Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5681 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 243

❊ ❊ ❊

Hỏa Pháo đảo mắt một cái là hiểu ý người đàn ông trung niên, vẻ mặt sa sầm: “Khu vực này ông đây đã sớm nhìn trúng, không tên nào mắt mù đến đây làm càn cả.”

Người nọ cười gượng: “Lão đại, bình thường thì chắc chắn không có, nhưng bây giờ … tôi không dám cam đoan. Hiện tại Liên Bang đang tranh đấu kịch liệt ngoài tiền tuyến, không ai dám chắc sang năm sau đến mùa đi săn, nơi này sẽ như thế nào, cho nên các đoàn săn trộm đều có ý định làm một mẻ lớn. Kể cả có cướp địa bàn của chúng ta thật, thì chỉ cần ra khỏi tinh cầu này, là chúng ta không còn cơ hội tìm ra chúng nữa.”

Hỏa Pháo nhíu mày. Ngày thường đoàn săn Hỏa Phóa bọn họ đủ sức uy hiếp để khiến các đoàn săn trộm loại nhỏ dè chừng. Nhưng trong tình hình này thì đúng là khó nói. “Thôi, vào xem thế nào đã. Có khi chỉ là cá sấu bụng bạc di cư thôi.” Nếu đã đi đến đây thì không thể về tay không được. Dù gì cũng phải vào trong thám thính tình hình cho rõ đã.

“Bọn họ đứng ở ngoài.” Chung Thịnh dùng các máy giám sát đã lắp đặt từ trước để theo dõi hành tung của đoàn săn trộm Hỏa Pháo.

“Phát hiện ra cái gì à?” Ariel điểm lại trong đầu, hắn với Chung Thịnh đã quá thành thạo việc đặt bẫy, tuyệt đối không để lại dấu vết gì.

“Chắc không đâu, có thể là số sinh vật ngoài rìa đầm lầy giảm bớt khiến họ nghi ngờ.”

Ariel suy nghĩ một lát rồi nói: “Đi thôi, vào bên trong. Bọn chúng không chịu tiến lên chứng tỏ con mồi không đủ. Cho chúng thêm ít mồi đi.”

Chung Thịnh mắt sáng rực, hiểu ngay ý Ariel. Ariel thu dọn dọng cụ xung quanh, xóa sạch dấu vết mình để lại, sau đó im lặng di chuyển vào sâu trong đầm lầy. Ngay lúc Hỏa Pháo phái người vào đầm lầy thăm dò, phía sâu bên trong đầm lầy đột nhiên có tiếng đánh nhau kịch liệt.

“Có người ở bên trong?” Hỏa Pháo mắt sáng rực. Mấy ngày gần đây, lính đồn trú trên tinh cầu đã không còn đi tuần tra nữa. Người đánh nhau trong này ngoài các đoàn săn trộm ra thì chỉ có thể là đám tân binh kia. Nếu gặp các đoàn săn trộm khác, khi không cần thiết, Hỏa Pháo sẽ không tùy tiện khai chiến với họ, dù gì mọi người đều đến đây săn trộm, căng thẳng quá cũng không hay. Nhưng nếu gặp tân binh, thì Hỏa Pháo không “nhân từ” như thế nữa. Đây gần như đã là nhận thức chung của các đoàn săn trộm. Muốn lôi bọn này ra để luyện binh? Thế chuẩn bị tinh thần trả giá đắt đi! Thời điểm này mà xuất hiện tân binh chắc chắn là để tiếp viện cho tiền tuyến. Nếu chúng tổn thất quá nhiều, thì chắc sĩ quan chỉ huy đợt luyện binh này sẽ gặp rắc rối to.

Chỉ khi đánh cho chúng không thể gánh nổi tổn thất, bọn ho mới có hy vọng trốn khỏi tinh cầu trong tình huống có tám tàu bảo vệ bay xung quanh.

“Đội hình chiến đấu. Tiến vào!” Hỏa Pháo ra lệnh. Hơn năm mươi tên săn trộm lập đội hình chiến đấu, nạp năng lượng cho vũ khí trong tay. Người đi ngoài cùng có nhiệm vụ cảnh giác, cẩn thận tiến sâu vào đầm lầy. Không cần biết bên trong là đoàn săn trộm khác đang tranh đoạt con mồi hay là tiểu đội tân binh xui xẻo nào đó, Hỏa Pháo đều không có ý định để chúng sống sót ra khỏi đầm lầy này. Bởi vì đây là cơ hội cực tốt để tạo uy danh cho đoàn săn trộm Hỏa Pháo bọn họ. Hắn muốn các đội săn trộm khác cùng sĩ quan chỉ huy của đám tân binh kia biết rằng, đừng tưởng đoàn săn trộm bọn họ là loại dễ xơi. Trừ phi tập kết binh đoàn lính chính quy, còn không thì tân binh cũng chỉ là lũ dê con không có sức phản kháng chết dưới đao của bọn họ mà thôi.

Chung Thịnh bắn một phát súng xử lý một con chuột gạo, nhìn máy theo dõi phát ra tín hiệu, mỉm cười nói: “Bọn chúng mắc câu.”

“Ừ. Chúng còn cách trung tâm vòng mai phục bao xa?”

“Hiện giờ chúng đang tiến lên với đội hình chiến đấu, tốc độ hơi chậm, chắc tầm năm phút nữa mới vào hẳn vòng mai phục.”

“Tốt.” Ariel nhìn xung quanh, thi thể mấy động vật nhỏ đáng thương nằm phân tán, vài bụi cây thấp còn có dấu vết cháy xém do đạn súng laser sượt qua. Nếu chỉ nghe tiếng súng thì sẽ nghĩ tình hình chiến đấu ở đây rất kịch liệt. Còn thực tế thì là Ariel và Chung Thịnh đi bắt nạt mấy loài động vật nhỏ không có sức phản kháng.

“Chúng ta đi thôi. Mau tìm chỗ nấp an toàn để bấm nút phát nổ.”

Nói rồi hai người đi càng xa về hướng ngược với vòng mai phục, vừa đi vừa tạo dấu vết của một trận giao chiến kịch liệt.

“Lão đại, hình như tiếng súng đang xa dần.” Người đàn ông trung niên nghiêng tai nghe ngóng tiếng động đằng xa.

“Không hay rồi. Có phải chúng phát hiện ra chúng ta, định chạy trốn không?” Tên trẻ tuổi tóc dài nói.

Hỏa Pháo sầm mặt. Dám giương oai trên địa bàn của hắn rồi còn định chạy? Nằm mơ!

“Tình hình xung quanh thế nào?”

Người đàn ông trung niên lắc đầu: “Phạm vi năm trăm mét xung quanh không có dấu hiệu của sinh vật sống, không có mai phục.”

Mắt Hỏa Pháo ánh lên sắc lạnh. “Hừ, định chạy à? Đuổi theo cho tao!”

Hỏa Pháo ra lệnh, đoàn săn trộm đẩy nhanh tốc dộ, ba tên được bảo vệ ở trung tâm khiêng pháo laser loại nhỏ dần bị tụt lại phía sau.

“Được rồi, bọn chúng vào vòng mai phục gần hết rồi.” Chung Thịnh tuy còn đang “giao chiến” kịch liệt với Ariel nhưng ánh mắt không có lúc nào không chú ý đến màn hình theo dõi.

“Phát nổ!”

Uỳnh!

Tiếng nổ vang trời. Cách vòng mai phục cả cây số mà Ariel với Chung Thịnh vẫn chịu ảnh hưởng của cơn chấn động, đứng cũng không vững.

Grào!

Umm!

Két két!

Phần lớn các sinh vật sinh sống trong đầm lầy đều bị tiếng nổ rầm trời kinh động, thi nhau kêu ré lên thảm thiết. Tuy sinh vật ở khu vực trung tâm vụ nổ đã bị xua đi, nhưng vẫn có rất nhiều động vật bị ảnh hưởng, giật nảy mình vội vội vàng vàng chạy ra ngoài đầm lầy.

“Thành công!” Chung Thịnh phấn khích vung quyền một cái. Trên ra-đa, tín hiệu sự sống hầu hết đều biến mất, chỉ còn vài ba điểm ở ngoại biên lấp lóe.

“Trở về!” Ariel hơi nhếch môi cười. Hai người lướt nhanh như gió chạy về điểm mai phục.

“Không … không thể nào …” Một thành viên của đoàn săn trộm không bận tâm trên người mình dính đầy máu tươi, thất thần nhìn những người khác bị chôn thây trong vùng đầm lầy phía trước, mặt cắt không còn giọt máu.

“Khụ khụ … tại sao … sao có thể như vậy?” Bên cạnh hắn, một tên săn trộm không ngừng ho ra máu, ôm ngực ngã ngồi trên đất, mắt trợn trừng không thể tin nổi.

“Chết hết … bọn họ chết hết rồi …” Người nói trước đó mặt mày ngơ ngẩn thì thào, nhìn những mảnh thi thể nát vụn này, hắn thấy tức ngực khó chịu như muốn nôn mửa.

Là một tên săn trộm, hắn đã từng thấy xác chết. Nhưng chứng kiến cảnh thành viên trong đoàn trước đấy còn nói chuyện với mình, ngay sau đó đã thành một đống thịt nát thế này, hắn khó mà tiếp nhận nổi.

Nghẹn một hơi xuống ngực, tên săn trộm ngồi dưới đất vô thức nói: “Mai phục … chúng ta bị mai phục …”

Tên đang đứng ngơ ngẩn nhìn xung quanh. Mai phục? Đúng vậy, họ bị mai phục. Nhưng … kẻ đó đang ở đâu? Lúc này không phải chúng nên xuất hiện rồi sao?

Bất chợt, tên săn trộm kia nhìn thấy phía trước không xa có hai bóng người đi ra khỏi lùm cây. Hắn hấp háy mắt, ngón tay ra dấu ngầm.

Tên còn lại nhận được tín hiệu của hắn, cơ thể giật giật định gượng mình đứng dậy.

Đoàng!

Hai cây súng laser cùng lúc phát ra luồng sáng trắng ngần. Tên đứng thẳng và tên ngồi dưới đất trên trán đồng thời xuất hiện một lỗ cháy đen.

Tên ngồi dưới đất từ từ ngã xuống, để lộ khẩu pháo laser loại nhỏ phía sau. Ngón tay hắn đang đặt trên nút bắn pháo. Chỉ nửa giây nữa thôi, là khẩu pháo laser này sẽ phát ra chùm sáng chói mắt.

Tên đứng thẳng cũng ngã xuống. Một giây trước khi hoàn toàn mất ý thức, hắn thậm chí không kìm được phải tán thưởng kẻ địch, quyết đoán, cay nghiệt, không hề có ý định để lại tù binh, ngay cả hành động đánh trả của họ cũng dự đoán được, giải quyết hai người họ rất sạch sẽ gọn gẽ.

“Kẻ địch cuối cùng đã bị tiêu diệt. Trong phạm vi một cây số không có ai sống sót.” Chung Thịnh kiểm tra tín hiệu sự sống trên ra-đa.

“Kiểm tra lại một lần, tránh để cá lọt lưới.”

“Vâng!” Chung Thịnh đáp, sau đó bắt đầu lần tìm trong đống thịt nát xem có thi thể nào tương đối “lành lặn” không, chỉ cần phát hiện ra tên săn trộm nào có khả năng chưa tắt thở là quả quyết bắn ngay một phát vào đầu. Chuyến này họ đi là để săn giết bọn săn trộm, không cần tù binh.

Sau gần nửa tiếng đồng hồ, xác nhận không còn ai sống sót, hai người bắt tay vào thu dọn chiến trường.

Thu hoạch được hai khẩu pháo laser, một khẩu bị tổn hại trong vụ nổ vừa nãy, không còn giá trị sử dụng.

“Về trại.”

Khiêng hai khẩu pháo laser, hai người một trước một sau thay nhau mở đường, cố gắng tránh các loài động vật hình thể lớn, dùng tốc độ nhanh nhất quay lại chỗ hạ trại của tiểu đội mình.

“Chậc chậc, có bản lĩnh, thực sự là rất có bản lĩnh.” Cốc Vũ quan sát trận mai phục gần như từ đầu đến cuối, mắt sáng rực lên nhìn hai bóng người thoăn thoắt trên màn hình, khen không dứt miệng.

“Quả thật là có bản lĩnh. Hai thằng nhóc này rất quyết đoán, cũng đủ mưu lược. Có điều … sao tôi cứ có cảm giác chúng nó không phải tân binh nhỉ?” Râu quai nón buồn bực gãi đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »