Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5581 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 201

❊ ❊ ❊

Quan sát chừng một tiếng, Vu Phàm không nhịn được giật giật khóe miệng.

Rõ ràng hai người có quân hàm ngang nhau, vậy mà tất cả mọi việc đều do cái cậu tên Chung Thịnh làm, còn Ariel cứ như chỉ phụ trách trưng ra đó cho đẹp, ngồi hưởng thụ là được.

Khụ khụ … Được rồi, hắn biết hai người phía đối diện là một cặp chồng chồng, nhưng Chung Thịnh cưng chiều bạn đời của mình quá, đẹp thì đẹp thật đấy, cơ mà cứ chiều người ta mãi như thế, không sợ bị đè đầu cưỡi cổ à?

Chung Thịnh đang rót trà cho Ariel như cảm nhận được gì đó, ngẩng đầu lên, vừa hay đối diện với vẻ mặt tiếc hận bất bình của Vu Phàm. Chung Thịnh hơi ngẩn ra, nhíu mày khó hiệu, sau đó thấy Vu Phàm đã xấu hổ dời mắt đi.

Chẳng hiểu ra làm sao liếc nhìn Vu Phàm một cái, Chung Thịnh không ngờ rằng anh ta đang thầm thở dài thương tiếc cho tương lai sau này của anh.

Cuộc sống trên phi thuyền rất nhàm chán. Dọc đường có dừng lại ở một tinh cầu buôn bán, nhưng cả Chung Thịnh, Ariel lẫn Từ Vệ Quốc đều không có ý định đi dạo phố.

Chiếc phi thuyền này chở binh lính đến các tinh cầu khá xa xôi, cho nên chỉ có ngày thứ ba dừng ở tinh cầu buôn bán một lúc, rồi không nán lại chỗ nào nữa.

Cách giết thời gian của Ariel với Chung Thịnh theo quan điểm của Từ Vệ Quốc là cực kỳ nhàm chán. Thanh niên trẻ tuổi, còn trẻ hơn cả gã, thế mà sáng mở mắt ra đã đi tập, đến tận tối mới về.

Trên chiến hạm của quân đội tất nhiên phải có đủ các loại thiết bị luyện tập, dù không thể điều khiển cơ giáp thật để chiến đấu, nhưng so tài trong không gian giả tưởng, hoặc huấn luyện thể năng thì vô tư.

Ariel với Chung Thịnh cứ lặp đi lặp lại lịch trình sáng so đấu cơ giáp, chiều luyện tập thể năng, khiến Từ Vệ Quốc muốn khuyên họ ra ngoài chơi cho khuây khỏa mà không biết mở lời thế nào.

Phi thuyền rất lớn, không thiếu khu vui chơi giải trí. Từ Vệ Quốc sống nhàn nhã sung sướng ba ngày, cuối cùng không thể chịu nổi ánh nhìn âm thầm trách cứ của Vu Phàm nữa, mặt đen xì theo sau Ariel đi tập.

“Tôi bảo này … Có phải đang ở trường đâu, có cần phải chăm chỉ đến thế không?” Từ Vệ Quốc cùng Chung Thịnh ra khỏi phòng đấu đối kháng, vừa lau mồ hôi vừa cảm khái. Gã tự nhận bình thường rất chăm chỉ luyện tập, bây giờ tập với nhóm Chung Thịnh mới thấy hổ thẹn.

“Chính vì không ở trường cho nên mới càng phải cố gắng. Anh đừng quên mục đích chuyến đi này của chúng ta. Không biết sẽ nguy hiểm đến mức nào đâu.” Chung Thịnh cầm khăn mặt lên lau mồ hôi, còn không quên nhắc nhở Từ Vệ Quốc, nhiệm vụ lần này không đơn giản như anh ta tưởng.

“Có thể nguy hiểm bao nhiêu chứ?” Từ Vệ Quốc nhíu mày, chỉ là đi tiếp ứng cái con chim khổng tước kia rồi tống gã ra khỏi biên giới thôi mà, hầu hết mọi chuyện đều có tướng quân Từ và hiệu trưởng đứng sau lo liệu rồi, việc duy nhất họ cần làm chỉ là đi tiễn đối phương với danh nghĩa bạn bè.

“Không ai biết được sẽ có chuyện gì xảy ra, nâng cao thực lực chung quy vẫn yên tâm hơn.” Chung Thịnh nhún vai. Anh biết chuyến đi này sẽ không thuận lợi như Từ Vệ Quốc nghĩ, có điều không thể nói gì vào lúc này.

“Nói cũng phải.” Từ Vệ Quốc gật đầu, rồi đột nhiên duỗi tay ra đặt lên vai Chung Thịnh: “Nhưng … có cần phải liều mạng thế không, các cậu mới học năm nhất thôi mà, năm nhất đấy, thế mà thể thuật đã lên đến cấp mười. Cậu bảo đàn anh năm ba như tôi phải sống thế nào đây! Khốn kiếp!”

“Có chuyện gì thì nói, đừng có động tay động chân.” Ariel vừa ra khỏi phòng tập cơ giáp giả tưởng, thấy hành động của Từ Vệ Quốc, lập tức cau mày gạt tay gã ra, rồi nhăn mặt lấy khăn của Chung Thịnh lau tay.

Từ Vệ Quốc giật giật khóe mắt, mắng thầm: Cái thằng Ariel chết tiệt, có cần coi ông đây như vi trùng vi khuẩn thế không hả …

Chung Thịnh hoàn toàn không để ý đến bản mặt cau có của Từ Vệ Quốc, vô cùng chu đáo lấy khăn của mình ra lau mồ hôi cho Ariel.

Từ Vệ Quốc tiếp tục run rẩy. Mẹ nó chứ, ông đây là vi khuẩn, thế sao không ghét bỏ khăn mặt Chung Thịnh từng dùng luôn đi!!!

Khoe khoang tình tứ khốn kiếp, đi chết đi!!!

Từ Vệ Quốc nghẹn một bụng tức bực bội quay đi, mặt hầm hầm đi vào nhà tắm.

Ariel nhìn bóng người đang nổi giận đùng đùng kia, nhếch môi cười.

Vu Phàm vừa rẽ vào hành lang thì nhìn thấy Chung Thịnh và Ariel, liền cười chào: “Ồ, các cậu cũng ở đây à.”

Lúc trước khi so quân hàm, anh ta còn hâm mộ ghen tỵ với Chung Thịnh và Ariel, bây giờ thì đã thật lòng khâm phục hai người họ.

Anh ta cũng từng trải qua cái tuổi hai mươi, người còn trẻ mà biết tiết chế như Ariel với Chung Thịnh quả là hiếm có.

Sau vài ngày quan sát, anh ta phải công nhận là dù Chung Thịnh chiều chuộng bạn đời vô biên giới, thì sự thật vẫn là thực lực của cả hai đều không thể coi thường. Anh ta từng đấu tay đôi với Chung Thịnh trong phòng tập võ, chiêu thức cay độc, kỹ xảo thành thạo của đối phương khiến anh ta không tin nổi đây là tân binh mới nhập ngũ chưa lâu.

Càng đáng buồn hơn, anh ta là đội trưởng một tiểu đội cơ giáp, vậy mà lúc đấu cơ giáp trong không gian giả tưởng, cả Ariel lẫn Chung Thịnh đều có thể đánh thắng anh dễ dàng, làm anh bị tổn thương lòng tự trọng nghiêm trọng, rất là bực bội.

“Hạ sĩ Vu, chúng tôi vừa kết thúc buổi tập, đang định đi tắm.” Chung Thịnh khá có cảm tình với hạ sĩ Vu cùng phòng với họ này. Mặc dù có đôi khi anh ta lải nhải dài dòng, nhưng nhìn ra được là một người tốt có trái tim của người mẹ hiền.

Đội trưởng trước đây của anh cũng thế, rõ ràng là một người đàn ông cao mét tám vạm vỡ, lại cứ thích lải nhải lẩm bẩm, suốt ngày lo lắng cho đám tân binh.

“Sao hôm nay xong sớm thế?” Vu Phàm nhìn đồng hồ, bình thường thì phải nửa tiếng nữa hai người họ mới ra khỏi phòng tập. Hôm nay có vụ gì đặc biệt sao?

Chung Thịnh nhìn thoáng qua Ariel, cười tủm tỉm đáp: “Hôm nay căn tin có món sườn Ariel thích, phải đi sớm kẻo hết.”

Vu Phàm giật giật khóe miệng. Cái cậu Chung Thịnh này mặt nào cũng tốt, tiếc mỗi cái là yêu chiều bạn đời vô biên giới, mà Ariel thì lúc nào cũng lạnh nhạt. Đôi khi, Vu Phàm cảm thấy chẳng đáng thay cho Chung Thịnh.

Tiễn bước đôi chồng chồng ngọt ngào, Vu Phàm nhìn phòng tập cơ giáp giả tưởng, thở dài bất đắc dĩ. Lần trước đấu với Chung Thịnh, trái tim thủy tinh của anh ta đã vỡ vụn. Để đề phòng lòng tin của mình cũng sụp đổ nốt, hai ngày nay anh ta đều đến đây luyện tập.

Đương nhiên, thân là đội trưởng, anh sẽ không bỏ qua cho cấp dưới của mình. Đội trưởng còn thua, chẳng lẽ đám nhóc đó lại thắng được? Cùng là tân binh tuổi xấp xỉ nhau, mọi người nên trao đổi học tập lẫn nhau, cùng tiến về phía trước!

Thế là, hạ sĩ Vu dứt khoát đá tất cả thành viên trong các tiểu đội mình phụ trách vào phòng huấn luyện, bắt họ tập đến kêu la inh ỏi, nữ binh cũng không bỏ qua.

Sau khi ăn tối ở căn tin, Ariel với Chung Thịnh rất ăn ý quay lại phòng huấn luyện.

Cả hai đều rõ nhiệm vụ lần này sẽ không thoải mái, còn một tháng nữa, nếu được thì nâng cao thực lực lên một chút mới càng yên tâm hơn.

“Hi, người đẹp!” Một binh sĩ trùng hợp cũng đến phòng huấn luyện sau khi nhìn thấy Ariel liền ngẩn ngơ, rồi lập tức huýt sáo gọi: “Có muốn hẹn hò với anh không?”

“Phì …” Trong số mấy tên lính đang nghỉ ngơi cạnh đó có người bật cười. Đám bạn của tên lính ngả ngớn kia cũng thấy xấu hổ, vội kéo quần anh ta nhắc nhở.

“Cậu kéo tôi làm gì.” Tóc tên lính nọ rất dài, buộc đuôi ngựa, trông cũng bảnh.

“Đồ ngốc.” Bạn anh ta ôm trán thở dài, miệng mắng thầm.

“?” Tên lính tóc đuôi ngựa nhìn bạn mình với vẻ khó hiểu, chẳng hiểu tại sao cậu ta lại có vẻ như gặp phải kẻ địch mạnh.

Mấy tên lính đang nghỉ ngơi đều cười trộm. Cảnh tượng thế này họ đã quá quen thuộc, bởi vì có khá nhiều người đều từng trải qua chuyện này.

Ariel đi đến trước mặt tên lính tóc đuôi ngựa, thản nhiên nói: “Người đẹp mà cậu gọi là tôi hả?”

Tên kia vừa lúc quay người lại, để lộ một nụ cười cực kỳ quyến rũ: “Đương nhiên …” Mắt nhìn tới quân hàm trên vai Ariel, đồng tử liền co lại, “Xin lỗi trưởng quan! Tôi chưa nói gì cả!”

“A ha ha ha … tôi biết thể nào cũng thế này mà.” Đám lính vây xem đã có người không chịu nổi cười phá lên. Có khá nhiều người để ý tới Ariel vì gương mặt xinh đẹp của hắn, nhưng trên chiếc phi thuyền này đa phần binh sĩ đều chỉ là binh nhất binh nhì, người có quân hàm hạ sĩ tối thiểu cũng là tiểu đội trưởng, dù không cùng đơn vị thì quân hàm vẫn bày ra đó, tội danh đùa giỡn trưởng quan không ai gánh nổi đâu.

“Cậu lính này, tôi rất cảm ơn vì cậu tán thưởng vẻ đẹp của người yêu tôi. Nhưng tôi thấy có vẻ cậu hơi dư thừa tinh lực đấy, hay là chúng ta vào phòng đấu tập nói chuyện với nhau một lúc nhỉ?” Chung Thịnh tiến lên, đặt tay lên vai tên lính tóc đuôi ngựa, nhất quyết lôi cậu ta vào phòng đấu đối kháng.

Yo Ariel bị đùa giỡn kìa Có vẻ không phải lần đầu tiên nha

Hộ hoa sứ giả Chung Thịnh xuất hiện rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »