Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5663 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 204

❊ ❊ ❊

Nói rồi, anh ta dừng một lát mới tiếp: “Mấy ngày nay đám nhóc kia bị tôi dạy dỗ hơi thảm. Tôi bảo so với bạn cùng phòng của tôi thì kỹ thuật của chúng nó chả ra gì, tụi nó không phục. Cho nên tôi định “khích lệ” mấy đứa nó một chút.”

Chung Thịnh không nhịn được giật giật khóe mắt. Này, có tiểu đội trưởng nào lại nhận xét đội viên của mình như thế không hả, đấy mà gọi là khích lệ à? Anh đang gây thù chuốc oán cho chúng tôi đấy có biết không?

Vu Phàm nói xong thì mỉm cười rất chân thành nhìn Chung Thịnh với ánh mắt mong đợi.

“Trưởng quan Từ, chắc anh cũng không nhẫn tâm để tụi lính cấp thấp này không có cơ hội chiêm ngưỡng dáng vẻ oai phong của anh đâu đúng không.” Có lẽ lo rằng một mình Chung Thịnh không thể quyết định được, nên Vu Phàm dứt khoát kéo cả Từ Vệ Quốc vào cuộc.

Từ Vệ Quốc nhìn bộ mặt thành khẩn của Vu Phàm hồi lâu, đột nhiên bật cười: “Được, không thành vấn đề.” Nói rồi, nhìn sang Chung Thịnh và Ariel. Hai người họ cũng gật đầu.

Thế là mọi chuyện được quyết định như thế.

“Vậy thì tốt quá. Để tôi đi báo tin vui cho đám nhóc kia.” Vu Phàm sáng mắt lên. Mấy ngày nay anh ta vẫn luôn cảm thán về thực lực của ba người này, nay nhờ được họ chỉ bảo quả thực là một cơ hội tốt hiếm có đối với các đội viên của anh.

Hơn nữa …

Nghĩ đến một chuyện khác, sau khi ra khỏi phòng, Vu Phàm liền cười thầm. Đám nhóc chết tiệt kia, lại dám nói xấu anh ta sau lưng, bảo anh ta thực lực kém cỏi thua người ta lại lôi chúng nó ra trút giận. Hừ, ngày mai sẽ cho mấy cậu biết thế nào là thê thảm!

Đợi Vu Phàm đi rồi, Ariel nhướn mày hỏi Từ Vệ Quốc: “Sao lại đồng ý?”

“Đằng nào cũng đang chán.” Từ Vệ Quốc gối đầu lên hai tay, “Vu Phàm tính tình không tệ, anh ta chỉ nhờ chúng ta chỉ bảo cho đội viên của mình thôi mà. Trưởng quan tốt quan tâm đến cấp dưới như vậy không nhiều, chúng ta lại đang rảnh, thôi thì giúp người ta một chút. Sao vậy? Cậu không thích?”

Ariel liếc gã: “Tôi sao cũng được.”

“Vậy là xong rồi.” Từ Vệ Quốc nhún vai, “Coi như giúp anh ta một chút, biết đâu lại thành bạn bè.”

“Vai người tốt đều do anh giành hết.” Ariel đạm mạc bỏ lại câu đó rồi bảo Chung Thịnh ngồi xuống giường, mình thì thảnh thơi nằm gối đầu lên đùi anh đọc sách.

Chung Thịnh hơi xấu hổ. Từ lúc lên thuyền đến giờ, những hành động của ngài Ariel lại một lần nữa phá vỡ thế giới quan của anh. Trong ấn tượng vốn có, ngài Ariel lúc nào cũng lạnh lùng, cao cao tại thượng, không ngờ sống giữa các binh lính cấp thấp lại bình dị gần gũi đến vậy.

Tuy là định nghĩa của ngài ấy về mấy từ này vẫn còn hơi khác so với người bình thường, nhưng Chung Thịnh thấy thế là tốt lắm rồi, chí ít anh đã cảm thấy thỏa mãn.

Trong phòng có ba người, hai người ngọt ngào với nhau, người còn lại nhìn kiểu gì cũng thấy thừa.

Từ Vệ Quốc buồn bực nhìn cặp đôi ngọt ngào bên kia. Lúc trước gã muốn thấy vẻ quẫn bách của Ariel nên mới nhờ phó quan của bố lập cho họ thân phận chồng chồng, thậm chí còn để Ariel theo họ Chung Thịnh. Ai ngờ chẳng có tác dụng gì thì thôi, còn khiến họ thân mật càng thêm tự nhiên, bạo dạn, thậm chí trước mặt người khác cũng chẳng thèm kiêng kỵ.

Hình tượng lạnh lùng của Ariel đâu rồi!!!

Từ Vệ Quốc cứ bực bội mãi, một mình gã làm bóng đèn công suất đến mấy nghìn W, thế mà người ta cứ coi như không khí, còn gã thì cứ phải nhìn người ta thân mật rồi tủi thân.

“Một đôi cẩu nam nam.” Từ Vệ Quốc chửi thầm, rồi thẹn quá thành giận đạp cửa ra ngoài. Chói mù mắt gã rồi, còn ở đấy nữa khéo đứt mạch máu vì ghen tỵ mất.

Ngày hôm sau, công tác “chỉ bảo” diễn ra rất thuận lợi. Có ba vị đại thần ở đây, đội viên của Vu Phàm hiên ngang xuất hiện, ủ rũ ra về.

Được trải nghiệm cảm giác ngày đó của Vu Phàm, không ngoài ý muốn, các thành viên của tiểu đội cơ giáp trông ai cũng ủ dột.

“Biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn chưa?” Vu Phàm lạnh mặt nhìn đám nhóc chết tiệt nhà mình.

“Vâng …” Giọng buồn bã ỉu xìu thốt ra từ miệng họ.

“Làm sao? Trông đứa nào cũng mất tinh thần thế này?” Vu Phàm đột nhiên nghiêm giọng, “Thua thì đã là gì? Chỉ là một trận đấu trên mạng ảo thôi, còn sống mà đứng ở đây tức là còn cơ hội. Có phải ai sinh ra cũng biết điều khiển cơ giáp luôn đâu. Chỉ cần chịu khó học tập, sợ gì không tiến bộ được.”

“Xin lỗi đội trưởng, chúng em không nên nói xấu sau lưng anh, bảo anh thực lực kém cỏi. Quả thực là họ quá mạnh.” Tiểu Trư thành khẩn xin lỗi.

Vu Phàm giật giật cơ mặt: “Khốn kiếp! Liên quan gì đến tôi! Trọng điểm hôm nay là mấy đứa đấy! Có hiểu không hả?! Tôi nhờ người ta đến “chỉ bảo” cho mấy cậu không phải thua là xong, mà là muốn mấy cậu học hỏi người ta!”

“À.” Văn Tân gật đầu, quay sang nói với những người khác, “Được rồi, tôi thắng nhé. Biết trước là trưởng quan sẽ không thua trắng như thế đâu mà, kiểu gì cũng nhờ người ta chỉ dạy cho chúng ta. Mau nộp tiền đi.”

“Có lầm không vậy, thế mà cũng đoán được.” Một nữ binh làu bà làu bàu.

Một nữ binh khác trông khá là thanh nhã cười nói: “Thôi, ai bảo Văn Tân hiểu trưởng quan nhất.”

Tiểu Trư hưng phấn nhảy lên lưng Văn Tân, cười hề hề nói: “Văn Tân Văn Tân, chia tiền cho tôi với chứ, nếu không nhờ tôi cố tình lỡ miệng nói đội trưởng thực lực kém cỏi, anh ấy còn lâu mới đi mời người ta đến.”

“Molokov, tôi thắng.” Cậu trai mặt mũi thanh tú cười toét miệng, xòe tay ra đòi tiền gã hói đầu.

“Trưởng quan thật là, anh không thể nhờ họ muộn thêm vài ngày sao.” Molokov làu bàu bất mãn.

“Các cậu … các cậu …” Vu Phàm tức đến nỗi suýt hộc máu. Cái đám chết tiệt này lại lấy anh ta ra để cá cược!!!

Chung Thịnh nghĩ bụng, có cấp dưới thế này thì trưởng quan cũng khổ thật …

Sau một trận cười đùa cùng tràng rít gào của Vu Phàm, Vu Phàm mới bình tĩnh lại, nhớ ra ngoài đám chết tiệt nhà mình còn có ba “huấn luyện viên” anh ta mời đến nữa. May là đám này rảnh rỗi thích lôi trưởng quan ra trêu đùa, cá cược, nhưng lúc học điều khiển cơ giáp thì rất nghiêm túc.

Nhóm tám người bọn họ tự giác chia nhau ra nhờ Ariel với Chung Thịnh chỉ dạy. Trận đấu lúc trước đã chứng thực năng lực của hai người, cho nên đám tân binh này rất tôn trọng họ.

Nhìn cả đám trịnh trọng học hỏi nhóm Chung Thịnh, Vu Phàm gật đầu hài lòng. Cái đám này lúc làm chuyện đứng đắn vẫn tin được, chưa làm anh ta thất vọng bao giờ.

Sau một buổi sáng, đám tân binh chưa có tiến bộ gì rõ rệt, nhưng Vu Phàm biết những gì nhóm Ariel dạy cho chúng nhìn thì tưởng là nhỏ nhặt, nhưng nếu kiên trì rèn luyện thì hoàn toàn có thể khắc phục rất nhiều thói quen xấu của tụi nó, giúp nâng cao năng lực.

“Cảm ơn trưởng quan đã chỉ bảo.”

Kết thúc buổi dạy, tiểu đội cơ giáp đồng loạt làm lễ với nhóm Ariel.

Từ Vệ Quốc cười tủm tỉm đáp lễ, đề nghị mọi người cùng đi ăn cơm. Ý kiến này nhanh chóng được thông qua, cả đám rộn ràng náo nhiệt đi đến căn tin.

Vốn là chuyện vui vẻ, lại vì một kẻ gặp nửa đường mà bớt vui.

“Ha ha, lâu rồi không gặp, Vu Phàm.” Thân hình cao lớn của Nguyễn Minh Đức rất nổi bật trên hành lang vắng người. Vu Phàm vốn định tránh gã, nhưng bọn họ đi đông người, muốn tránh cũng không được.

Vu Phàm lười lá mặt lá trái với gã, nói thẳng: “Tao thì mong không bao giờ gặp mày.”

“Chậc chậc, ai lại nói chuyện với đồng nghiệp như thế. Vu Phàm, lễ phép của anh đâu rồi?”

Vu Phàm giận tím mặt: “Tao không cần phải lễ phép với một thằng khốn nạn.”

Nguyễn Minh Đức nhếch môi, mắt nhìn một loạt những người phía sau, lúc thấy Tiểu Trư thì mắt hơi sáng lên, đến khi nhìn tới Ariel thì mắt sáng rực.

Gã đẩy Vu Phàm ra, đi về phía Tiểu Trư. Tiểu Trư nhìn thấy Nguyễn Minh Đức thì sắc mặt đã xấu rồi, lúc thấy gã đi về phía mình lại càng tái mặt.

Vu Phàm túm lấy tay Nguyễn Minh Đức, quát: “Mày muốn làm gì?”

“Làm gì?” Nguyễn Minh Đức khinh bỉ nhìn anh ta, “Bọn họ chỉ là một đám binh nhất binh nhì, chẳng lẽ anh không dạy họ lúc gặp trưởng quan thì phải chào hỏi sao?”

Vu Phàm trừng mắt lườm Nguyễn Minh Đức, răng nghiến kèn kẹt.

Nhóm nữ binh đi sau anh ta cũng nhíu mày, nhưng vẫn chào Nguyễn Minh Đức.

“Chào trưởng quan.”

“Chào trưởng quan.”

Ai nghe câu chào này cũng biết họ nghĩ một đằng nói một nẻo, thay vì nói họ đang chào Nguyễn Minh Đức, chi bằng bảo họ đang “hỏi thăm” mười tám đời tổ tông của gã thì đúng hơn.

Tiểu Trư trông có vẻ rất sợ, nhưng vẫn gượng mình chào Nguyễn Minh Đức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »