Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5591 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 202

❊ ❊ ❊

Tên lính tóc đuôi ngựa mặt mày méo xẹo xin tha, nhìn bả vai Chung Thịnh mà khóc không ra nước mắt. Sao lại xui thế chứ, chưa tính chuyện đùa giỡn trưởng quan, đến bạn đời của trưởng quan cũng là trưởng quan nữa, thế này thì biết sống kiểu gì đây.

Bạn của tóc đuôi ngựa không biết nói gì nhìn anh ta bị Chung Thịnh túm cổ lôi vào phòng tập, lòng thầm thở dài. Cặp chồng chồng tình cảm thắm thiết thường xuyên đến phòng tập này khá là nổi tiếng, tình cảnh này cũng bắt gặp vài lần rồi, anh ta thật sự không ngờ bạn mình lại xui xẻo như vậy, lần đầu đến đây đã đụng mặt hai người kia, lại còn chọc đến người ta nữa. May là vị trưởng quan kia lần nào ra tay cũng có chừng mực, nếu không đùa giỡn quá đà thì sẽ không bị thương nặng.

Với cái miệng tiện của thằng bạn mình thì chắc cùng lắm chỉ bị đánh bầm mắt thôi.

Trong quân đội không hiếm gặp chuyện này, nam nữ vẻ ngoài xinh đẹp bị đùa giỡn là chuyện thường. Thường thì sau đó là dựa vào năng lực bản thân đánh cho đối phương bán sống bán chết, hoặc là có người yêu thực lực xuất sắc, có thể bảo vệ mình.

Giống như Chung Thịnh, tên nào cả gan dám đùa giỡn Ariel đều bị đánh cho một trận nhớ đời, nhờ thế mà tạo lập được uy tín. Nếu không, quân hàm hạ sĩ chưa đủ để chèn ép những kẻ tơ tưởng đến Ariel.

Đương nhiên, bản thân Ariel cũng vô cùng xuất sắc, không cần Chung Thịnh phải bảo vệ. Có điều, Ariel khinh không thèm ra tay với đám binh lính cấp thấp đó, làm vậy khiến hắn có cảm giác như đang bắt nạt trẻ con. Mặt khác, Chung Thịnh sợ Ariel không nắm giữ chuẩn chừng mực, xuống tay quá đà thì không ổn, thôi thì để người đi từ tầng chót lên như anh xử lý sẽ thích hợp hơn.

Ariel dáng người cao ráo đứng trong khu nghỉ ngơi của phòng tập. Cùng mặc quân phục như nhau, nhưng những người xung quanh không thể che lấp nổi sự tồn tại của Ariel. Chỉ lẳng lặng đứng đó, tựa như một bức tượng, vậy mà đám người xung quanh đều phải giữ khoảng cách, không dám lại gần.

Rảnh việc trêu nhau một tí, bàn tán mấy tên gặp xui xẻo một chút thì không sao, nhưng nếu đến gần người đẹp kia quá, chẳng may bạn đời hay ghen của người ta giận chó đánh mèo thì khổ.

Dù sao người đẹp cũng chỉ để ngắm, cứ đứng từ xa thưởng thức thôi, vừa không chọc vào người ta, vừa được ngắm cho đã mắt, tội gì không làm? Đa số binh sĩ ở đây đều nghĩ vậy, cho nên chỉ đứng xa xa nhìn Ariel chứ không trêu chọc.

Đáng tiếc, luôn có kẻ làm người ta phát ghét, cứ thích phá hỏng cuộc sống bình thản của người khác.

“Chậc chậc, khuôn mặt mới xinh đẹp làm sao.” Phía cửa lớn phòng tập bỗng vang lên một giọng nam trầm.

Cả khu nghỉ ngơi đang ầm ĩ bỗng im bặt.

Ariel từ từ ngẩng đầu lên, nhướn mày nhìn cái gã cao to đang ngơ ngẩn đứng ở cửa, thấy gã đi về phía mình thì hơi nhíu mày.

Ngoài mấy người đứng góp vui, có một số người lúc trông thấy gã đàn ông cao to thì ánh mắt tỏ rõ sự căm ghét, quay sang nhìn Ariel với vẻ cảm thông.

“Hi, người đẹp có thể cho anh biết tên không?” Gã ta đi đến trước mặt Ariel, từ trên cao nhìn xuống, lúc thấy quân hàm hạ sĩ thì mắt hơi co lại, nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười.

Ariel nghía mắt sang nhìn, ánh mắt tham lam cùng ý muốn chiếm hữu của gã khiến hắn phản cảm. Vẻ mặt càng lúc càng lạnh lùng, Ariel không buồn che giấu thái độ chán ghét của mình, lười chẳng buồn nói, quay người đi đến phòng đấu đối kháng.

Nguyễn Minh Đức mắt lóe lên, vươn tay định chạm vào vai Ariel. Một giây trước khi chạm được vào thân thể đối phương thì bỗng …

Bốp! Một tiếng giòn vang. Bàn tay của gã bị người ta đánh bật ra.

“Ai cho mày chạm vào anh ấy?” Giọng nam trầm ấm lại mang theo sự tức giận vang lên.

Nguyễn Minh Đức hơi ngẩng lên, nhìn người đàn ông thấp hơn mình một chút đang dùng đôi mắt đen đặc lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào mình.

“Mày là ai, có tư cách gì xen vào chuyện của tao?” Nguyễn Minh Đức nheo mắt lại đầy nguy hiểm. Nếu không phải trên vai đối phương đeo quân hàm hạ sĩ, gã đã dạy cho nó một bài học rồi.

“Tôi là chồng anh ấy.” Chung Thịnh đứng bên Ariel, giọng lạnh băng tuyên bố quyền sở hữu của mình.

“Chồng?” Nguyễn Minh Đức lặp lại từ này, vẻ mặt nghiền ngẫm, mỉm cười nói với Ariel: “Sớm thế đã bước vào nhà tù hôn nhân, không hối hận sao?”

“Không liên quan đến mày.” Ariel thản nhiên nói, quay người đi thẳng. “Đi thôi, thời gian của chúng ta rất quý báu.”

Trước khi đi, Chung Thịnh lườm Nguyễn Minh Đức một cái rồi mới theo Ariel vào phòng đấu cơ giáp.

Nguyễn Minh Đức gãi cằm, ánh mắt lộ rõ sự tham lam.

Sau khi bước vào phòng huấn luyện, Ariel đột nhiên hỏi: “Sao lại giận thế?”

Trải qua chuyện thế này vài lần, về cơ bản Ariel đã miễn dịch với kiểu đùa giỡn bằng lời nói đó.

Mới đầu, hắn còn tức vì đối phương nói năng lỗ mãng, nhưng khi thấy cách xử lý của Chung Thịnh có thể giải quyết tốt vấn đề này, thì không còn để ý nữa.

Quan hệ giữa những binh sĩ cấp thấp luôn tràn đầy nhiệt huyết và kích thích, thỉnh thoảng chọc ghẹo nhau xem như trò vui để giết thời gian. Hắn từng nhìn thấy một vài nữ binh xinh đẹp bị chọc ghẹo, nhưng họ lại chẳng có vẻ gì là bị mạo phạm, có người còn vì một câu của đối phương mà hẹn hò với người ta thật.

Tuy là không quen, nhưng nghĩ đến chuyện Chung Thịnh cũng từng sống như vậy, hắn lại muốn trải nghiệm một phen.

Đời trước, hiểu biết của hắn về Chung Thịnh chỉ gói gọn trong một tập hồ sơ và mười năm cộng tác. Bây giờ được nếm trải cuộc sống của Chung Thịnh trước đây, hắn có chút hứng thú.

Nhưng người vừa rồi thì khác, không giống những binh sĩ bị Chung Thịnh dạy dỗ lúc trước. Hắn có thể cảm nhận được cơn giận đè nén từ tận đáy lòng của Chung Thịnh.

Đây là lần đầu hắn gặp gã kia, mặc dù ánh mắt gã khiến người ta phản cảm, nhưng không đủ để khiến Chung Thịnh tức giận như vậy.

Chung Thịnh trông thì có vẻ nghiêm túc, thật ra rất tốt tính, nếu không đã chẳng thể đi theo một thủ trưởng mặt lạnh, giúp thủ trưởng xử lý mọi việc suốt mười năm trời.

Khiến Chung Thịnh giận đến mức đó chứng tỏ gã kia không phải người xa lạ. Xét thấy đời này hắn gần như dính liền với Chung Thịnh, đáp án chỉ có thể là: đây là “người quen” đời trước của Chung Thịnh.

Chung Thịnh không ngạc nhiên khi Ariel hỏi vậy. Có lẽ người khác không nhìn ra anh đang cố kìm nén cơn giận, nhưng không thể qua mắt Ariel được.

Điều chỉnh nhịp hô hấp, anh day trán, nói: “Người vừa nãy tên là Nguyễn Minh Đức, từng là … cấp trên của em.”

Ariel đột nhiên lạnh mặt, nắm lấy vai Chung Thịnh: “Thằng đó đã làm gì em?”

Chung Thịnh giật mình, lúc hiểu ý hắn rồi thì đỏ mặt: “Khụ khụ, Ariel, gã không thích kiểu người như em.”

Ariel thả lỏng, buông tay ra, nhíu mày nói: “Đó là vì nó không có mắt.”

Chung Thịnh mỉm cười nhìn Ariel: “Ừ, là gã không có mắt.”

“Thế rút cuộc thằng đó từng làm những gì?”

Trong mắt Chung Thịnh lộ rõ sự căm ghét. “Thằng đó rất khốn nạn, lúc em bị điều làm cấp dưới của gã, từng thấy gã ép mấy tân binh … Hồi ấy nhiệm vụ của chúng em là thăm dò một tinh cầu chưa khai thác, trên đó có rất nhiều động vật hoang dã nguy hiểm. Tên khốn đó uy hiếp các tân binh, nếu ai không nghe lời gã, gã sẽ đẩy họ lên tuyến đầu. Gã là đội trưởng nên có quyền làm thế. Đáng giận hơn là, thằng đó còn thích trò ngược đãi, lúc ấy không ít tân binh đều bị thương, gã mà chơi chán rồi có khi còn đá họ lên tuyến đầu.”

“Không ai tố cáo gã sao?” Ariel cau mày. Loại người này sao lại có thể hoành hành trong quân đội thời gian dài như thế mà không bị phát hiện?

“Có, nhưng không có bằng chứng.” Chung Thịnh thở dài, “Gã rất cẩn thận, trước khi ép buộc ai đều tạo quan hệ “người yêu” với họ, chơi chán rồi thì đương nhiên là “chia tay”. Gã còn ép những người đó phải viết thư tình thật nhiệt tình cho gã, để chứng minh họ đang trong giai đoạn yêu cuồng nhiệt, làm chuyện gì cũng là song phương tình nguyện. Hơn nữa, hình như gã có chỗ dựa, cho nên mấy “chuyện nhỏ” này đều có người che giấu cho gã.”

Ariel nghe thế sầm mặt. Loại rác rưởi này tồn tại trong quân đội đúng là một sự sỉ nhục. Hắn không thể tưởng tượng nổi sĩ quan cấp cao kiểu gì lại có thể tha thứ cho cấp dưới khốn nạn như vậy. Chẳng lẽ họ không biết che chở loại người đó chính là tự gây rắc rối cho mình sao?

“Có phải đời trước em cũng bị gã gây rối không?” Không biết nghĩ đến cái gì, Ariel đột nhiên hỏi. Với tính cách của Chung Thịnh, có đồng cảm thương hại những tân binh bị đùa giỡn thì cũng không căm ghét gã kia đến thế.

Chung Thịnh giật mình, vốn định lấp liếm chuyện này, không ngờ Ariel lại nhạy cảm như vậy. Anh gật đầu: “Xem như là vậy …”

→.→ Có ai đoán được thằng khốn nạn đó làm gì Chung Thịnh không?

P/S: Đừng suy nghĩ lệch lạc nha, Chung Thịnh đã nói rồi, Nguyễn Minh Đức không có hứng với vẻ ngoài của anh … Người ta thích mấy cậu trai trắng trắng mềm mềm cơ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »