Chú Ái Tinh Không

Lượt đọc: 5629 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 250

❊ ❊ ❊

“Nếu vậy thì tạm thời đừng sửa.” Ariel nhếch môi. Vấn đề này không ảnh hưởng đến kế hoạch của hắn.

“Sao?” Thượng úy ngẩn người. Mức độ đau đớn 70% đó, bị đánh trúng thì cảm giác không dễ chịu gì đâu. Ông còn nhớ có lần vì hiếu kỳ nên đã vào trung tâm huấn luyện đó một lần, điều chỉnh tỉ lệ 50%, kết quả là lúc bị một tia laser bắn trúng ông đau đến kêu ré lên.

“Được rồi, đi thôi, đưa tôi đến phòng điều khiển trung tâm huấn luyện.” Ariel không định giải thích cho vị thượng úy này nghe, bảo ông ta đi trước dẫn đường cho mình.

Thượng úy nhìn Ariel, sau đấy rùng mình. Xem ra thủ trưởng mới đến này quyết tâm cho binh sĩ chịu khổ một phen.

Đi theo thượng úy hậu cần Raul đến phòng điều khiển trung tâm huấn luyện, Ariel mở chốt kim loại trên tường.

Tiếng kim loại ma xát vang lên, cửa sổ lâu ngày không được sử dụng từ từ mở ra, cách một lớp thủy tinh trong suốt có thể nhìn thấy trong đại sảnh phần đông binh sĩ đang tranh cướp quyền sử dụng đản thương.

Ariel nhìn đồng hồ bấm giờ trên tay, ba phút đếm ngược đến giây cuối cùng, hắn dứt khoát bấm nút thả khí thôi miên.

Đây vốn là thiết bị để đối phó kẻ địch xâm nhập vào căn cứ. Nhưng vào tay Ariel rồi, nó lại thành đòn roi để dạy dỗ binh sĩ.

Có mấy tên xui xẻo phản ứng chậm hít nhiều khí thôi miên nên ngất xỉu. Chung Thịnh quay đầu lại đưa mắt ra hiệu, các vệ binh theo sát họ nãy giờ hai mắt sáng rực vội vàng ra ngoài. Chỉ lát sau đã thấy hơn mười vệ binh đeo mặt nạ phòng độc kéo các binh sĩ hôn mê bất tỉnh ra ngoài.

Raul lại không kìm được lau mồ hôi. Vị thiếu tá mới đến này đúng là làm ông kinh hãi, đến nỗi … không sao diễn tả được.

“Chung Thịnh.”

“Có!”

“Đi làm mẫu cho họ xem. Khống chế thời gian trong một tiếng đồng hồ.”

“Rõ, thưa trưởng quan!” Chung Thịnh giơ tay chào rồi rời đi.

Raul nhìn Ariel với vẻ khó hiểu, không biết người này có ý đồ gì.

Qua chừng ba mươi giây, Chung Thịnh xuất hiện trong phòng huấn luyện. Ariel đã xử lý hết khí thôi miên, hiện tại trong phòng chỉ có các đản thương màu đen xếp thành từng hàng chỉnh tề.

Chung Thịnh chọn bừa một đản thương rồi chui vào, ra dấu tay Ok về phía cửa thủy tinh.

Ariel tiến lên một bước, khóa lại tất cả đản thương, sau đó chỉnh mức độ đau đớn lên 100% trong ánh nhìn khiếp sợ của Raul.

Cảm giác đau 100% đồng nghĩa với việc nếu bị thương trong không gian huấn luyện giả tưởng, thì đản thương sẽ chích điện để tạo cảm giác đau tương tự trên thân thể binh sĩ.

Kiểu giật điện này không chết người mà cảm giác đau nó gây ra lại không khác gì bị thương ngoài đời thật.

Raul khiếp hãi nhìn Ariel. Công tác trong căn cứ này gần hai mươi năm, ông thề là chưa từng gặp sĩ quan chỉ huy nào hung tàn thế này.

Ariel hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt hoảng sợ của Raul. Hắn lạnh lùng mở microphone, kết nối với tất cả đản thương: “Tất cả binh sĩ nghe đây, hiện tại các anh chị phải làm một bài huấn luyện. Xét thấy các anh chị còn là một đám bất tài vô dụng, tôi sẽ không đưa ra quá nhiều yêu cầu. Phó quan của tôi cũng đang ở trong đản thương, cậu ấy sẽ tiến hành huấn luyện cùng các anh chị. Tôi không hy vọng xa vời gì sẽ có ai hơn được cậu ấy. Cho nên, chỉ cần các anh chị hoàn thành bài huấn luyện trong vòng mười phút sau khi cậu ấy hoàn thành, thì xin chúc mừng, các anh chị có thể thưởng thức bữa tối. Nếu kết thúc bài huấn luyện trong vòng hai mươi phút sau đó thì được hưởng một nửa bữa tối, trong ba mươi phút được hai cái bánh bao. Còn nếu quá ba mươi phút … ha ha …” Ariel không nói sau ba mươi phút sẽ thế nào, nhưng tiếng cười lạnh lẽo kia đủ khiến tất cả binh lính rùng mình.

“Bài huấn luyện chính thức bắt đầu!” Ariel nhấn xuống nút xanh.

Trên màn hình của tất cả đản thương hiện lên hạng mục huấn luyện cấp độ S.

Các binh sĩ ngồi trong đản thương mặt mũi trắng bệch. Đa số bọn họ đều chưa từng vào trung tâm huấn luyện, nhưng cấp độ S thì vẫn biết.

Hiện giờ bọn họ không biết phải làm gì khác ngoài mắng chửi Ariel âm hiểm thầm trong lòng. May là trước khi bắt đầu bài huấn luyện họ có hai phút chuẩn bị. Chẳng ai bảo ai, tất cả đều bắt tay vào tìm hiểu nội dung của bài huấn luyện.

“Đậu má! Quá dã man!” Từ Nham nhìn màn hình chiếu một lượt bài thực hành mẫu, mặt mày tái mét. Một thiếu úy như hắn hoàn toàn xứng đáng được xếp vào top người nổi trội trong căn cứ. Nhưng xem xong nội dung bài huấn luyện cấp S, hắn vẫn không khỏi thấy rợn người.

“À, quên mất không nói. Tôi đã chỉnh mức độ đau đớn của đản thương lên 100%. Trong lúc huấn luyện mọi người phải cẩn thận, cố gắng không để mình bị thương, nếu không rất khó hoàn thành bài huấn luyện.”

Giọng nói lạnh nhạt của Ariel một lần nữa vang lên bên tai các binh sĩ. Giờ phút này bọn họ chỉ muốn giơ ngón giữa lên với hắn!

Cái ĐM mức độ đau đớn 100%, định giết nhau à!!!

Bài huấn luyện chết tiệt này đã đủ khó rồi, giờ còn chỉnh cảm giác đau lên cao như thế, rõ ràng là muốn khiến bọn này không hoàn thành được bài huấn luyện!!!

Cho dù các binh sĩ thầm mắng chửi Ariel độc ác thế nào, thì hai phút chuẩn bị vẫn trôi qua nhanh chóng.

Tất cả binh sĩ khoác hành trang chạy ra khỏi phòng chuẩn bị. Cho dù bên ngoài chỉ là không gian huấn luyện giả tưởng, họ vẫn có cảm giác vô cùng chân thật.

Vút.

Một bóng đen đi đầu làm gương lao vút ra ngoài. Các binh sĩ huấn luyện độc lập, nhưng vẫn có thể nhìn thấy hình ảnh của người khác, cảm giác như không gian song song, nhìn thấy mà không chạm được vào đối phương.

“Uầy! Ai chạy mà nhanh thế?” Một binh sĩ có cảm giác người khác xuyên qua cơ thể mình, biết là ảo giác mà vẫn kinh ngạc kêu thốt lên trước tốc độ của đối phương.

“Nói nhiều cái gì, không nghe tên kia bảo phó quan của hắn ta cũng ở trong này à? Chắc là người đó rồi. Mau đuổi theo đi, nếu không muốn nhịn đói tối nay.” Một binh sĩ khác vừa chạy vừa hô.

Anh kia sửng sốt một lát mà hầu hết mọi người xung quanh đã lao vút theo sau bóng đen kia rồi. Anh ta giật mình lấy lại tinh thần vồi cũng vội vàng cất bước chạy.

Ed với Từ Nham thuộc nhóm đầu tiên bước vào không gian huấn luyện, nhưng cả hai đều khôn ngoan không xông lên đi đầu.

Nội dung huấn luyện đầu tiên nhằm vào phản xạ của cơ thể. Hai người vừa bước vào đã gần như cùng lúc cảm nhận được nguy hiểm.

“Không ổn!”

Từ Nham giật mình kinh hãi, quay người tránh một phát súng laser. Ed ngày thường toàn thấy hai mắt nửa mở nửa khép nay đã mở bừng hai mắt, nhảy bật lên, đạp chân vào tường lấy đà, tránh thoát đợt tấn công đầu tiên.

Ngoại trừ hai người bọn họ, những người khác thuộc nhóm đầu tiên đều bị đợt tấn công này dọa cho ngẩn người. Trong bản giới thiệu về bài huấn luyện chỉ đề cập đến nội dung này chú trọng vào phản xạ cơ thể, không ai ngờ tới mới bước vào không gian huấn luyện đã bị tấn công tới tấp như thế.

“A!”

“Áu! Đau chết tôi!”

“Ôi đệt … chân … đứt chân rồi.”

Rất nhiều binh sĩ vừa bắt đầu đã gào la thảm thiết. Tuy đây là không gian giả tưởng, nhưng đản thương lại giật điện họ không thương tiếc.

Ed nhíu mày. Một đám nhao nhao ồn ào như thế khiến cậu ta hơi khó chịu. Thế là cậu ta mở mục ngăn cách, chặn hầu hết mọi người ngoài hệ thống của mình.

Nhìn các binh sĩ kia thoáng chốc đã biến mất, Ed vừa lòng nheo mắt, bắt đầu cẩn thận thăm dò không gian huấn luyện.

Trong trung tâm huấn luyện giả tưởng, từng chiếc đản thương màu đen thỉnh thoảng lại chớp lên ánh điện, tiếp sau đó là tiếng kêu gào thảm thiết của các binh sĩ.

Ariel vẻ mặt bình thản ngồi trong phòng điều khiển, một tay chống cằm nhìn về phía trước. Tiếng kêu la vang lên thảm thiết, mỗi lần như thế hắn lại chỉ huy các vệ binh mở đản thương nào đó, lôi người đã ngất xỉu bên trong ra, ném sang một bên.

Raul lòng thầm run sợ đứng phía sau Ariel, nhìn vị sĩ quan chỉ huy mới tới này tha đám binh sĩ “ngông nghênh cuồng ngạo” lúc trước như tha chó vứt sang một bên, tên nào tên nấy mặt mày tái nhợt hai mắt nhắm nghiền. Nếu không phải ngực còn phập phồng, Raul thậm chí còn nghĩ hay là bọn họ chết rồi.

Raul nuốt nước miếng cái ực, thật cẩn thận xê dịch đến góc phòng điều khiến, ý đồ làm giảm cảm giác tồn tại của mình.

Thủ trưởng mới này thật đáng sợ. Một sĩ quan hậu cần như ông không cần huấn luyện thường xuyên. Nhưng nhìn cái đám cao ngạo lúc trước nay thành ra thê thảm, ông đương nhiên cũng thấy e ngại.

“Thượng úy Raul.”

Raul nghe Ariel gọi tên mình, lập tức đứng thẳng người, giọng sang sảng đáp: “Có tôi!”

Mới vài phút trước, ông đã quyết định, nếu vị sĩ quan chỉ huy này không có hành động gì phản lại Liên Bang, thì ông sẽ không phản đối bất cứ ý kiến gì của đối phương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »