Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 227

❊ ❊ ❊

Nhìn bóng Hạng Phi chạy như điên, Ariel thản nhiên liếc nhìn Chung Thịnh một cái rồi lại cúi đầu đọc sách. Chung Thịnh thở phào một hơi, những tưởng chuyện thế là xong, tới khi tối đến tắt đèn mới nhận ra rằng mình nghĩ quá đơn giản …

Trước kỳ nghỉ một ngày, Chung Thịnh bị Ariel giày vò cả nửa đêm, sáng hôm sau lúc Hạng Phi đến chào tạm biệt vẫn chưa bò dậy được.

Nghe cái điệu cười gian xảo của Hạng Phi từ ngoài cửa vọng vào, Chung Thịnh tức nghiến răng. Cái thằng chết tiệt này, hôm qua nếu không vì cậu ta thì mình đâu có thảm thế này. Chờ khi nào cậu ta về phải tẩn cho một trận mới được.

Xét đến hành động của mình đêm qua, Ariel rất chu đáo để Chung Thịnh nằm nghỉ đến chiều mới rời giường. Sắp xếp hành lý xong, ra đến cổng lớn trường Đệ Nhất, họ thấy xe huyền phù đến đón mình đã chờ sẵn ở đó.

Lên xe được một lúc, do quá mệt mỏi nên Chung Thịnh lại bắt đầu mê man. Ariel ôm anh vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên tóc anh.

Ánh nắng dịu nhẹ phủ lên bóng hình hai người, làm mái tóc vàng xen mái tóc nâu như sáng rực lên. Ariel nhìn Chung Thịnh ngủ say, trên môi nở nụ cười dịu dàng, khiến tài xế vô tình thấy được cảnh này phải sửng sốt.

Người tài xế này đã làm việc cho gia tộc Clifford nhiều năm. Trong trang viên, người khiến người khác thấy áp lực nhất ngoài tướng quân Clifford ra chính là thiếu gia Ariel. Hai người này khuôn mặt tuy không giống hệt nhau, nhưng cái khí chất lạnh lùng đó lại luôn khiến người đứng trước mặt họ thấy áp lực nặng nề.

Tài xế từng có lần bắt gặp một cô hầu gái phạm sai lầm, thiếu gia Ariel chẳng nói gì cả, chỉ đứng đó lạnh lùng nhìn cô ta mà khiến cô ta sợ đến phát khóc. Thật không ngờ người nghiêm túc lạnh lùng như thiếu gia lại có lúc mỉm cười dịu dàng thế này.

Dường như cảm giác được ánh mắt của tài xế, Ariel liếc nhìn anh ta, lạnh lùng hỏi: “Đang nhìn cái gì?”

“Dạ? Không có gì. Vị này là …” Tài xế vội vàng lắc đầu, cẩn thận dò hỏi. Lần trước lúc Chung Thịnh đến trang viên Clifford trùng vào dịp nghỉ đông của anh ta, cho nên đây là lần đầu anh ta gặp Chung Thịnh.

“Chồng tương lai của tôi.” Ariel thản nhiên đáp.

“A!” Tài xế ngạc nhiên đến độ run tay, suýt thì lấn sang đường của xe khác.

Ariel nhìn Chung Thịnh ngủ không yên vì chấn động vừa rồi, bất mãn nhìn trừng trừng tài xế: “Lái xe cẩn thận, chậm thôi.”

“Vâng, tôi xin lỗi.” Tài xế vội vàng xin lỗi, trán đổ mồ hôi lạnh, lập tức nhìn thẳng tập trung lái xe.

Thật là bất ngờ. Từ lúc quay lại trang viên sau kỳ nghỉ, anh ta đã nghe tin thiếu gia Ariel có một vị hôn phu, còn là học viên tinh anh của trường quân đội Đệ Nhất. Nhưng Chung Thịnh ngoài đời thật quả thực quá khác những gì anh ta tưởng tượng.

Anh ta vốn cho rằng, tuy người yêu của Ariel là con trai, nhưng chắc phải là kiểu nhỏ nhắn đáng yêu, nhiệt tình hoạt bát, giống như phu nhân Clifford vậy, có thể khiến tướng quân từ cương hóa nhu.

Chung Thịnh lại khác hoàn toàn, cao lớn, điềm tĩnh, nghiêm túc, đáng tin cậy. Xét từ góc độ nào cũng thấy khác xa phu nhân Clifford.

Anh ta có vắt óc ra nghĩ cũng không hiểu nổi, người có tính cách như vậy làm sao hòa tan được khối băng Ariel. Chuyện này thật phi lý!!

Hoàn toàn không để ý đến cõi lòng hỗn loạn của người tài xế, Ariel cứ thế một tay cầm sách, một tay ôm Chung Thịnh, tận hưởng khoảng thời gian yên tĩnh nhàn nhã hiếm có.

“Cục cưng Ariel, Tiểu Thịnh Thịnh ”

Xe vừa dừng lại, tiếng gọi tràn đầy sức sống và yêu chiều của phu nhân Clifford gọi Chung Thịnh bừng tỉnh khỏi cơn mê.

“Ưm? Nhanh thế đã đến rồi sao?” Bởi vì xung quanh tràn ngập mùi của Ariel, cho nên Chung Thịnh ngủ rất sâu. Đột nhiên tỉnh lại thế này anh vẫn thấy hơi mơ màng, lấy tay xoa xoa mắt cho tỉnh táo hơn.

Ariel nhìn động tác đáng yêu đó của anh mà bật cười, hôn khẽ lên mặt anh: “Không nhanh, em ngủ ba tiếng rồi.”

Chung Thịnh đỏ ửng mặt. Xấu hổ quá, không ngờ mình lại ngủ suốt đường đi.

“Sao anh không gọi em dậy sớm hơn.” Nhân lúc xe hạ xuống, Chung Thịnh nhẹ giọng trách: “Em chưa mua quà gì cả.”

“Không cần.” Ariel nhoẻn cười, “Em đến đây đã là món quà quý giá nhất rồi.”

“Tiểu Thịnh Thịnh” Cửa xe vừa mở ra, phu nhân Clifford vẻ mặt tươi cười liền tặng cho Chung Thịnh một cái ôm thật chặt.

“Phu nhân …” Chung Thịnh hơi luống cuống. Dù là lúc nào anh cũng không quen được với sự nhiệt tình của phu nhân Clifford.

“Còn gọi phu nhân gì nữa, nghe xa lạ quá. Con có gọi cô là mẹ luôn cô cũng không ngại đâu.” – Phu nhân Clifford cười tủm tỉm nói.

“Dạ …” Chung Thịnh giật mình, mặt ngày càng đỏ hơn.

Ariel xuống xe sau Chung Thịnh, nghe mẹ mình nói thế thì rất hài lòng, thế là chen vào một câu: “Thật ra anh cũng mong đến ngày em gọi mẹ anh là mẹ.”

Chung Thịnh cứng người. Anh đã sớm biết phu nhân Clifford là người nhiệt tình rồi, nhưng Ariel đột nhiên nói câu này là có ý gì?

Ariel nhìn Chung Thịnh đờ người ra, không kìm được nhếch môi cười. Từ lúc Hạng Phi khoe chuyện tình cảm của mình trước mặt họ, hắn đã nghĩ đến chuyện này rồi, bây giờ chỉ là mượn dịp nói ra thôi.

Đính hôn, kết hôn.

Khác nhau có một chữ, ý nghĩa lại hoàn toàn khác biệt. Đặc biệt là trong tầng lớp thượng lưu, rất nhiều cặp đính hôn xong cuối cùng lại không nên vợ nên chồng vì vấn đề lợi ích giữa hai bên. Đời trước, hắn đính hôn với Elena chừng mười năm, cuối cùng vẫn không đi đến hôn nhân.

Nói đến chuyện này, hắn thấy hơi áy náy với Elena. Cho nên sau khi sống lại, hắn không truy hỏi hay điều tra đến cùng xem Elena có liên quan đến cái chết của hắn đời trước không, chỉ đơn giản dùng thái độ lãnh đạm để đối xử thôi.

Chưa kể đến chuyện vì hắn sống lại mà rất nhiều chuyện đã thay đổi, muốn tra cũng không tra được, nếu chuyện đó thực sự có liên quan đến Elena, thì xem như khoản bồi thường cho việc làm lỡ dở mười năm tuổi xuân của Elena đi. Dù sao, ở một mức độ nào đó mà nói, hắn có thể ở bên Chung Thịnh có một phần nguyên nhân là do vụ ám sát đời trước.

Với tính cách vốn có của hai người, có lẽ hắn vẫn sẽ theo thói quen bỏ qua sự tồn tại của cậu phó quan vẫn theo sát mình như hình với bóng, Chung Thịnh lại càng không biến tình cảm của mình thành hành động.

Sau khi ở bên Chung Thịnh, cảm nhận được sự ngọt ngào của tình yêu, Ariel mới hiểu ra những việc mình làm với Elena hồi trước tàn nhẫn đến mức nào.

Thôi, cứ vậy đi, cho dù đời trước Elena có liên quan đến cái chết của hắn hay không, hắn cũng không muốn truy cứu. Hơn nữa, anh trai Elena là Edward nay đã xem như người bên phe hắn, chắc gia tộc Heideck sẽ không làm chuyện gì ngu xuẩn đâu.

“Cục cưng Ariel, con đang nghĩ gì mà ngẩn ra thế, chẳng lẽ con không muốn thảo luận chuyện tổ chức hôn lễ của con ở đâu với chúng ta sao?” Phu nhân Clifford không hài lòng nhìn con mình. Kết hôn là chuyện vô cùng quan trọng, Ariel lại không tham dự bàn bạc, thật là thiếu trách nhiệm.

Ariel ngẩng đầu nhìn Chung Thịnh mặt đỏ ửng, lại nhìn mẹ mình đang có vẻ không hài lòng, mỉm cười đáp: “Hai người quyết định là được, ý Chung Thịnh cũng là ý con.”

“Wow, trời ơi, máy ảnh đâu, máy ảnh!” Phu nhân Clifford phấn khích như vừa nhìn thấy động vật thời tiền sử, vội vội vàng vàng mở quang não tìm chức năng chụp hình.

Nụ cười của Ariel sượng cứng lại trên mặt, “Mẹ … mẹ muốn làm gì?”

“Mẹ muốn chụp ảnh, nhất định mẹ phải chụp cho bằng được. Trời ơi, từ lúc sinh ra đến giờ con chưa từng cười dịu dàng như thế lần nào. Mẹ nhất định phải chụp lại để cho bố con xem.” Phu nhân vất vả lắm mới tìm được camera, nhắm ngay bộ mặt đang ngây ra của Ariel chụp ảnh.

“Ô? Sao không cười nữa? Nào, cười lại cho mẹ xem nào, mẹ đảm bảo bố con cũng phải ngỡ ngàng cho mà xem.” Phu nhân đột nhiên kéo khóe môi Ariel sang hai bên.

Gương mặt tinh xảo của Ariel bỗng bị vặn vẹo đến biến hình, trông rất buồn cười.

“Mẹ …” Giọng điệu bất đắc dĩ đã thể hiện rõ tâm trạng của Ariel lúc này.

Chung Thịnh vội quay mặt đi, cố nhịn cười, nhưng bả vai vẫn run run.

“Thằng nhóc thối này, gọi mẹ cũng vô dụng. Mau cười cho mẹ xem.” Phu nhân Clifford chưa bỏ cuộc, tiếp tục kéo khóe miệng hắn. Đáng tiếc, nụ cười dịu dàng lúc nãy như sao chổi vút qua bầu trời, tìm mãi mà không thấy đâu nữa.

“Thưa phu nhân, bữa tuối đã chuẩn bị xong, có dùng cơm luôn không ạ?” Ông quản gia già đã cứu giúp Ariel khỏi bờ vực bùng nổ.

“A, tôi qua ngay đây. Chuẩn bị ăn cơm thôi. Cục cưng Ariel à, mau đưa Tiểu Thịnh Thịnh vào phòng ăn đi. Hôm nay mẹ sẽ tự tay nấu một bữa nha.”

Sắc mặt Ariel hơi đổi. Hắn âm thầm nắm chặt tay Chung Thịnh: “Mẹ tự mình nấu ạ? Tốt quá, không biết hôm nay mẹ định chiêu đãi chúng con bao nhiêu món?”

“Không nhiều lắm, ba mâm thôi mà. Đến lúc đó phải ăn nhiều vào đấy.” Phu nhân để lại một câu rồi vội vàng chạy mất, để lại Ariel ngồi trên sofa với vẻ mặt đăm chiêu.

“Sao thế?” Chung Thịnh rất nhạy cảm với biến đổi cảm xúc của Ariel. Anh nhìn Ariel với vẻ thắc mắc. Lạ thật, sao đột nhiên lại có cảm giác Ariel đang sợ nhỉ? Làm sao có chuyện đó được chứ.

“Không có gì.” Ariel giữ chặt tay Chung Thịnh: “Lát nữa lúc ăn cơm phải cẩn thận, món nào anh không động đến thì em tuyệt đối không được ăn.”

Chung Thịnh: Hả?

Mặc dù thấy lạ, nhưng Chung Thịnh vẫn gật đầu.

Chừng nửa tiếng sau thì bữa tối bắt đầu. Tướng quân Clifford cũng kịp về nhà mười phút trước bữa ăn.

Nghe nói hôm nay phu nhân tham gia nấu bữa tối, gương mặt luôn lạnh lùng của tướng quân Clifford nay lộ ra vẻ rất khó tả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »