Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5642 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 208

❊ ❊ ❊

Dường như tìm được món đồ chơi mới thú vị, Ariel không dừng động tác va chạm, ngón tay vuốt ve đùa bỡn thứ cầm trong tay.

“Đừng … đừng …” Cơn đau đã chìm dần trong cơn khoái cảm cuồng nhiệt. Dương vật bị người ta làm như thế khiến Chung Thịnh không kìm được tiếng rên.

Ariel không để ý đến Chung Thịnh, chỉ theo bản năng ve vuốt thứ cầm trong tay. Mỗi lần như thế, cái lỗ nhỏ lại thít chặt, siết lấy thứ đó của hắn. Cảm giác này thật tuyệt vời làm sao, khiến hắn không muốn dừng tay.

“Ư.. chậm … chậm thôi …” Hai chân Chung Thịnh run nhè nhẹ, mặt đỏ bừng bừng. Chưa có lần ân ái nào Ariel lại va chạm kịch liệt vào điểm mẫn cảm của anh như thế, còn vừa làm vừa vuốt “cậu nhỏ” của anh. Kích thích mạnh mẽ đến nỗi anh không nhịn được.

“A!” Than nhẹ một tiếng, dòng chất lỏng màu trắng đục bắn phụt từ đỉnh ra, dính đầy lòng bàn tay Ariel. Chung Thịnh mệt nhoài nằm sấp xuống đất, cơ thể hơi run lên, còn chìm trong dư vị của cao trào.

“Ưm!” Ariel nheo mắt lại. Hậu huyệt đột nhiên thít chặt, lại hơi run run, mang đến cho hắn khoái cảm cực mạnh.

Hai tay túm chặt phần eo Chung Thịnh, Ariel càng ra sức vận động. Chung Thịnh còn đang trong cao trào, cơ thể cực kỳ mẫn cảm, không chịu nổi kích thích liên tục như thế, mắt ứa ra nước mắt sinh lý, hạ thân run rẩy không ngừng.

“Ưm … không … đừng …” Chung Thịnh rên rỉ, khóe miệng chảy ra nước bọt. Sau mỗi lần đạt cao trào, Ariel đều cho anh nghỉ một lúc mới làm tiếp, chứ không phải liên tục va chạm như bây giờ.

Nửa thân dưới như tê dại. Rõ ràng đã qua cao trào, vậy mà cửa sau bị va chạm liên tục lại vẫn cứ truyền đến khoái cảm.

Chung Thịnh vô lực nghẹn ngào, giọng nghe như nức nở: “Không … Ariel … dừng …”

“Chung Thịnh …” Ariel khẽ gọi tên anh, ánh mắt rất dịu dàng.

“Ariel …”

Đáng tiếc, ánh mắt có trìu mến đến đâu cũng không lấp liếm được hành vi tàn nhẫn của hắn. Dù Chung Thịnh đã xin tha, hắn vẫn không ngừng va chạm thân thể người nằm dưới.

“A …” Vận động thêm một lúc lâu, Ariel mới thỏa mãn bắn vào bên trong Chung Thịnh. Tinh dịch trắng đục hòa cùng máu đỏ tươi rỉ ra khỏi hậu huyệt theo động tác rút phân thân của hắn, chậm rãi chảy xuống, nhỏ giọt trên mặt đất.

Cảm nhận được Ariel đã rút ra, Chung Thịnh mới bủn rủn tay chân gượng người dậy.

Nhưng anh vừa mới ngồi dậy, cổ tay đã bị Ariel túm chặt, ghì lên cái thùng kim loại đằng sau.

“Ariel?” Chung Thịnh nhìn Ariel với vẻ khó hiểu.

“Xin lỗi …” Ariel ghé tai anh thì thầm. Ngay sau đó, anh thấy hai chân mình bị nâng lên, chỗ vừa bị chà đạp lúc nãy nay lại bị cây “gậy” thô to thọc vào.

“A …” Chung Thịnh ngửa đầu, thở hổn hển.

Hỗn hợp máu và dịch thể khiến hậu huyệt trơn trượt, dễ dàng nuốt vào phân thân căng trướng.

“Chung Thịnh, thật thoải mái.” Ariel nâng hai chân anh lên, đưa đẩy phần eo xốc vác.

Chung Thịnh nhìn hắn, khóc không ra nước mắt, cắn môi chịu đựng lần va chạm kịch liệt thứ hai.

Khoái cảm liên miên không dứt lan đến mỗi một dây thần kinh. Chung Thịnh không ngờ rằng khoái cảm mãnh liệt cũng có lúc trở thành một sự tra tấn với mình.

Vừa rồi lên cao trào khiến anh chưa kịp hồi sức, vậy mà nay khoái cảm truyền đến từ hậu huyệt lại kích thích phân thân mềm rũ từ từ ngóc đầu lên.

Miệng thốt ra tiếng rên rỉ nhỏ vụn, mắt Chung Thịnh đỏ hoe. Chất lỏng vương bên môi đã bị Ariel liếm sạch. Anh thấy thế liền đỏ bừng mặt, nghiêng đầu đi không dám nhìn Ariel.

Cái thứ đang ra vào cơ thể anh vẫn hừng hực sức sống cứ như vừa rồi chưa bắn lần nào. Thể lực của Ariel cũng bền bỉ đến khác thường, mỗi lần va chạm đều rất mạnh mẽ, cảm giác như muốn xuyên thủng cơ thể anh.

Trên cổ rải đầy dấu hôn. Phần ngực càng không có chỗ nào tránh thoát, thậm chí có cả dấu răng cùng tơ máu.

Bây giờ toàn thân Chung Thịnh tràn ngập mùi của Ariel, từ đầu đến chân, từ thân thể đến linh hồn.

“Ư …” Hai chân Chung Thịnh quàng lên lưng Ariel, bất giác quấn chặt eo đối phương. Lại một lần cao trào khiến bụng anh dính đầy dịch thể trắng đục. Hai mắt mờ sương nhìn Ariel, đồng tử đã mất tiêu cự.

Ariel thỏa mãn thở ra một tiếng, đạt cao trào trong cơ thể anh.

Thân thể mềm nhũn ngồi dựa vào thùng kim loại, Chung Thịnh thở hào hển. Vất vả lắm mới lấy lại tiêu cự, tập trung nhìn vào Ariel, lập tức kinh hoàng phát hiện đối phương kéo lấy mình, đè lên thùng, tách hai chân anh ra, vọt vào lần nữa.

“Xin lỗi …” Ariel cúi người ghé tai anh nói khẽ. Chung Thịnh thì chỉ muốn khóc.

Tiếng va chạm đậm chất *** một lần nữa vang lên trong kho hàng. Chung Thịnh không có sức phản kháng, bị Ariel làm hết lần này đến lần khác, va chạm rồi lại đạt cao trào.

Hai tiếng sau, Ariel gọi cho Từ Vệ Quốc, mặt tái xanh tái xám, mắt đằng đằng sát khí.

Lần đầu tiên thấy Ariel lộ rõ sát ý như thế, Từ Vệ Quốc biết điều mang quần áo đến cho hai người, đặt ngoài cửa rồi rút lui luôn.

Năm phút sau, gã lại nhận được cuộc gọi của Ariel. Lần này là nhờ gã đưa Chung Thịnh đến phòng y tế.

Từ Vệ Quốc cúi gằm mặt, cõng Chung Thịnh trên lưng, không dám liếc sang Ariel.

Lúc mở cửa kho hàng, mùi xạ hương nồng nặc làm gã suýt thì sặc mùi mà ngất. Từ Vệ Quốc chỉ biết Ariel bị tiêm một loại thuốc kích thích nào đó, chứ không ngờ tác dụng của nó lại “tốt” đến thế.

Lòng thầm cảm thán, nghĩ không biết hai người này ở trong đó làm bao nhiêu lần. Nhưng ngửi cái mùi đó … khụ khụ, thôi không thảo luận chuyện này thì hơn.

“Cậu không sao chứ?” Arie đi đằng trước đột nhiên lảo đảo, Từ Vệ Quốc vội vàng vươn tay đỡ hắn.

“Tôi không sao.” Ariel từ chối sự trợ giúp của gã, dựa tường một lát rồi đứng thẳng người, đi đến phòng y tế.

Từ Vệ Quốc cõng Chung Thịnh đi đằng sau không khỏi chậc lưỡi. Trong hai người thì có vẻ Chung Thịnh thảm hơn, nhưng xét ở góc độ nào đó thì Ariel mới càng không ổn, vì người bị chích thuốc là hắn, ra sức vận động cũng là hắn.

Nếu không, với tính cách của hắn, còn lâu mới nhờ gã cõng Chung Thịnh.

Sau khi đưa Chung Thịnh đến phòng y tế, Ariel cẩn thận đặt anh vào khoang chữa bệnh. “Bác sĩ, em ấy thế nào?”

Bác sĩ phụ trách của phòng y tế là một người đàn ông trung niên. Ông nhìn dấu vết lưu lại trên người Chung Thịnh, lập tức cảnh giác nhìn Ariel và Từ Vệ Quốc: “Hai cậu làm hả?”

“Đương nhiên không phải.” Từ Vệ Quốc bị ông nhìn với ánh mắt khiển trách lập tức xù lông. Cái tiếng xấu này còn lâu gã mới gánh, dứt khoát chỉ thẳng vào Ariel, nói: “Do cậu ta.”

Bác sĩ chuyển ánh mắt sắc bén sang Ariel. Ariel liền sầm mặt. “Xin lỗi, lúc ấy tôi hơi mất kiểm soát.”

“Cậu với cậu ta có quan hệ gì?” Bác sĩ lạnh lùng nhìn Ariel.

“Chúng tôi là chồng chồng.”

“Chồng chồng?”

“Vâng.”

“Thẻ binh đâu?” Bác sĩ hình như không tin, chìa tay ra đòi xem thẻ binh của hắn.

Ariel lấy thẻ ra cho ông xem, nhân tiện lấy cả thẻ của Chung Thịnh luôn.

Đọc thông tin của hai người xong, bác sĩ vẫn mặt lạnh trừng mắt nhìn Ariel: “Nếu đã là chồng chồng thì sao lại không biết tiết chế như thế?”

Mắt Ariel ánh lên sắc lạnh, “Bác sĩ, em ấy bị thương có nặng không?”

“Quan tâm người ta thì sao lúc làm không chú ý đi?” Bác sĩ rất không hài lòng với thái độ của Ariel, lớn giọng khiển trách.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »