Cao viện trưởng từng nói, ba ngày sau sẽ để Hồng Tự Thụy gặp Ninh vương, vậy nên Ninh vương chắc chắn sẽ gặp ông ta.
Thế nhưng, cuộc gặp này không đồng nghĩa với việc Ninh vương sẽ cho Hồng Tự Thụy thái độ hay kết quả mà ông ta mong muốn.
Cho đến tận hôm nay, địa vị của Ninh vương tại Trung Nguyên đã vượt xa mức bình thường. Dùng lời của Cao viện trưởng mà nói thì chính là... thiên hạ này, ngoài Ninh vương ra, không ai có tư cách nói chuyện cho hay không cho.
Thế mà ngươi lại dựa vào đâu để cho rằng Ninh vương sẽ nhượng bộ?
Tại phòng khách Ninh vương phủ.
Hồng Tự Thụy không hành đại lễ với Ninh vương. Ba ngày qua, ông ta đã đi xem Ký Châu, nhưng những gì ông ta thấy không giống với những gì Võ Thân vương đã thấy.
Con người ta ai cũng có một đôi mắt, theo lý mà nói thì những gì nhìn thấy phải giống nhau, nhưng cái "giống nhau" ấy chỉ là biểu hiện bên ngoài.
Võ Thân vương nhìn thấy tương lai, còn Hồng Tự Thụy lại nhìn thấy sự thị dân và trái lễ nghĩa.
Để bách tính đi tham quan Đình úy phủ, phải thu tiền. Để bách tính đi tham quan thành tường, cũng thu tiền.
Chỗ này đòi tiền, chỗ kia đòi tiền, điều này khiến chút kính trọng ít ỏi mà Hồng Tự Thụy dành cho Ninh vương đều chuyển hóa thành sự khinh bỉ.
Thực ra cũng chẳng rõ tại sao ông ta lại khinh bỉ, cứ nhìn bộ dạng Đại Hưng thành lúc này, rồi nhìn sang những nơi khác không nằm dưới quyền cai quản của Ninh vương mà xem.
"Bệ hạ nói."
Hồng Tự Thụy nhìn về phía Ninh vương, dùng giọng điệu có vẻ đoan chính nghiêm túc nhưng lại mang chút ngạo mạn: "Có thể thừa nhận thân phận của Ninh vương."
Lý Trĩ liếc nhìn ông ta một cái, rồi lại nhìn sang Cao viện trưởng đang ngồi cách đó không xa. Cao viện trưởng khẽ thở dài, đứng dậy nói: "Ta còn việc khác, xin cáo từ trước."
Lý Trĩ đứng dậy tiễn khách, khi đến cửa, Cao viện trưởng có chút bất lực nói: "Có vài người đọc sách, đúng là đọc đến ngu người."
Lý Trĩ đáp: "Dù sao cũng là đệ tử của Viện trưởng đại nhân, vẫn nên giữ chút khách khí thì hơn."
Cao viện trưởng bĩu môi: "Ngươi còn là cháu rể ta đấy?"
Lý Trĩ: "Vậy thì... không giữ khách khí nữa."
Cao viện trưởng nói: "Muốn ngươi giữ khách khí mà ta còn đi nổi sao?"
Thế là, Lý Trĩ bật cười.
Tiễn Cao viện trưởng ra ngoài xong, Lý Trĩ quay lại ghế chủ tọa ngồi xuống, dường như đã quên mất những gì Hồng Tự Thụy vừa nói, cứ tự nhiên trò chuyện với tiên sinh Yến đang ngồi bên cạnh.
Hồng Tự Thụy đương nhiên cảm thấy mình bị phớt lờ, vì vậy ông ta càng khinh bỉ Ninh vương hơn. Ông ta cho rằng hành động cố tình tỏ ra bất lịch sự như vậy không phải là phong thái của bậc quân vương.
Hồng Tự Thụy nói: "Ninh vương điện hạ, ngài có nghe thấy những gì ta vừa nói không?"
Lý Trĩ nhìn ông ta: "Nghe thấy rồi, nhưng ta không thấy cần thiết phải nói gì về một câu phế thải."
"Phế thải?"
Hồng Tự Thụy nói: "Bệ hạ có thể công nhận thân phận địa vị của Ninh vương, Ninh vương không nên có chút biểu thị gì sao?"
Lý Trĩ: "Vậy ngươi nói cho ta biết, mấy năm trước Sở hoàng đế bệ hạ phái khâm sai đến Ký Châu truyền chỉ, phong ta làm vương, là giả sao?"
Hồng Tự Thụy sững sờ.
Tiên sinh Yến ngồi một bên cười nói: "Là Hồng đại nhân quên rồi, hay là Bệ hạ của ông quên rồi?"
Hồng Tự Thụy lúc này mới bừng tỉnh, phong hiệu của Ninh vương đến từ Bệ hạ, dù có coi người ta là phản quân thế nào đi nữa, thì phong hiệu này cũng là do Bệ hạ ban cho.
Thế nhưng, Bệ hạ phong vương nhiều như vậy, thực sự có thể tính là số sao?
Tiên sinh Yến mỉm cười nói: "Sở hoàng đế bệ hạ phái ngươi đến, thừa nhận chính những việc ông ta từng làm, đây không phải phế thải thì là gì?"
Lý Trĩ nói: "Mục đích của ngươi, Viện trưởng đại nhân đã nói cho ta biết rồi. Sở hoàng đế nói có thể cắt đất trị vì cùng ta, mảnh đất này, là cắt cho ta từ khi nào vậy?"
Hồng Tự Thụy lập tức nói: "Ninh vương hiện giờ chiếm cứ mấy châu, đó đều là đất của Sở."
Lý Trĩ nói: "Là Hoàng đế cắt cho ta sao? Chẳng phải là do chính ta cướp lấy sao?"
Hồng Tự Thụy lại sững sờ.
Ông ta cảm thấy Ninh vương thật thô bỉ.
Tiên sinh Yến nói: "Nếu theo ý trong lời của Hồng đại nhân, Sở hoàng đế dự định cắt đất trị vì cùng chủ công nhà ta, vậy xin hãy thể hiện thành ý, cắt đất cho chủ công nhà ta trước mới đúng."
Ông nhìn về phía Hồng Tự Thụy: "Có cần mang bản đồ lên để Hồng đại nhân xem, nên cắt mảnh nào cho Ninh vương không? Là cắt Tô Châu, Dương Châu, Việt Châu, hay là cắt Lương Châu, Thục Châu? Ừm... ta lại quên mất, những nơi này không nằm trong tay Sở hoàng đế, muốn cắt đất, Sở hoàng đế còn phải đi hỏi xem Lý Hổ và Dương Huyền Cơ có đồng ý hay không."
Tiên sinh Yến làm vẻ chợt hiểu ra: "Chẳng lẽ Sở hoàng đế muốn cắt Kinh Châu cho chủ công nhà ta sao?"
Hồng Tự Thụy giận dữ: "Ngươi đừng có ăn nói hồ đồ như vậy..."
Lời còn chưa dứt, Lý Trĩ đã xua tay: "Về đi thôi, đất đai giang sơn Trung Nguyên này, dù ai có cắt cho ta, ta cũng không cần. Ta quen tự mình cướp rồi, tự mình cướp thú vị hơn."
Hồng Tự Thụy nói: "Ninh vương, ngài không vì bách tính thiên hạ sao? Đến lúc đó, khi quyết chiến, sinh linh đồ thán..."
Lý Trĩ nói: "Sở hoàng đế đã cân nhắc chưa?"
Hồng Tự Thụy: "Hửm?"
Lý Trĩ nói: "Ngươi không bằng quay về hỏi Sở hoàng đế xem, nếu thực sự khai chiến, ông ta là Hoàng đế có vì bách tính thiên hạ không? Đừng đứng ở nơi mình cho là có đạo đức để nói chuyện với người khác, chẳng ai thấy ngươi có lý đâu. Ta dạy ngươi này, nếu ngươi hy vọng dù mình nói gì người khác cũng gật đầu đồng ý, thì trước khi nói, tốt nhất là ngươi phải mạnh mẽ hơn kẻ đang nghe ngươi nói."
"Nếu ngươi không phải học trò của Cao viện trưởng, hôm nay ta đã không gặp ngươi. Nhưng ngươi tưởng đây là nể mặt ngươi sao? Đây là nể mặt Cao viện trưởng đấy."
Lý Trĩ đứng dậy, chủ nhà đứng dậy, tức là tiễn khách.
Sắc mặt Hồng Tự Thụy thay đổi liên tục, đứng đó, nhất thời không biết nên làm thế nào tiếp theo.
Tiên sinh Yến cười nói: "Cao viện trưởng hôm qua còn nói với ta, ngươi đến đây là vì muốn duy trì thể diện cho Sở hoàng đế, thể diện cho triều đình nhà Sở. Thế nhưng Hồng đại nhân à, bản thân ông lúc này trông thật chẳng thể diện chút nào."
Hồng Tự Thụy nhìn Lý Trĩ, đôi mắt đã hơi đỏ lên: "Ta không muốn nói thêm gì nữa, Ninh vương điện hạ nên biết đây là việc đôi bên cùng có lợi, xin điện hạ hãy ưng thuận."
"Đôi bên cùng có lợi?"
Lý Trĩ hỏi ông ta: "Vậy tại sao ta phải nhường lợi cho người khác, biến việc vốn dĩ chỉ mình ta được lợi thành đôi bên cùng có lợi? Là vì ta cao phong lượng tiết sao? Quân Ninh ta chinh chiến từ Bắc xuống Nam, tử thương vô số, đổi lấy sự thái bình gấm vóc của mấy châu, việc đôi bên cùng có lợi mà ngươi nói, những tướng sĩ tử trận của ta có đồng ý không?"
"Nếu Hoàng đế thực sự vì bách tính mà suy nghĩ, có thể thoái vị... Còn ngươi, nếu muốn dùng cái chết để tỏ lòng trung thành với Sở hoàng đế vào lúc này, phiền ngươi chết trước mặt Sở hoàng đế để ông ta thấy, ta thấy ngươi chết thì có ích gì?"
Câu này nói ra, quả thực đã không còn chút nể tình.
Lý Trĩ vốn dĩ là người chưa bao giờ chịu thiệt, lúc nhỏ là vậy, bây giờ là vậy, tương lai chắc chắn vẫn sẽ như thế.
Hồng Tự Thụy sắc mặt tái mét nói: "Là Ninh vương muốn ép ta chết?"
Lý Trĩ bật cười.
Hồng Tự Thụy nói: "Đã Ninh vương muốn ép ta chết, vậy ta sẽ đâm đầu vào cột chết trong Ninh vương phủ này, để xem ngài và bách tính thiên hạ giải thích thế nào, ngài và tướng sĩ dưới trướng giải thích thế nào, ngài và..."
Lý Trĩ: "Vậy xin ngươi nhanh lên một chút, ta còn phải đi dạo phố. Giờ này bánh nướng ở phố Nhị Điều vừa ra lò, đi muộn thì vị sẽ kém đi chút ít."
Đôi mắt Hồng Tự Thụy đã đỏ ngầu, ông ta nhìn vào cây cột: "Ninh vương điện hạ, ngài không đồng ý yêu cầu của Bệ hạ, vậy ta chỉ đành máu nhuộm tại chỗ trước mặt ngài thôi."
Lý Trĩ nói: "Ngươi biết đấy, khi trẻ con muốn ăn kẹo, nếu người lớn không cho, chúng sẽ lăn đùng ra ăn vạ, người lớn hết cách đành phải cho một viên kẹo... Ngươi thấy mình lúc này có gì khác với đứa trẻ lăn đùng ra ăn vạ kia không?"
Không đợi Hồng Tự Thụy nói, Lý Trĩ bước đến trước mặt ông ta: "Ngươi và những đứa trẻ kia chẳng khác gì nhau, nhưng ta thì có... vì những đứa trẻ kia lăn đùng ra ăn vạ đòi kẹo là đòi với cha mẹ chúng, còn ta không phải cha ngươi."
Hồng Tự Thụy vừa định chửi bới, Lý Trĩ đã túm lấy cổ áo trước ngực ông ta: "Để ta giúp ngươi."
Hắn xách Hồng Tự Thụy sải bước đi về phía cây cột, một tay túm cổ áo, một tay túm thắt lưng, nhắm đầu Hồng Tự Thụy vào cột mà đập mạnh tới.
Hồng Tự Thụy sợ đến mức kêu "á" một tiếng, điên cuồng giãy giụa.
Lý Trĩ buông tay ném ông ta ra, Hồng Tự Thụy ngã nhào xuống đất.
Ngay khoảnh khắc chạm đất, ông ta co rúm người lại, theo bản năng ôm lấy đầu.
"Trẻ con không nghe lời, khóc lóc ăn vạ đòi kẹo, đánh một trận là sợ ngay. Ngươi còn không bằng đứa trẻ, mới dọa một chút đã sợ rồi."
Lý Trĩ bước qua người Hồng Tự Thụy: "Về đi, về Đại Hưng thành làm trung thần của ngươi đi, ở đây không ai bị ngươi uy hiếp đâu."
Lý Trĩ sải bước rời đi, Yến Thanh Chi khẽ thở dài, bước tới đỡ Hồng Tự Thụy dậy: "Thực ra Hồng đại nhân cũng biết mình chẳng thay đổi được gì, càng biết mình buộc phải làm ra một bộ dạng nào đó, cho nên... thế là đủ rồi."
Hồng Tự Thụy nhìn tiên sinh Yến một cái, rồi lắc đầu, trong ánh mắt toàn là sự cô độc và bi thương.
"Hóa ra, không sợ chết cũng chẳng dễ dàng gì."
Hồng Tự Thụy xoay người bước ra ngoài.
Tiên sinh Yến nói: "Ông không phải không sợ chết, nếu sợ chết thì ông đã không đến. Không sợ chết thực ra cũng không khó, cái khó là sống sao cho đúng đắn."
Hồng Tự Thụy quay đầu nhìn tiên sinh Yến: "Cái đúng đắn mà ông nói, đối với ta mà nói, đã đang làm rồi."
Tiên sinh Yến gật đầu: "Vậy nên Hồng đại nhân không nên cảm thấy thất vọng, cũng không nên tự trách. Hơn nữa, dù ông có chết, thực ra cũng chẳng thay đổi được gì. Bách tính phương Bắc này ai cũng chịu ơn huệ của Ninh vương, ông muốn chết ở đây để gán tiếng xấu cho Ninh vương, thật sự rất không khôn ngoan..."
Hồng Tự Thụy im lặng.
Hồi lâu sau, ông ta chắp tay với tiên sinh Yến, sải bước rời đi.
Nói ra thì, ông ta quả thực mang theo quyết tâm tử chí mà đến, chỉ cần Ninh vương không đồng ý, ông ta dự định sẽ chết ngay tại Ninh vương phủ này.
Ông ta thậm chí đã sắp xếp cho thuộc hạ, nếu hôm nay mình không quay về, họ sẽ đi khắp nơi tung tin rằng Ninh vương Lý Trĩ bức tử sứ giả do triều đình phái đến.
Ông ta biết mình làm vậy có chút độc ác, nhưng là bề tôi của Sở, ngoài cách này ra ông ta còn có thể làm gì khác?
Bước ra khỏi cổng Ninh vương phủ, Hồng Tự Thụy vừa đi vừa nghĩ, đây coi như là cách rời đi thiếu thể diện nhất của mình rồi nhỉ.
Còn thiếu thể diện hơn cả cái chết, vì chết rồi thì còn biết gì là thể diện hay không thể diện nữa.
Dù không còn trò chuyện, nhưng tiên sinh Yến vẫn tiễn ông ta đến tận cổng mới dừng lại, trông còn có vẻ thể diện hơn nhiều so với sự tiều tụy và thất vọng của Hồng Tự Thụy.
Chuyện thể diện này, ngay cả kẻ yếu cũng không xứng có, huống chi là kẻ bại trận.
Quay trở lại quán dịch, Dương Hựu phụ trách bảo vệ ông ta đưa cho ông ta một bức thư, nói là Võ Thân vương đã rời khỏi Dư Châu thành, bức thư này nhờ ông ta chuyển giao cho Ninh vương.
Nhìn bức thư này, Hồng Tự Thụy lại chẳng còn mặt mũi nào để đến Ninh vương phủ một lần nữa.
"Đặt trên bàn đi."
Hồng Tự Thụy nói: "Ngày mai sau khi chúng ta thu dọn đồ đạc rời đi, người của Ninh vương sẽ nhìn thấy, cũng sẽ chuyển cho Ninh vương thôi."
Dương Hựu hỏi: "Đại nhân... bên phía Ninh vương là từ chối Bệ hạ sao?"
Hồng Tự Thụy lắc đầu: "Không."
Dương Hựu vui mừng: "Vậy là đồng ý rồi? Đồng ý thì đó là chuyện tốt mà, sao đại nhân trông không có vẻ gì là vui vậy?"
Hồng Tự Thụy lại lắc đầu: "Cũng không phải."
Dương Hựu có chút không hiểu, không từ chối, cũng không đồng ý, vậy là sao?
Hồng Tự Thụy nhìn ông ta, giọng nói rất nhẹ nhưng đầy nặng nề thốt lên ba chữ.
"Là phớt lờ."
Dương Hựu đứng đó, ba chữ ấy khiến ông ta trong khoảnh khắc cũng cảm nhận được sự tiều tụy và thất vọng của Hồng đại nhân.
Phớt lờ...
"Đại nhân... Đại Sở của chúng ta, thế này là sao vậy?"
Dương Hựu thốt lên tiếng kêu bi thương.
Hồng Tự Thụy cúi đầu nói: "Đại Sở không phải của chúng ta, ngay từ đầu đã không phải rồi. Chúng ta cứ tưởng Đại Sở là của mình, thực ra chỉ là, chúng ta là của Đại Sở."
Ông ta đưa tay vỗ vỗ lên vai Dương Hựu: "Ngày mai chúng ta về thôi. Giờ ta mới hiểu ra, hóa ra, có thể thản nhiên bước ra ngoài, đã là thể diện lớn nhất rồi."
Dương Hựu bỗng hỏi một câu: "Nhưng đại nhân, chúng ta là của Đại Sở... có phải, cũng chỉ là chúng ta tưởng rằng mình là của Đại Sở không?"
Sắc mặt Hồng Tự Thụy chợt thay đổi.