Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5679 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 212

❊ ❊ ❊

Bất kể thế nào, đây cũng là một tia hy vọng, hoàng thất Elan tuyệt đối sẽ không buông tay. Ngặt nỗi chuyện đại hoàng tử trúng độc là chuyện cơ mật, rơi vào đường cùng, nhị hoàng tử đành phải đích thân ra trận, âm thầm đến Liên Bang tìm thuốc.

“Nghỉ ngơi cho tốt, ba tiếng nữa chúng ta sẽ đến nơi.” Từ Vệ Quốc chuyển phương tiện di chuyển sang chế độ lái tự động, mình thì lười biếng ngồi vắt chéo chân.

Chung Thịnh và Ariel chia nhau ngồi hai bên gã, vẻ mặt trang nghiêm túc mục, mắt nhìn chằm chằm vào ra-đa, không dám bỏ qua bất kỳ tín hiệu khả nghi nào.

“Tôi bảo này … hai cậu có cần căng thẳng đến thế không?” Từ Vệ Quốc ngáp một cái, “Lần này chúng ta hành động bí mật, dù có mai phục cũng là nhằm vào Zaccai, bây giờ chẳng phải chúng ta rất an toàn sao?”

Ariel lạnh lùng nhìn gã: “Anh đúng là rất tự tin vào khả năng giữ bí mật của quân đội nhỉ.”

“Hửm?” Từ Vệ Quốc nghe có vẻ kỳ kỳ, ngồi thẳng người dậy: “Cậu nói thế là có ý gì?”

“Không có ý gì cả.” Ariel rất bình tĩnh nói, “Anh nghĩ hành động của chúng ta thực sự bí mật, không để lại dấu vết gì sao?”

Từ Vệ Quốc cau mày.

Ariel nói tiếp: “Quân đội không hề đoàn kết hài hòa như anh tưởng. Dù là bố anh hay bố tôi, bên cạnh họ không phải ai cũng trong sạch.”

“Ý cậu là hành tung của chúng ta đã bị tiết lộ?” Từ Vệ Quốc trợn tròn mắt.

“Tôi không dám chắc.” Ariel vẫn nói với giọng điệu bình thản, “Nhưng cẩn thận vẫn hơn. Không bị tiết lộ thì tốt, còn chẳng may bị lộ thì cái chờ đợi chúng ta phía trước e là một cái bẫy.”

“Sự việc … có nghiêm trọng như cậu nói không?” Sắc mặt Từ Vệ Quốc càng lúc càng khó coi.

Ariel nhìn thẳng vào gã: “Chắc anh nghe về sự kiện cướp vũ trụ lúc trước rồi chứ?”

“Biết, lần các cậu bị chúng tấn công đúng không?”

“Vậy trong số tin tức anh nhận được, có tin bọn cướp vũ trụ sử dụng chiến hạm loại gì không?”

“Hả?” Từ Vệ Quốc ngẩn người. Gã chỉ biết chuyện này làm hiệu trưởng vô cùng tức giận, rất nhiều nhân vật cốt cán trong quân đội cũng phẫn nộ, nhưng lại không biết gì về chiến hạm mà bọn cướp sử dụng.

“Là chiến hạm xuất ngũ năm ngoái. Chính là loại chiến hạm mà theo lý thuyết đáng lẽ đã bị tiêu hủy.” Ariel cười châm chọc.

“Không thể có chuyện đó!” Từ Vệ Quốc đứng bật dậy, mặt đầy ngập lửa giận, “Sao bọn họ dám …”

“Sao lại không dám? Đối với lũ cặn bã đó, dùng đống “phế phẩm” đáng lẽ phải tiêu hủy để đối lấy một khoản tiền lớn là việc quá có lợi.”

“Bọn họ … bọn họ …” Từ Vệ Quốc tức đến nghiến răng kèn kẹt, tay siết chặt thành nắm đấm. Không biết nghĩ đến cái gì, trông gã bỗng trở nên chán chường.

“Sao? Thất vọng rồi à?” Ariel nhướn mày, nói với vẻ ngạc nhiên. Đời trước, Từ Vệ Quốc cũng được xem là người có vai vế trong quân đội, không ngờ bây giờ lại bị một chuyện cỏn con này làm dao động.

Đương nhiên, hắn đã quên rằng Từ Vệ Quốc bây giờ không phải một đại tướng từng trải bao sóng gió sa trường ngày trước, mà chỉ là một học viên trường quân đội đầy nhiệt huyết mà thôi.

Sự thực tàn khốc đi ngược lại hoàn toàn những gì gã mơ tưởng về quân đội, bảo sao không bị đả kích cho được.

“Thất vọng?” Từ Vệ Quốc ngẩng đầu, ánh mắt trở nên u ám, “Có lẽ vậy … Trước đây tôi muốn vào quân đội là vì từ bé đã chịu ảnh hưởng từ bố, nhưng bây giờ … tôi thấy hoài nghi, chúng ta liều chết chiến đấu trên chiến trường để bảo vệ Liên Bang, kết quả chẳng lẽ lại là bảo vệ cho lũ chính khách tham lam đó?”

“Anh sai rồi.” Chung Thịnh đột nhiên lên tiếng.

Từ Vệ Quốc nhìn anh.

“Anh bảo vệ Liên Bang là bảo vệ dân chúng, liên quan gì đến chính khách? Đương nhiên, tôi không phủ nhận chuyện đám chính khách cặn bã đó hưởng thụ thành quả của sự hy sinh của các quân nhân, nhưng đa phần người được bảo vệ vẫn là dân chúng bình thường. Lũ tham lam đó thời nào cũng có, việc chúng ta phải làm là phấn đấu để ngăn chặn bọn khốn kiếp đó bán rẻ quốc gia chúng ta. Chính trị là thứ đen tối, u ám nhất trên đời. Nhưng chính nhờ sự tồn tại của những quân nhân nhiệt huyết như chúng ta, đám chính khách tham lam đó mới bị ngăn cản.”

Chung Thịnh nhìn thẳng vào Từ Vệ Quốc: “Anh nghĩ mà xem, nếu quyền lực tập trung hết vào tay đám người xấu xa đó, thì quốc gia của chúng ta sẽ ra sao?”

Từ Vệ Quốc thử tưởng tượng cạnh đó, bỗng cảm thấy rùng mình.

“Chính vì cần ngăn cản bọn họ, chúng ta mới càng phải cố gắng, càng phải đấu tranh. Suy cho cùng, quyền lực chỉ có một số ít người nắm được, mà vai trò đảm bảo quyền lực được thực thi là do quân nhân chúng ta đảm trách.”

Từ Vệ Quốc kinh ngạc nhìn Chung Thịnh, như thể không tin nổi những lời khiến người ta máu nóng sục sôi đó lại thốt ra từ miệng Chung Thịnh.

“Nói rất hay.” Ariel tán thưởng, rồi đứng dậy hôn môi Chung Thịnh xem như ngợi khen.

Từ Vệ Quốc đen mặt. Bầu không khí hừng hực khí thế Chung Thịnh vừa tạo dựng đã bị nụ hôn này của Ariel thổi bay sạch.

“Hai người … ân ân ái ái trước mặt người độc thân tôi đây mà không biết ngượng à?” Từ Vệ Quốc mặt hầm hầm nhìn bọn họ.

Chung Thịnh xấu hổ quay đi. Ariel thì thản nhiên như không: “Chúng tôi là chồng chồng, hôn nhau là chuyện rất bình thường mà.”

“Ê ê, trọng điểm không phải ở chỗ đó, mà là trước mặt ‘người độc thân’!” Từ Vệ Quốc khó chịu gào lên.

Ariel liếc gã: “Không chừng sau khi nhiệm vụ lần này kết thức, người nào đó sẽ không còn ‘độc thân’ nữa.”

Từ Vệ Quốc á khẩu, trừng mắt lườm Ariel rồi quay đi nhìn chằm chằm vào màn hình ra-đa.

Chờ gã quay đi rồi, Ariel mới nghiêng người: “Sao lại nhớ những câu đấy?”

Chung Thịnh đỏ cả hai tai: “Đời trước, lúc anh phát biểu những câu này chính là lúc em thực sự yêu anh.” Đó là lần anh chiến thắng trong giải đấu cơ giáp, Ariel lên đài phát biểu. Lúc bấy giờ, toàn bộ hội trường đều vì lời nói của Ariel mà sục sôi, biết bao binh sĩ nhiệt huyết hét lên muốn đi theo tướng quân Ariel.

Thời điểm đó cũng thật thích hợp, vì giới chính trị đang rơi vào một cuộc chiến ác liệt, không ít chính khách tham lam bị hạ bệ. Có thể nói đó là thời kỳ đầy biến động của Liên Bang. Còn Ariel, chính vào lúc đó đã xây dựng lên cho mình hình tượng chính trực, chí công vô tư, từ đó trở thành ngôi sao sáng trên bầu trời Liên Bang.

Nghe Chung Thịnh nói vậy, Ariel nhìn thật sâu vào mắt anh, nuốt lại lời định nói ra. Giữa chồng chồng với nhau đôi khi vẫn nên giữ bí mật. Ví dụ như, lúc đó hắn nói vậy hoàn toàn là vì muốn mượn sức những binh lính cấp thấp. Lý tưởng của hắn rất cao đẹp, nhưng hắn biết muốn diệt trừ lũ sâu mọt của một quốc gia khó khăn biết nhường nào, nên khi ấy lời nói ra phần nhiều cũng chỉ là sáo rỗng khoa trương mà thôi …

Tuy phải chịu một cú sốc nhẹ, nhưng sau khi được Ariel và Chung Thịnh “an ủi”, Từ Vệ Quốc đã nhanh chóng bình thường trở lại. Gã không phải trẻ con không biết gì, từ nhỏ đi theo cha, những gì mắt thấy tai nghe cũng giúp gã hiểu được nhiều điều.

Có thể ngồi vững vàng trên vị trí trung tướng, Từ Hoa đương nhiên không phải dạng người hiền lành hàm hậu, cũng dạy cho Từ Vệ Quốc không ít về phương diện này, chẳng qua là không trắng trợn trực tiếp bóc mẽ sự thật như Ariel thôi.

Ba tiếng trôi qua nhanh chóng. Đúng theo kế hoạch, nhóm Từ Vệ Quốc đáp xuống một căn cứ loại nhỏ trên PE – 0921.

Nói là căn cứ loại nhỏ chứ thực ra chỉ là mấy gian phòng xây trong hàng rào bằng kim loại, cung cấp chút thực phẩm trang thiết bị. Bình thường không có người lưu trú, cho nên nơi đây cũng không bị động vật hoang dã tấn công.

Vào đến căn cứ, việc đầu tiên Ariel và Chung Thịnh làm là khởi động hệ thống phòng thủ.

Nhìn hai người thành thạo sử dụng các loại trang thiết bị, Từ Vệ Quốc rất sửng sốt.

Suy cho cùng cũng là do gã không hề ý thức được rằng căn cứ này có thể đem lại tác dụng gì cho nhiệm vụ của họ. Thay vì nói nơi này bảo vệ bọn họ, chi bằng nói rằng gã chỉ coi đây là nơi tiếp tế lương thực.

“Làm sao các cậu biết dùng những loại máy móc này?” Từ Vệ Quốc cảm thấy thế giới quan của mình bị đảo lộn. Tuy trước khi đi họ có tham gia một khóa huấn luyện nhỏ, giới thiệu các trang thiết bị có thể sử dụng khi đến đây, nhưng thao tác của hai người này quá thành thạo, không giống như lần đầu tiên đến đây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »