Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5580 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 207

❊ ❊ ❊

Ariel cắn chặt môi, từng giọt máu đỏ tươi tràn ra khóe miệng. Hắn đột nhiên mở mắt ra, đôi mắt trong trẻo bình tĩnh.

Nguyễn Minh Đức ghé sát vào đang định cởi quần áo hắn thấy thế hoảng sợ, cứng tay lại.

Chưa ai có thể kìm chế được Cực Lạc. Gã từng dùng thứ này với mấy món đồ chơi khó bảo, lần nào tiêm Cực Lạc xong chúng cũng mất hết lý trí, chỉ biết cầu xin gã thỏa mãn dục vọng.

Nhưng đôi mắt của Ariel quá lý trí, dù đỏ hồng lên vì tác dụng của thuốc, nhưng nhìn vào nó không ai cho rằng người này đã mất lý trí.

“Tiện nhân! Tưởng kìm hãm được tác dụng của Cực Lạc à?” Nguyễn Minh Đức giận tím mặt, tát Ariel một phát, xé toạc cổ áo hắn, lê lưỡi liếm lên.

Làn da trắng nõn nay trở nên ửng hồng. Xúc cảm ấm áp khiến Nguyễn Minh Đức không kìm được cắn mạnh một cái.

“A!” Có lẽ Ariel phải cảm ơn Nguyễn Minh Đức, chính phát cắn đó đã giúp hắn kéo lại lý trí sắp mất đi.

Tác dụng của Cực Lạc đúng là đáng sợ. Nhưng ý chí của Ariel cũng không thể khinh thường. Hắn cười lạnh nhìn Nguyễn Minh Đức đang vùi vào ngực mình. Tưởng dùng thuốc là khiến tao khuất phục? Nằm mơ!

Nụ cười khinh miệt của Ariel lại một lần nữa chọc giận gã. Tức mình, gã mạnh tay xé toạc quân phục của Ariel.

Rầm!

Tiếng đập cửa khiến Nguyễn Minh Đức phải dừng tay.

Gã quay lại nhìn cánh cửa kim loại, lòng thoáng qua sự bất an.

Gã đứng phắt dậy, mặt mày bình tĩnh đi ra cửa. Chết tiệt, rõ ràng gã đã dặn bọn canh cửa là không được quấy rầy gã rồi, rút cuộc là thằng nào to gan …

Cửa vừa mở, Nguyễn Minh Đức còn chưa kịp phản ứng đã ăn một đấm vào mặt, sau đó là một cú đá mạnh vào bụng, cả người bị đá văng đi.

Chung Thịnh mắt đỏ ngầu phừng phừng sát khí vọt vào.

Ngay cái nhìn đầu tiên Chung Thịnh đã thấy Ariel chật vật nằm dưới đất, mắt trừng trừng sung huyết như muốn nứt ra, lao đến chỗ Nguyễn Minh Đức còn chưa kịp đứng dậy, đánh túi bụi.

Đấm đá kịch liệt, cú nào cũng như dồn hết sức. Chưa đến một phút mà nhìn Nguyễn Minh Đức đã không ra hình người.

“Chung Thịnh! Dừng tay! Cậu định đánh chết nó à!” Từ Vệ Quốc chỉ chậm một bước thôi mà đã thấy Chung Thịnh đánh cho đối phương gần chết, vội vàng xông lên ôm lấy Chung Thịnh đã mất lý trí, định lôi lại.

“Buông ra, tôi phải giết nó!” Chung Thịnh giãy giụa kịch liệt, mắt đỏ ngầu trông rất đáng sợ.

“Để tôi xử lý, cậu qua xem Ariel đi!” Từ Vệ Quốc thấy Chung Thịnh bùng nổ, đến gã cũng không ngăn được, bèn dời sự chú ý của anh lên Ariel.

Quả nhiên, nhắc đến Ariel là Chung Thịnh như bị giội một chậu nước lạnh vào đầu, lập tức bình tĩnh lại. Vùng khỏi tay Từ Vệ Quốc, anh chạy vôi đến chỗ Ariel.

“Ariel!”

“Chung … Thịnh …” Ariel thấy người mình càng ngày càng nóng. Hắn khao khát có thứ gì đó lạnh lẽo giảm nhiệt độ cho mình.

Cảm nhận được mùi hương quen thuộc, bóng người quen thuộc ôm mình vào lòng, đôi mắt mê man của hắn cuối cùng cũng tập trung nhìn vào người đàn ông tuấn tú trước mặt, chính là người yêu của hắn, Chung Thịnh.

“Là em. Xin lỗi anh, em đến muộn.” Chung Thịnh đỏ hồng hai mắt, nhẹ nhàng vuốt lên khóe môi rướm máu của Ariel, nỗi hận với Nguyễn Minh Đức đã lên đến tột đỉnh.

Đáng lẽ Ariel phải luôn là ngôi sao sáng của Liên Bang, cao cao tại thượng, chứ không phải bộ dạng chật vật như lúc này.

Chung Thịnh luống ca luống cuống cởi trói cho Ariel, ôm hắn vào lòng.

Mắt Ariel tỉnh táo trong giây lát, sau đó bị dục vọng cuồng nhiệt nuốt chửng, lại rơi vào cơn mê loạn.

Roẹt!

Chung Thịnh ôm chặt Ariel, định đưa hắn đến phòng y tế, không ngờ đối phương đột nhiên xé toạc quần áo anh, cúc áo văng tứ tung, đến áo sơ mi bên trong cũng rách thành hai nửa.

“Ariel?” Chung Thịnh sửng sốt. Vốn anh tưởng Ariel bị trúng loại thuốc nào đó khiến cả người mất sức, nay xem ra … sự việc không phải như vậy!!!

“A!” Chưa kịp suy nghĩ gì, ngực đã nhói đau. Chung Thịnh cúi đầu, Ariel theo đà đè anh xuống, cắn mút phần ngực lộ ra ngoài không khí.

“Chờ một chút …” Chung Thịnh cố nâng đầu Ariel, lại nhìn vào đôi mắt không còn sót một chút lý trí.

Chung Thịnh thấy không ổn, định ngăn cản hành động của Ariel. Nhưng đối phương như một con dã thú xổ cũi, vội vã ve vuốt thân thể anh, để lại từng dấu răng trên ***g ngực anh.

Roẹt!

Chung Thịnh không dám đánh Ariel, hành động thấy gò bó rất nhiều. Còn Ariel đã mất lý trí chỉ còn mỗi ham muốn giải tỏa dục vọng, không hề để ý đến suy nghĩ của Chung Thịnh, lại mạnh tay xé vải, quần Chung Thịnh cũng đi tong.

“Đệt!” Từ Vệ Quốc trố mắt ra nhìn. Gã nhìn thấy gì thế này? Ariel ngày thường lạnh lùng nay đang xé quần áo Chung Thịnh, rõ rành rành là đang định đè đối phương ra làm.

Đùa gì vậy, gã còn đứng lù lù ở đây, mà Ariel định trình diễn luôn màn phim cấp ba sao?

“Trưởng quan Từ!!!” Chung Thịnh đỏ mặt, vừa giãy giụa vừa chú ý không làm Ariel bị thương.

Anh đã phát hiện ra tình trạng của Ariel không bình thường. Anh không biết thằng khốn kia chích thuốc gì cho ngài Ariel, nhưng tình hình bây giờ xem ra anh mà không lên tiếng chắc lát nữa sẽ thành màn diễn phim người lớn cho người khác nhìn mất.

“Hả? À!” Từ Vệ Quốc bị tiếng hô bực tức của Chung Thịnh gọi tỉnh, vội vàng kéo tên Nguyễn Minh Đức người không ra người quỷ không ra quỷ chạy ra ngoài, còn không quên đóng cửa kho hàng lại, trước khi đi để lại một câu: “Ờ … Tôi sẽ khóa cửa, hai cậu cứ tự nhiên, khi nào xong thì bảo tôi đem quần áo vào nhé.”

Chung Thịnh mặt 囧 cố tránh môi Ariel.

Quần áo đã bị Ariel xé thành giẻ rách, đường cong khỏe khoắn sắc nét đôi chỗ bị che lấp bởi mấy mảnh vải vụn lại thành ra quyến rũ lạ thường.

Mắt Ariel ngập trong ham muốn ***, lý trí dường như hoàn toàn biến mất.

“Ariel … chờ đã …” Chung Thịnh bị Ariel ghì chặt dưới thân, không cựa quậy được. Với bản lĩnh của anh nếu dùng hết sức vẫn thoát được, nhưng đối mặt với Ariel đang điên cuồng muốn giải tỏa dục vọng, anh lại không nỡ.

Xử lý xong quần áo của Chung Thịnh, “nạn nhân” tiếp theo tất nhiên là quân phục của Ariel. Chưa đến ba mươi giầy, cả hai đã trần truồng. Chung Thịnh nhìn “cây gậy” căng phồng của Ariel, không khỏi nuốt nước miếng cái ực.

Số lần lên giường của hai người cũng không ít, anh đã thấy thứ đó nhiều lần, nhưng chưa có lần nào lại có cảm xúc mãnh liệt như lần này. Dương vật đỏ sậm vươn thẳng, phần đỉnh không ngừng rỉ ra chất dịch trong suốt.

Cởi quần áo xong, Ariel như không thể kìm nén được nữa, tay siết chặt quặp tay Chung Thịnh ra sau lưng, ép anh quỳ xuống, vểnh mông lên.

Cánh mông gợi cảm cong mượt quả thực không khác gì bàn đại tiệc ngon lành trong mắt Ariel. Cái lỗ nhỏ không ngừng co giãn giữa mông lại càng hấp dẫn hơn.

Bây giờ Ariel chỉ muốn vùi mình vào cái nơi ấm áp ướt rượt đó, không thể suy nghĩ cái gì khác nữa.

“Ư!” Một tiếng rên bật ra khỏi khóe môi. Chung Thịnh quỳ rạp trên mặt đất, nét mặt lộ rõ sự đau đớn.

Ariel nóng lòng phát tiết nên không hề làm trơn hay nới rộng, trực tiếp xách súng ra trận luôn.

Máu đỏ tươi chảy ra từ chỗ kết hợp của hai người. Màu sắc kích thích đó khiến mắt Ariel tỉnh táo lại trong giây lát.

“Chung Thịnh …”

“Em đây!” Chung Thịnh quay đầu lại, nhìn đôi mắt đong đầy sự hối hận của hắn, bèn mỉm cười an ủi, “Em không sao.”

“Xin lỗi …” Ariel dịu dàng nói, thân dưới dùng sức, đẩy phần còn lại vào thẳng bên trong, “Anh không kìm chế được.”

Chung Thịnh lại rên lên. Dương vật cứng nóng cắm thẳng vào hậu huyệt non mềm, cảm giác đó quả thực rất khó chịu.

Cảm giác da thịt căng trướng đến nứt ra thực sự rất đau, nhưng chưa đến mức không chịu nổi. Chung Thịnh hít sâu một hơi, cố gắng thả lỏng cơ thể, phối hợp với Ariel.

Nóng ướt, căng chặt. Dương vật đâm thẳng vào lỗ nhỏ của Chung Thịnh, mới đầu khô rát, sau đó được máu làm trơn nên ra vào thuận lợi hơn, tốc độ ngày càng nhanh. Ariel sướng đến nỗi híp mắt lại.

“A, thật tuyệt.” Ariel nằm sấp trên lưng Chung Thịnh, hai tay chống xuống đất, phần thân dưới không ngừng va chạm thân hình cường tráng bên dưới, phân thân đỏ sậm căng phồng liên tục ra ra vào vào.

Chung Thịnh quỳ rạp trên mặt đất, tay đã được buông lỏng từ lúc Ariel vọt vào, cho nên mới gắng gượng chống đỡ được cơ thể. Tiếng va chạm liên tục vào mông vang khắp kho hàng yên tĩnh. Anh bỗng nhiên thấy xấu hổ vô cùng.

Đã từng làm tư thế này với Ariel, nhưng đó là trên giường. Bây giờ ở trong kho hàng trên phi thuyền, còn có người khác biết họ đang làm gì, cảm giác này quả thực là … rất xấu hổ.

“Ưm!” Có máu làm trơn, Ariel ngày càng ra vào nhanh hơn. Dù đang mất lý trí, bản năng của hắn vẫn thật đáng sợ, chưa làm vài cái đã tìm được điểm mẫn cảm của Chung Thịnh.

Sau mỗi lần va chạm, lỗ nhỏ co chặt lại khiến Ariel thoải mái đến nỗi rên ra tiếng, sau đó lại không ngừng đâm vào điểm sâu bên trong đó.

Phần thân dưới vốn ủ rũ của Chung Thịnh nay dần dần ngóc dậy theo nhịp va chạm của Ariel, run rẩy rỉ ra vài giọt chất lỏng trong suốt.

Ariel vuốt ve tấm lưng săn chắc của Chung Thịnh, do thường xuyên rèn luyện nên khi sờ lên cảm giác rất thích. Làn da màu lúa mạch trông như một thanh chocolate ngọt ngào hấp dẫn, khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Ariel vuốt dọc theo đường eo của Chung Thịnh, bất giác lần đến vùng cơ bụng. Có thứ gì đó nóng bỏng theo biên độ đong đưa của cơ thể thỉnh thoảng lại va chạm vào bụng anh. Ariel bắt lấy, nắm chặt cái thứ ấm nóng căng trướng đó.

“A!” Chung Thịnh bật thốt lên, phân thân run rẩy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »