Lần đầu nhìn thấy người trong lòng của nhị hoàng tử, chưa đầy một tiếng sau người nọ đã biến mất. Gặp phải chuyện thế này, có an ủi gì cũng chỉ là lời nói vô ích thôi.

Cocal trầm ngâm một lát rồi nói: “Có lẽ … tình cảnh của họ không nguy hiểm đến vậy.”

Zaccai ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm Cocal, như muốn xác nhận lại độ tin cậy của câu này.

“Điện hạ, vừa rồi ngài không thấy hành động của hai người kia rất kỳ lạ sao?” Cocal cẩn thận phân tích, “Bọn họ bổ sung năng lượng cho vũ khí laser, nhưng không hề có ý định tấn cộng, rút cuộc là tại sao? Chẳng lẽ là để uy hiếp chúng ta? Tôi không nghĩ họ lại làm chuyện ngu xuẩn như vậy. Trên tinh cầu này, chúng ta đang trong tình cảnh khó khăn, nếu họ được chọn đi làm nhiệm vụ đến cứu viện chúng ta thì chắc chắn không phải loại rỗi hơi đến thế.”

Được Cocal nhắc, Zaccai mới dần bình tĩnh lại.

Dù sao hắn cũng là nhị hoàng tử của đế quốc Elan, chưa bao giờ thiếu tài năng cũng như sự nỗ lực. Nền giáo dục ưu việt từ nhỏ giúp hắn không thua kém gì Ariel ở mọi phương diện [trước khi Ariel sống lại thôi], một khi tỉnh táo lại là biết suy nghĩ kỹ càng ngay.

Vừa rồi sự việc diễn ra quá nhanh cũng quá đột ngột, người trong lòng lại đang lâm nguy, nên hắn đã bỏ qua nhiều chi tiết. Bây giờ nhớ lại, hành động của Ariel và Chung Thịnh rõ ràng là có chủ đích. Hơn nữa, lúc bị dây leo cuốn đi, họ không hề lúng túng hay hoảng sợ gì cả.

“Ý ngươi là họ cố tình để dây leo cuốn đi?” – Zaccai nói.

Cocal gật đầu: “Tôi nghĩ vậy, bằng không chẳng thể nào giải thích nổi hành động của họ.”

“Vậy tức là họ biết rất rõ đặc tính của loài thực vật này?” Zaccai nhíu mày.

“Đây dù sao cũng là tinh cầu nguyên sinh thuộc lãnh thổ Liên Bang, họ có tư liệu mà chúng ta không biết là điều bình thường.”

Zaccai chống má suy tư, đột nhiên ngẩng đầu lên: “Bổ sung năng lượng cho vũ khí. Nếu lát nữa dây leo tấn công thì đừng chống cự, chúng ta thử bị nó cuốn đi xem thế nào.”

“Điện hạ, không thể được!” Cocal dứt khoát từ chối.

“Vì sao?” Zaccai hơi nhíu mày.

“Đây chỉ là suy luận của chúng ta thôi. Cho đến giờ vẫn không có bằng chứng nào khẳng định giả thiết này cả. Tôi không thể để ngài rơi vào cảnh nguy hiểm.”

“Cocal, ngươi cũng thấy rồi đấy, tính chính xác của giả thiết này lên tới tối thiểu là 80%. Như ngươi đã nói, ta tin rằng người được tướng quân Từ cử đến cứu viện chắc chắn không phải kẻ ngu dốt. Như vậy, hành động của họ vừa rồi cũng có lời giải đáp.”

“Điện hạ …” Cocal cuống lên. Vốn hắn chỉ định an ủi điện hạ Zaccai một chút thôi, để ngài đừng lo lắng quá. Không ngờ ngài lại muốn tự mình vào chốn nguy hiểm. Người làm hộ vệ như hắn sao có thể chấp nhận được.

“Ý ta đã quyết.” Zaccai nói rất cương quyết.

Các hộ vệ muốn khuyên rồi lại nuốt lời định nói vào miệng.

Bình thường điện hạ Zaccai rất tốt tính, thỉnh thoảng còn ra vẻ không đứng đắn, nhưng một khi ngài dùng giọng nghiêm túc này, thì không một ai có thể làm ngài đổi ý.

Bốn chiếc cơ giáp đứng tại chỗ, bổ sung năng lượng cho vũ khí, phát ra sóng dao động cực mạnh.

Zaccai nhìn chằm chằm ra-đa theo hướng dây leo biến mất, lòng thầm mong nó mau xuất hiện.

Bổ sung năng lượng được chừng mười phút, Janessa nói với vẻ lo lắng: “Điện hạ, chúng ta không còn nhiều năng lượng.”

Vũ khí laser của cơ giáp là thứ tiêu tốn nhiều năng lượng đứng thứ nhì chỉ sau động cơ trung tâm. Dù họ bổ sung năng lượng cho vũ khí mà không phát xạ thì vẫn tiêu tốn khá nhiều năng lượng.

“Thêm một lát nữa.” Zaccai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm ra-đa, không dám nghĩ đến chuyện nếu họ đoán sai thì kết cục của Từ Vệ Quốc thế nào.

“Điện hạ! Có kẻ địch đang đến gần!” Janessa nói trên kênh chung.

Sở dĩ họ có thể trốn tránh kẻ địch trong hang động này là vì tính năng ẩn nấp đặc biệt cùng hệ thống ra-đa cực nhạy của cơ giáp, sớm phát hiện kẻ địch và lẩn trốn kịp thời. Đây chính là kế sách tuyệt diệu của họ.

Đáng tiếc, tính năng ẩn nấp có tốt đến mấy cũng không che giấu nổi dao động sóng năng lượng họ phát ra từ nãy đến giờ. Đối phương đã đi vào phạm vi quan sát của ra-đa. Điều đó có nghĩa là, chưa đầy năm phút nữa, chúng sẽ xuất hiện trước mặt họ.

“Sắp rồi!” Zaccai sáng bừng hai mắt. Ra-đa của hắn cho thấy có dao động nhẹ phát ra từ hướng dây leo biến mất, rất giống dao động do dây leo sinh ra.

“Đừng chống cự, để dây leo cuốn đi.” Zaccai nhìn điểm dao động đang di chuyển với tốc độ nhanh không tưởng nổi, cuối cùng cũng tin hành động của nhóm Ariel là có chủ đích.

Điểm đỏ trên ra-đa càng di chuyển nhanh hơn. Janessa nói với vẻ căng thẳng: “Điện hạ, chúng ta bị phát hiện rồi!”

Nhưng Zaccai chỉ tập trung nhìn vào điểm biểu hiện của dây leo trên ra-đa, không rảnh để ý đến bọn ám sát.

“Đến rồi!” Zaccai hô lên.

Trước mặt bốn chiếc cơ giáp đột nhiên xuất hiện những dây leo thô dài, vút thẳng về phía họ.

Zaccai không hề chống cự, để mặc dây leo quấn lấy phần eo cơ giáp. Dây leo quấn chặt, các gai nhỏ ghim vào lớp giáp ngoài của cơ giáp.

Zaccai gần như ngừng thở. Trên cửa buồng điều khiển của hắn xuất hiện hàng loạt bọng nước vàng vàng. Chúng ngày càng nhiều hơn, thậm chí có một số sắp ăn mòn vỏ cơ giáp.

Zaccai rất căng thẳng. Hắn chỉ biết được vài đặc tính của loài cây này qua những gì nhóm Ariel phân tích. Nếu đoán nhầm, thì hắn đã đặt mình vào tình cảnh càng nguy hiểm hơn lúc trước.

Do chưa từng tiếp xúc trực tiếp với loài cây này, nên hắn không biết rằng loại dây leo có thể quấn chặt cơ giáp này có rất nhiều gai mịn cứng chắc, thậm chí xuyên qua cả vỏ cơ giáp.

Dây leo ngày càng quấn chặt cơ giáp của bọn họ. Các hộ vệ sợ đến tái mặt.

Mặt mày Zaccai cũng tái xanh tái xám. Hắn muốn lợi dụng loại dây leo này đưa họ đi tìm Từ Vệ Quốc. Nếu bị siết chết ngay bây giờ thì đúng là thành trò cười.

May mắn làm sao, chuyện đó không xảy ra. Từ xa xuất hiện thêm mấy chiếc cơ giáp tấn công phá ngang cuộc đi săn của dây leo.

Có lẽ vì từng gặp loại quái vật lớn với vỏ kim loại cứng này vài lần, nên dây leo không định đánh trực diện với chúng.

Thoát khỏi cảnh bị siết chết ngay tại chỗ, nhóm Zaccai “thành công” bị dây leo tha đi.

Bọn ám sát lần đến theo dao động năng lượng thì chỉ biết trơ mắt nhìn mục tiêu của mình bị mấy dây leo thô dài cuốn đi.

Mặt đất trong động đá không bằng phẳng. Các dây leo di chuyển rất thoải mái linh hoạt, còn bọn Zaccai bị tha đi thì khổ không nói nổi.

Cơ giáp hình thể cao lớn, mà đám dây leo thì chẳng thương tiếc gì, chỉ cần tiện cho mình thì mặc xác con mồi va đập thế nào thì va.

Trong khoang điều khiển có lắp đặt hệ thống giảm sóc, nhưng cũng không chống nổi kiểu va đập liên tục thế này. Bề mặt hang động trở thành vật thí nghiệm khả năng hoạt động của hệ thống giảm sóc. Sau khi bị tha đi tầm mười lăm phút, hệ thống giảm sóc cuối cùng vẫn phải đầu hàng, sau khi vang lên mấy tiếng còi cảnh báo thì hoàn toàn mất tác dụng.

Đến khi nhóm Zaccai cảm nhận được cơ giáp bị kéo vào chỗ nào đó, hoàn toàn dừng lại, thì họ đã bầm dập tàn tạ không chịu nổi.

“Hả? Sao mấy người lại đến đây?” Kênh liên lạc đột nhiên mở ra, Từ Vệ Quốc ngạc nhiên nhìn Zaccai.

Zaccai bất chấp mặt mày bầm tím, tha thiết hỏi: “Vệ Quốc, cậu không sao chứ?”

Vẻ mặt Từ Vệ Quốc rất phức tạp. Dường như cảm động khi Zaccai đuổi theo đến tận đây, lại như không muốn tiếp tục phát triển tình cảm giữa cả hai.

“Chúng tôi vẫn ổn. Làm sao mấy người đến được đây?” Ariel đột nhiên xuất hiện, chen ngang màn “nối lại tình xưa” của Zaccai.

Zaccai nhìn bản mặt xinh đẹp lạnh lùng kia, hận đến nghiến răng.

Tất cả là tại mi, nếu mi không tỏ ra thù địch với ta như thế, thì làm gì có chuyện ta quyến rũ mi ngay trước mặt Từ Vệ Quốc. Kết quả là trộm gà không được còn mất nắm gạo. Thái độ của tên này ngày càng tệ. Còn Từ Vệ Quốc thì chắc vẫn giận nên không để ý đến hắn.

Bực nhất là, hắn mạo hiểm đến đây cứu viện, tên kia không cảm ơn thì thôi, lại còn cắt ngang hắn liên lạc tình cảm với Từ Vệ Quốc. Nhìn mặt là biết khuyết thiếu tình thương đâm ra khó chịu rồi, thế nên mới ghen tỵ với tình cảm tốt đẹp của hắn và Vệ Quốc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »