Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5565 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 206

❊ ❊ ❊

“Nằm mơ? Có phải mơ không em sẽ biết ngay thôi. Yên tâm, tôi nhất định sẽ chờ đến lúc em cầu xin tôi.” Nguyên Minh Đức chẳng những không giận mà còn cười, đẩy Ariel ngã ra đất.

Ariel nhếch môi. Cầu xin? Thằng khốn này chắc chưa tỉnh ngủ. Muốn đè Ariel Clifford này dưới thân à, trên đời này còn chưa ai làm được đâu.

À, không, Chung Thịnh làm được. Đặc biệt là lúc dùng tư thế cưỡi, Ariel rất hưởng thụ cảm giác bị Chung Thịnh đè dưới thân.

“Em đang nghĩ gì!” Nguyễn Minh Đức tức tối nhìn chằm chằm Ariel, mặt sa sầm đến sợ. Gã không ngờ đã đến lúc này rồi mà tên đáng chết này chẳng hề sợ hãi, còn dám ngẩn người trước mặt gã.

Ariel mở miệng, nói với giọng lạnh băng: “Không nói.”

Đôi mắt nham hiểm của Nguyễn Minh Đức ngập trong lửa giận. Gã túm cổ áo Ariel: “Vốn định dịu dàng với em một chút, nay xem ra em bị người ta chơi đến nát rồi, còn thương hương tiếc ngọc làm gì nữa.”

Ariel nhếch môi, tỏ rõ sự khinh miệt. Quả nhiên, Nguyễn Minh Đức bị thái độ của hắn chọc cho càng tức hơn. Gã đẩy Ariel ra, sau đó thò tay vào túi áo móc ra một cái bình nhỏ chứa chất lỏng màu xanh lam.

“Vốn không định dùng thứ này, nhưng để loại đê tiện như em hưởng thụ “Cực Lạc” cũng không tồi.”

“Cực Lạc?” Ariel hơi nheo mắt lại.

“Sao? Em cũng biết Cực Lạc à?” Nguyễn Minh Đức liếm đôi môi khô khốc. Vừa rồi gã túm chặt cổ áo Ariel nên bây giờ có mấy khuy bị bung ra, để lộ mảng da thịt trắng nõn nhẵn nhụi, khiến gã thấy miệng đắng lưỡi khô.

“Mày dám dùng thuốc cấm?” Ariel gằn từng chữ.

“Thuốc cấm thì sao? Hiệu quả tốt là được.” Nguyễn Minh Đức vừa cười vừa lấy ống tiêm ra, rút chất lỏng trong cái bình nhỏ ra ngay trước mặt Ariel.

Lần đầu tiên Ariel mặt biến sắc. Vì chênh lệch thực lực nên hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bị Nguyễn Minh Đức cưỡng bức. Bây giờ bị trói tay chân, hắn vẫn tin rằng chỉ cần Nguyễn Minh Đức tháo dây trói chân là hắn có thể xử gọn tên khốn này.

Nhưng nhìn ống tiêm gã đang cầm, lần đầu tiên Ariel dao động. Cực Lạc là loại thuốc kích thích cực mạnh, người dùng nó sẽ không còn lý trí. Nếu trong tình huống bình thường, hắn dám chắc đánh thắng được Nguyễn Minh Đức. Còn khi bị tiêm Cực Lạc vào rồi, hắn không nắm chắc được gì cả.

“Cút ra.” Ariel quát khẽ.

“Ha ha, người đẹp, sao vừa lấy Cực Lạc ra em đã sợ thế? Đừng lo, tôi đảm bảo sẽ làm em sướng đến chết luôn, sướng đến nỗi không bắn được cái gì nữa.” Nguyễn Minh Đức cầm ống tiêm lại gần Ariel. Ariel cau mày, nhất thời không nghĩ ra được biện giáp giải quyết.

“Tít tít tít!”

Đúng lúc này, máy liên lạc của Ariel đổ chuông. Màn hình hiển thị người gọi đến là Chung Thịnh.

“Ồ? Người tình nhỏ của em à?” Nguyễn Minh Đức cũng nhìn thấy, sầm mặt, túm tay Ariel đâm thẳng ống kim vào tay hắn.

Ariel ngẩng phắt đầu lên, đập thẳng vào mặt gã, sau đó hai chân nhấc lên đá Nguyễn Minh Đức không kịp phòng bị bay thẳng ra ngoài.

Vốn định chờ Nguyễn Minh Đức cởi trói rồi mới hành động. Nhưng Ariel không thể đoán được hậu quả khi bị tiêm Cực Lạc, đành phải ra tay trước.

“Hự!” Nguyễn Minh Đức không kịp phản ứng đã bị Ariel đá văng, đến lúc đứng dậy rồi mới thấy mặt mình chảy máu ròng ròng.

“Mẹ kiếp, đúng là coi khinh mày.” Nguyễn Minh Đức lau máu mũi, vọt đến chỗ Ariel.

Ariel bị trói cả tay lẫn chân, gắng lắm mới đấu được với gã.

Nguyễn Minh Đức chung quy vẫn có vài phần năng lực. Ariel xuất sắc hơn gã rất nhiều về mảng đấu võ, nhưng bị trói cả tay lẫn chân kìm hãm hắn rất nhiều, cuối cùng không địch lại, bị Nguyễn Minh Đức ghì chặt dưới thân.

“Phù … phù … đúng là quả ớt nhỏ cay độc.” Nguyễn Minh Đức mặt mũi bầm tím, máu mũi dính đầy mặt, trông rõ kinh.

Vừa rồi Ariel bị trúng đòn trên thân thể là nhiều, chỉ có khóe miệng bị đấm một phát nên rách một vết nhỏ. Lúc này, hắn vẫn bình tĩnh nhìn Nguyễn Minh Đức, chẳng hề sợ hãi.

Nguyễn Minh Đức thấy thế càng tức. Một kẻ bị trói chặt tay chân mà vẫn khiến gã bầm dập thế này, đúng là một sự sỉ nhục. Càng nghĩ càng hận Ariel, rồi cơn hận hóa thành ham muốn *** mãnh liệt.

Cảm nhận được cái thứ cứng cứng đang cạ lên đùi mình, trông mặt Ariel càng khó coi. Ngoại trừ Chung Thịnh, hắn không thể chấp nhận bất cứ tên đàn ông nào dựa vào mình gần đến thế. Tới lúc tự do rồi, nhất định phải làm thịt thằng này!

Trong lúc hai người giằng co, máy liên lạc vẫn reo không ngừng. Nguyễn Minh Đức cực kỳ khó chịu, giật phắt quang não của Ariel xuống, định ném thẳng xuống đất, lại bỗng dừng tay.

Gã nhìn Ariel, đột nhiên nhếch miệng cười sằng sặc: “Mày đột nhiên phản kháng là vì người tình của mày gọi đến chứ gì, nếu đã sợ như thế thì … lát nữa tao trình diễn màn làm mày trực tiếp cho nó xem nhé?”

Ariel trừng mắt lườm Nguyễn Minh Đức, mắt lộ rõ sát ý.

Nguyễn Minh Đức thấy thế càng hưng phấn, cái thứ bên dưới lại càng trướng to. Gã nhìn xung quanh, mắt sáng lên, nhặt ống tiêm rơi giữa khe hở của hai cái thùng hàng lên.

Ariel nhìn đến ống tiêm đồng tử mắt liền co lại, lòng thầm kêu khổ. Chết tiệt, sao cái thứ quái quỷ đó không bị ném vỡ luôn đi!

Trơ mắt nhìn chất lỏng màu lam bị tiêm vào cánh tay mình, lần đầu tiên ánh mắt Ariel để lộ sự sợ hãi.

“Ha ha ha.” Nguyễn Minh Đức ném ống tiêm, cười phá lên, “Để tao xem xem, người đẹp lạnh lùng của chúng ta lát nữa sẽ vểnh mông xin bị làm thế nào.”

Ariel dần bình tĩnh lại, hít sâu một hơi, tập trung tinh thần kiểm soát cơ thể đang bị ảnh hưởng bởi thuốc. Hắn chỉ biết sau khi bị tiêm Cực Lạc, cơ thể sẽ điên cuồng khát vọng làm tình, không biết với ý chí của mình có thể kìm hãm loại khát vọng mãnh liệt đó không.

Thời gian trôi qua từng giây. Nguyễn Minh Đức chậm rãi cởi quần áo, chỉ để lại mỗi cái quần lót. Quần lót đã bị sinh thực khí đội lên thành túp lều, gã vẫn nhàn nhã ngồi trên thùng hàng, định thưởng thức cảnh đẹp sau khi ngấm thuốc của Ariel.

Thân thể rất nóng, nóng vô cùng. Cái nóng như muốn đốt cháy linh hồn.

Đôi mắt lạnh lẽo của Ariel dần lộ ra vẻ mơ màng, đồng tử mất tiêu cự như sắp mất lý chí. Chỉ có hàm răng cắn chặt môi dưới cho thấy hắn vẫn chưa hoàn toàn gục ngã trước dục vọng.

“Ư.” Tiếng than nhuộm đẫm hơi thở ***. Ariel khó chịu cuộn mình lại, bất giác ma sát cơ thể với mặt đất.

Chiếc quần phẳng phiu vì động tác giãy giụa mà nhăn nhúm, phần khố đã căng phồng.

Ý chí có thể kìm hãm ý muốn khát cầu ***, lại không kiểm soát được phản ứng sinh lý.

Hắn nghe loáng thoáng có người nói: “Xin tao … chỉ cần xin tao, tao sẽ giải thoát cho mày.”

Không … không được …

“Xin tao, xin tao hiếp mày, mày sẽ thoải mái.”

Không … không thể làm vậy …

“Mau xin tao. Chỉ cần mày xin tao, tao sẽ cho mày thứ mày muốn!”

Tuyệt đối không!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »