Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5574 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 228

❊ ❊ ❊

Trong quá trình ăn cơm, Chung Thịnh tuân thủ nghiêm ngặt mệnh lệnh của Ariel, tất cả những món ngài không động đến anh không ăn một miếng nào. Phu nhân Clifford thì cứ nhiệt tình gắp thức ăn cho mọi người. Bất ngờ là, mấy thứ phu nhân gắp cho Chung Thịnh đều bị Ariel lén lút lấy đi hết.

Bàn của tướng quân Clifford là thừa nhiều thức ăn nhất. Mặc dù không tính là lãng phí, nhưng Chung Thịnh từng có vài lần dùng cơm với tướng quân lại thấy rất lạ lùng. Nếu anh nhớ không nhầm, tướng quân rất ghét lãng phí lương thực. Cho nên chuyện này có gì đó không bình thường.

Ăn cơm tối xong, theo thường lệ thì đáng lẽ anh sẽ ra ngoài tản bộ với Ariel. Nhưng tối nay Ariel cương quyết từ chối, về thẳng phòng ngủ của hai người.

“Hôm nay anh làm sao thế …” Chung Thịnh nhìn Ariel vừa vào phòng đã lao thẳng đến buồng vệ sinh với vẻ khó hiểu. Rõ ràng lúc nãy trông vẫn rất bình thường, vậy mà giờ mặt tái mét.

“Anh không sao chứ?” Chung Thịnh hoảng hốt, sự việc xảy ra quá đột ngột, làm anh nghĩ Ariel bị đầu độc.

“Không sao … Ọe!”

Trong phòng vệ sinh vang lên tiếng nôn mửa. Nếu Ariel không kịp thời ngăn lại, Chung Thịnh đã đi gọi bác sĩ rồi.

“Anh không sao.” Nôn xong, trông mặt Ariel vẫn còn hơi tái, nhưng đã khá hơn lúc trước nhiều rồi.

“Rút cuộc là có chuyện gì thế này?” Chung Thịnh thấy mờ mịt. Tối nay dường như mọi việc đều rất bình thường mà.

“… Không có gì.” Hiếm có khi nào Ariel ấp a ấp úng trước mặt Chung Thịnh. Cảm giác không nên vạch áo cho người xem lưng này làm hắn khó mà mở miệng được.

Chung Thịnh nhíu mày. Anh không ngốc, kết hợp với tình hình tối nay để phân tích, lại thêm vẻ mặt kỳ lạ của Ariel trước bữa ăn, nhanh chóng cho ra một kết luận. Anh hỏi dò với vẻ mặt phức tạp: “Chẳng lẽ tay nghề nấu nướng của phu nhân rất … độc đáo?”

Ariel nhìn anh hồi lâu rồi gật đầu: “Mẹ nấu ăn rất có tính ‘sáng tạo’.”

Chung Thịnh trầm mặc, im lặng ra khỏi phòng, hỏi xin bác quản gia ít thuốc tiêu hóa và thuốc giải độc, quay về phòng đưa cho Ariel uống.

Đến nửa đêm, Ariel lại nôn thêm mấy lần nữa. May là thuốc có tác dụng, cho nên không xuất hiện thêm triệu chứng trúng độc.

Có điều, từ đó về sau, Chung Thịnh đã có hiểu biết vô cùng sâu sắc về lực sát thương cực mạnh của phu nhân Clifford.

“Lão đại …” Lưu An ngập ngừng nhìn Huyết Dạ. Trên chiếc phi thuyền nhỏ hẹp chỉ có hai người bọn họ. Nhìn tinh cầu quen thuộc dần xuất hiện đằng xa, Lưu An càng lúc càng bất an.

“Sao?” Huyết Dạ vẫn đeo chiếc mặt nạ màu trắng, cái cổ thon dài trông có vẻ yếu ớt.

“…” Lưu An cử động khóe môi, nhưng không nói gì. Nếu biết chuyến đi lần này là đến “chỗ đó”, gã tuyệt đối sẽ không đi cùng.

“Sợ à?” Huyết Dạ cười ngả ngớn, giọng khàn khàn nghe lại có cảm giác rất đặc biệt.

Lưu An im lặng không nói. Gã chưa từng giấu được cảm xúc của mình trước mặt Huyết Dạ. Mà gã cũng không muốn giấu nỗi sợ hãi của mình đối với “chỗ đó”.

Tất nhiên, Lưu An không phải người yếu đuối, gã tin rằng dù có đối mặt với núi đao biển lửa gã vẫn có thể bình thản liều một phen. Nhưng nhớ đến những chuyện gặp phải ở “chỗ đó”, gã cảm thấy ngay cả linh hồn mình cũng phải run rẩy.

Những nhân viên nghiên cứu với đôi mắt lạnh tanh, những người bạn do phản ứng bài xích gene mà mục rữa thành đống thịt nát, những con quái vật điên cuồng mất lý trí, và kẻ kiểm soát toàn bộ chỗ đó – tên điên!

“Ha ha, T036, cậu thành công rồi! Có vui không? Cậu đã sống sót, còn có được năng lực đặc biệt của mình.” Tên điên mặc áo khoác dài màu trắng đó cười điên cuồng nhìn gã vất vả lắm mới tỉnh dậy được sau khi bị tra tấn trong cuộc thí nghiệm gene.

“Đáng tiếc, cậu không phải thứ hoàn hảo nhất. Gene cấy vào cơ thể cậu quá yếu. Nhưng chẳng phải đây là một khởi đầu tốt đẹp sao?” Tên điên đó nói vậy.

Thành công?

Đúng vậy, gã là vật thí nghiệm đầu tiên sống sót trong cuộc thí nghiệm gene này. Theo lời tên điên kia nói, gene cấy vào cơ thể gã không phải loại mạnh nhất, nhưng đây là một khởi đầu tốt.

Các sản phẩm thất bại khác hoặc là trở thành đống thịt thối rữa, hoặc là xuất hiện dị biến ngoài tầm kiểm soát trong lúc dung hợp gene, biến thành loài quái vật chỉ có khát vọng tàn sát.

Lưu An không biết mình thành công là hạnh phúc hay bất hạnh. Nhưng thứ mà thí nghiệm thành công đem đến cho gã là chuỗi ngày tra tấn không ngừng tiếp sau đó.

“T036, khả năng chịu đòn của cậu khá lắm nha.” Tên điên kia cầm giấy bút ghi chép lại lực tấn công tối đa gã có thể chịu đựng được. Sau khi tên đó rời đi, trong phòng thí nghiệm còn lại hai nhân viên nghiên cứu mặt không cảm xúc. Hai người đó nâng Lưu An nội tạng nứt vỡ, xương cốt gãy nát, vội vàng đưa đến phòng y tế.

“T036, khả năng kháng độc của cậu kém quá.” Tên điên lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối nhìn Lưu An cả người đen sì, thất khiếu chảy máu trong phòng thí nghiệm.

“T036, hoạt tính tinh trùng của cậu quá kém, không thể sinh ra đời sau.” Tên điên trông rất não nề. Hắn bực mình ném bản ghi chép. Tác dụng của một người biến dị gene không thể sinh ra đời sau đối với nghiên cứu của hắn rất hữu hạn.

Trong phòng thí nghiệm, Lưu Ân toàn thân trần trụi, bị dùi cui điện cường độ thấp kích thích phần thân dưới, thúc ép bắn tinh, đến sau cùng gã không thể cảm nhận được chút gì sung sướng nữa …

Đau đớn cùng những ký ức đen tối như một cơn ác mộng, càng tới gần tinh cầu kia lại càng hiển hiện rõ ràng. Khuôn mặt Lưu An trở nên vặn vẹo, nhìn hình ảnh tinh cầu trên màn hình, mắt đỏ ngầu căm hận.

“Lưu An, cậu đang nhớ lại à?” Huyết Dạ để ý đến thay đổi của Lưu An, nhẹ nhàng hỏi một câu, khiến Lưu An đổ mồ hôi lạnh.

“Không.” Mắt Lưu An dần bớt tơ máu, thay vào đó là vẻ e ngại.

Gã sợ Huyết Dạ, không chỉ bởi năng lực của người này, mà còn vì sự cay độc.

Trong khu thí nghiệm đó, gã là sản phẩm thành công đầu tiên, Huyết Dạ là thành phẩm thứ hai. So với gã, Huyết Dạ phải chịu càng nhiều đau đớn, vì loại gene được cấy cho hắn là của một loài động vật biến dị cực kỳ hiếm. Gene càng mạnh bao nhiêu thì tính xâm lược càng mạnh bấy nhiêu, cũng có nghĩa là người bị cấy gene sẽ càng đau đớn hơn gấp nhiều lần.

Huyết Dạ sống sót.

Lúc trước, Lưu An không thể tin nổi Huyết Dạ lại có thể sống sót sau khi bị loại gene đó xâm lược. Nhưng sự thật là Huyết Dạ chẳng những sống, mà còn dùng tốc độ cực nhanh nắm giữ sức mạnh của loại gene này, thể hiện khả năng chiến đấu siêu việt.

Tên điên kia rất sung sướng. Có thành phẩm mới là Huyết Dạ, hắn bớt chú ý đến Lưu An hơn, Lưu An được sống yên ổn hơn.

Những đau đớn gã phải chịu lúc trước Huyết Dạ cũng lần lượt trải qua. Có lẽ vì Huyết Dạ thành công, cho nên sau đó không lâu, người báo và Rena cũng vượt qua cuộc thí nghiệm.

So với mấy tên đàn ông bọn họ, Rena là cô gái duy nhất trong đống thành phẩm càng được tên điên kia ưu ái nhiều hơn. Nhờ thế mà họ có cơ hội thoát khỏi tầm kiểm soát của tên điên, còn phá hủy cả cơ sở nghiên cứu.

Trong trận lửa lớn cháy hừng hực nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Lưu An vẫn nhớ rất rõ tên điên kia gào lên rằng: “Chúng mày không trốn thoát được đâu, không bao giờ trốn thoát … K258, tôi biết cậu … A!”

Lúc đó, Huyết Dạ bình tĩnh đến đáng sợ. Lưu An đứng bên cạnh không dám thở mạnh. Trong số bốn người, năng lực của gã yếu nhất, nhưng có lẽ vì thế mà làm Huyết Dạ yên tâm nhất. Người báo và Rena đi giết các nhân viên nghiên cứu còn lại, chỉ có gã đứng đây với Huyết Dạ.

Nếu gã không đứng cạnh Huyết Dạ, thì có lẽ đã không nghe được câu đó. Lúc ấy, gã còn tưởng rằng Huyết Dạ sẽ giết gã diệt khẩu.

“Đi thôi.” Huyết Dạ giết chết tên điên, vẻ mặt bình thản như thể vừa giết một con kiến. Nhưng lúc Lưu An nhìn Huyết Dạ, gã có cảm giác cổ họng mình lạnh băng.

“Tại sao … chúng ta phải quay lại?” Lưu An hỏi với giọng khô khốc.

Nếu có thể, gã mong đời này không bao giờ quay trở lại. Nơi đó là địa ngục, là ác mộng của gã.

Ánh mắt lạnh lẽo của Huyết Dạ nhìn khu phế tích dần hiện ra rõ ràng trên màn hình. “Bởi vì tôi muốn tìm một vài thứ …”

“Tại sao … lại dẫn tôi theo?” Trong giọng nói Lưu An đã có vẻ phẫn hận. Huyết Dạ biết rõ cảm giác của gã đối với nơi này, lại cứ muốn dẫn gã tới đây.

Huyết Dạ xoay ghế lại, đôi mắt màu đỏ tươi nhìn chằm chằm Lưu An.

Lưu An không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng, lòng thầm kêu khổ. Chết tiệt, vừa rồi gã trúng gió gì mà lại dám nghi ngờ quyết định của Huyết Dạ chứ.

Ngay lúc Lưu An cho rằng Huyết Dạ sẽ dạy cho mình một bài học, Huyết Dạ lại đột nhiên bật cười: “Muốn biết vì sao tôi đưa cậu tới đây à?”

Lưu An gượng gật đầu. Nơi này có lẽ cất giấu bí mật của Huyết Dạ, nhưng hắn không cần phải đưa gã theo. Trong băng cướp của Huyết Dạ, gã cũng chỉ là một đội trưởng bậc trung, nói khoa trương một chút, nếu không nhờ thân phận người được cải tạo gene, chắc gã đã thành vật hy sinh trong lần cướp bóc nào đó rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »