Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5578 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 268

❊ ❊ ❊

“Thưa trưởng quan, bố tôi là John Clifford.”

“Hử? Tôi biết rồi.” Râu quai nón nhún vai, “Cùng tên với tổng chỉ huy Quân khu I. Nếu không phải mặt mũi hai người không giống nhau, có khi tôi còn tưởng cậu là con ngài ấy.”

Chung Thịnh lại càng run vai dữ dội, cho dù bị Ariel dùng ánh mắt uy hiếp, anh vẫn không thể nhịn được.

Ariel: “… Tôi giống mẹ nhiều hơn.”

“À, thế chắc lúc trẻ mẹ cậu đẹp lắm.”

Allen đứng sau râu quai nón làm bối cảnh nãy giờ thực sự không chịu nổi nữa. Từ đầu đến giờ thủ trưởng cứ làm mấy trò con bò, vốn hắn cũng muốn xem trò cười, nhưng thấy thủ trưởng lộ ra vẻ IQ có hạn này, thân là phó quan hắn thấy thật mất mặt.

“Trưởng quan, tôi nghĩ ý của trung tá Ariel là, bố cậu ấy chính là ngài John Clifford ‘đó’.” Allen nhấn mạnh vào chữ ‘đó’.

“À, ngài đó à … Cái gì cơ?!” Râu quai nón sửng sốt.

“Vâng, chính là tướng quân Clifford.” Allen nghiến răng nghiến lợi nói. Sư đoàn 1 có vị thủ trưởng ngố tàu này liệu có ổn không đây. Bình thường thì tư duy nhanh nhẹn, mưu lược tài trí lắm mà, chẳng lẽ đó là ảo giác?!

Râu quai nón giật mình hỏi: “Bố cậu là tổng chỉ huy Quân khu I?”

“Đúng vậy, thưa trưởng quan.” Ariel bình tĩnh đáp.

“Bảo sao … bảo sao ông già lại mắng tôi một trận.” Nhận ra mình lỡ mồm, râu quai nón càng nói càng nhỏ như đang lẩm bẩm. Cuối cùng gã đã hiểu vì sao cha già lại mắng gã có mắt không tròng, ra là vì con trai độc nhất của tổng chỉ huy Quân khu I đến làm lính cho gã mà gã chẳng hay biết gì.

Nhưng gã vốn ghét tiệc tùng xã giao, đến khi trưởng thành thì gần như ở riết trong quân đội, cho nên không biết Ariel. Mà Ariel lại che giấu bối cảnh xuất thân của mình, cho nên hắn bị lừa … à không phải, bị qua mắt cũng là điều dễ hiểu.

“Ừm … nếu cậu muốn vào quân đội thì sao không đi Quân khu I của bố cậu mà đến Quân khu IV làm gì?” Râu quai nón hỏi với vẻ bất mãn.

Cố gắng xem nhẹ từ “bố cậu”, Ariel trả lời rất bình tĩnh: “Tôi cần lập chiến công. Hiện tại Quân khu I đóng quân ở nơi cách chiến trường quá xa, tôi không có hứng thú.”

“Vậy sao không vào đơn vị khác mà cứ muốn đến chỗ tôi?” Râu quai nón vẫn còn khó chịu vì trận mắng của bố già.

Ariel nhún vai: “Tôi có tìm hiểu về đội quân của ngài, phong cách chiến đấu anh dũng quả cảm, ngài lại không chèn ép cấp dưới bao giờ, cho nên tôi nghĩ đây là nơi tốt nhất để phát triển sự nghiệp.” Dừng một lát rồi nói tiếp, “Với lại bố tôi cũng bảo tôi nên đến chỗ ngài.”

Râu quai nón nghe vậy bỗng thấy lâng lâng. Nhìn đi, ngay cả tướng quân Clifford cũng đánh giá cao tôi đó! Tâm trạng tốt lên hẳn, làm gã cảm thấy chuyện Ariel giấu giếm thân phận cũng không phải vấn đề gì nghiêm trọng.

Những người như họ một khi có thành tựu gì là rất dễ bị người ta chỉ trỏ nói là dựa hơi bố mẹ. Che giấu thân phận, âm thầm cố gắng, chẳng phải có chí khí lắm sao.

Chung Thịnh nhìn Ariel với vẻ khó hiểu. Rõ ràng từ lúc còn ở trường họ đã quyết định chuyện này rồi mà, liên quan gì đến tướng quân Clifford đâu.

Ariel nhìn lại với ánh mắt ngầm hiểu. Chung Thịnh: ŠŠ

Ai bảo ngài Ariel là người lãnh đạm? Xem kỹ xảo giao tiếp của ngài đi, nương nhờ tên tuổi của bố mình để lấy lòng râu quai nón một cách vô cùng kín đáo và khôn khéo.

Tìm ra nguyên nhân cha già mắng mình một trận, râu quai nón vung tay thả Ariel về.

Ariel đến phòng hành chính một chuyến, lúc bước ra đã thành trung tá.

Đeo quân hàm mới tinh, Ariel tinh thần sảng khoái được điều đến đội quân tác chiến ngoài vũ trụ. Đương nhiên, đi theo hắn còn có đội quân đầu gấu chất lượng cao kia. Từ mặt đất lên không trung, bọn họ thích ứng khá tốt, không hề có hiện tượng phản ứng chậm chạp, khiến các trung đội khác đi cùng họ thấy rất khó hiểu.

Đội quân đầu gấu bày tỏ, với một trưởng quan biến thái như Ariel thì lúc huấn luyện không gian ảo tất nhiên là phải bắt họ thử trong mọi địa hình rồi, đến đáy biển, sa mạc, dưới lòng đất còn có chứ nói gì vũ trụ, chỉ cần nghĩ ra được là … à không, phải nói là chỉ cần trong không gian huấn luyện ảo có thì bọn họ đều cần cù huấn luyện hết.

Tác chiến ngoài vũ trụ? Chuyện nhỏ, miễn không phải một mình đấu lại ngài Ariel, còn đâu bọn này chơi tất! ╰()╮

Từ trung đội trưởng trung đội 7 nay đã thăng chức lên làm đại đội trưởng đại đội 5, hiện tại Ariel phụ trách phòng thủ một vùng vũ trụ lớn trong tinh hệ Torch.

Chiến tranh với Liên minh Người tiến hóa diễn ra mấy năm liền, dân chúng bình thường nay cũng được tôi luyện thành lính tinh nhuệ. Tương phản, nội bộ Liên minh bùng nổ mâu thuẫn.

Lợi ích giữa các phe phái khác nhau khiến Liên minh bị chia ra làm hai bộ phận. Một bộ phận muốn chấm dứt chiến tranh, mau chóng sắp xếp ổn thỏa địa bàn đã chiếm được. Một bộ phận khác lại muốn tiếp tục chiếm đoạt nhiều địa bàn hơn.

Hai phe tranh đấu kịch liệt, khiến người lãnh đạo Liên minh đau đầu nhức óc.

Thiếu hụt năng lượng và vật tư khiến Liên minh Người tiến hóa không còn mạnh như những gì thể hiện trong các trận chiến nữa.

Từ một người bình thường biến đổi thành chiến sĩ gene chỉ cần vài ngày. Nhưng để tạo ra chiến hạm vũ trụ và các loại vũ khí kim loại thì cần thời gian lâu hơn và nhiều vật liệu hơn.

Trước mắt, Liên minh còn tiếp tục duy trì là nhờ Quân khu II hàng phục họ lúc trước. Nhưng kho lương có hạn, các tinh cầu họ nắm quyền kiểm soát lại không có xưởng chế tạo chiến hạm vũ trụ. Đây là điều bất lợi lớn cho kế hoạch chinh chiến vũ trụ của họ.

May là sau đấy người lãnh đạo cung cấp một kỹ thuật mới, nhờ thế họ mới dần thoát khỏi cảnh bế tắc.

Khu phòng thủ vũ trụ số 16, chiến hạm đại đội 5.

Cuttino nhìn điểm sáng chớp nháy liên tục trên bản đồ vũ trụ, hỏi: “Trưởng quan, chúng ta đến tinh cầu này để làm gì?”

Ariel quẳng cho gã một tập báo cáo.

Cuttino xem mãi mà không hiểu, bèn đưa cho Trương Lam đọc.

Trương Lam lật vài tờ, suy nghĩ một lát lại xem thêm mấy trang nữa, sau đó ngẩng lên nói: “Hình như mấy tháng nay lính đóng quân tại đó không xin vắc – xin phòng dịch.”

Cuttino nhíu mày, cầm báo cáo xem một lát, quả đúng như lời Trương Lam nói, không có ghi chép về việc xin vắc – xin phòng dịch.

Trương Lam giải thích: “Theo ghi chép, hàng năm cứ vào khoảng thời gian này, sẽ có một chuỗi sao chổi bay ngang qua tinh cầu vệ tinh này, phát ra lượng lớn phóng xạ, cho nên những người ở đây phải xin vắc – xin phòng dịch.”

“Nếu không xin thì sao?”

“Sẽ bị biến đổi gene.” Trương Lam nói với vẻ đăm chiêu.

Cuttino ngạc nhiên hỏi: “Nói vậy tức là nếu chiến sĩ cải tạo gene …”

“Phải, họ sẽ không có bất kỳ phản ứng xấu nào, vì họ đã cải tạo gene rồi, không thể biến đổi thêm lần thứ hai.”

“Trưởng quan, có cần tôi phái người đi thăm dò không?” Cuttino nói với Ariel.

“Không cần.” Ariel lắc đầu, hắn cũng là đột nhiên nổi hứng mới phát hiện ra điều khác thường ở tinh cầu nhỏ này. Có điều, không hiểu sao hắn cứ có cảm giác mình đã quên đi chuyện gì đó, mà phần ký ức mất đi ấy chính là về tinh cầu nhỏ này.

“Tôi với Chung Thịnh sẽ đi một chuyến.”

“Trưởng quan!” Cuttino với Trương Lam hốt hoảng hô lên.

Trương Lam nôn nóng bảo: “Trưởng quan, chỉ kiểm tra một tinh cầu nhỏ thôi mà, phái ai đi chẳng được, ngài cần gì phải …”

“Không nói thêm nữa.” Ariel phất tay, “Mọi người chú ý phòng thủ khu vực này. Tôi với Chung Thịnh chỉ cần cẩn thận một chút là ổn.”

“… Vâng.” Dù không muốn nhưng Cuttino với Trương Lam vẫn phải chấp hành mệnh lệnh.

Khi Chung Thịnh từ bộ hậu cần trở về, Ariel đã chuẩn bị xuất phát. Sau khi biết mục tiêu chuyến đi này, trông mặt Chung Thịnh bỗng trở nên khó coi.

“Sao vậy?” Ariel không ngờ Chung Thịnh lại có vẻ mặt này.

“Chỗ đó …” Chung Thịnh cau mày, môi mím chặt, “Đó là … là …”

“Là cái gì?” Ariel rất ngạc nhiên. Hắn chưa thấy Chung Thịnh ấp a ấp úng thế này bao giờ.

“Đời trước … chính là ở chỗ đó, anh …” Chung Thịnh nói với vẻ căng thẳng.

Bấy giờ Ariel mới chợt nhớ ra. Mấy năm nay sống yên bình làm hắn quên mất tinh cầu nhỏ đó chính là nơi hắn bỏ mạng. Bảo sao hắn cứ thấy quen quen.

Đôi mắt lam trở nên sâu thẳm. Tinh cầu này có điều khác thường liệu có liên quan gì đến cái chết của hắn đời trước không?

“Chuẩn bị đi, chúng ta đến đó một chuyến.”

“Phải đi thật sao?” Chung Thịnh vẫn bài xích chỗ đó. Anh không bao giờ quên được hình ảnh cơ giáp của Ariel nổ tung, không muốn nếm trải cảm giác tuyệt vọng đến chết lặng đó một lần nào nữa.

Chú ý tới sắc mặt Chung Thịnh không được tốt, Ariel ôm anh, hôn lên mặt anh một cái, dịu giọng nói: “Yên tâm, dù cho có vấn đề gì, chúng ta cũng sẽ không đối kháng trực diện, chỉ đến xem tình hình thế nào thôi.”

“Được rồi.” Chung Thịnh rầu rĩ đáp. Anh không hiểu sao Ariel cứ nhất quyết muốn đến đó, rõ ràng có thể phái cấp dưới đi thay mà.

Ariel nhoẻn cười. Hắn cũng không hiểu sao mình lại cố chấp đến thế. Nếu nhất định phải nói lý do, thì chắc là vì trực giác. Nơi đó cất giấu một bí mật khổng lồ. Một bí mật liên quan đến sự tồn vong của Liên Bang. Nếu phái cấp dưới đi, hắn lo bí mật này sẽ bị tiết lộ.

Vì đi đến địa điểm mình từng chết đời trước, cho nên Chung Thịnh vốn còn bị ám ảnh tâm lý đã chuẩn bị rất nhiều thứ, còn mang theo hai chiếc cơ giáp, một chiếc thuộc hệ tốc độ dùng để trinh thám, một chiếc là Kim Giáp Trùng phiên bản 2.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »