Huyện lệnh huyện Ngọc Hồ, đại nhân họ Trương, hôm nay nửa mừng nửa lo. Mừng là vì những người của Thiên Mệnh Vương kia. Ông ta nhìn ra được khí độ của đám người đó không phải là giả. Tuyệt đối không phải là giả!
Chính vì nhìn ra được đó là thật, nên ông ta mới cảm thấy thấp thỏm không yên, chỉ sợ tiếp đãi không chu đáo. Địa thế của huyện Ngọc Hồ quyết định rằng ông ta buộc phải cân nhắc việc quy thuận Thiên Mệnh Vương, dù sao thì nơi này nằm ở phía bắc Kinh Châu, khoảng cách đến thành Đại Hưng còn xa hơn nhiều so với khoảng cách đến chỗ quân Thiên Mệnh.
Thế nhưng, dù có gần thành Đại Hưng thì đã sao? Ông ta vẫn sẽ chọn Dương Huyền Cơ. Thời thế bây giờ là vậy, có người chạy đến thành Đại Hưng tố cáo ông ta là phản tặc, Hoàng đế bệ hạ cũng chẳng làm gì được ông ta. Nhưng nếu đắc tội với người của Thiên Mệnh Vương, đợi đến khi đại quân Thiên Mệnh kéo tới, thì đúng là xui xẻo đến tận cùng.
Ông ta nhìn sang Huyện thừa, đại nhân họ Tiền: "Vị Lý đại nhân hôm nay, chắc là không có chỗ nào không hài lòng chứ?"
Huyện thừa Tiền đại nhân suy nghĩ kỹ lưỡng một hồi rồi lắc đầu: "Chắc là không, chỗ duy nhất không thỏa đáng, chính là người phụ nữ bán quả rừng kia."
Vừa nhắc đến người phụ nữ đó, lòng Trương đại nhân lập tức khó chịu. Loại phụ nữ thôn dã ấy, thật không biết lễ nghĩa, thô lỗ cực kỳ, may mà vị Lý đại nhân kia trông có vẻ không nổi giận.
Tiền đại nhân nói: "Chuyện này tôi vẫn đang nghĩ trên đường về, tại sao Lý đại nhân vừa xuống xe đã đi thẳng tới chỗ người phụ nữ đó?"
Trương đại nhân: "Khẩu vị của Lý đại nhân lại mới lạ đến thế sao? Tôi đã sắp xếp những ca kỹ, vũ nữ trong thành, ai nấy đều uyển chuyển thướt tha, ông ta chẳng nhìn trúng ai, sao lại để mắt tới một thôn phụ?"
Tiền đại nhân nói: "Ông không hiểu rồi, những nhân vật lớn như họ, đối với nữ tử chốn lầu xanh đa phần đều coi thường, cho là loại son phấn tầm thường. Để mắt tới thôn phụ kia, có lẽ chỉ là cảm thấy mới mẻ, cũng là muốn tìm chút thanh sạch." Ông ta hạ thấp giọng: "Đoạt vợ người khác, chẳng phải rất kích thích sao?"
Trương đại nhân cười hì hì: "Ông nói có lý, hay là phái người đi bắt người phụ nữ đó về?" Ông ta nghĩ ngợi một chút: "Nhỡ Lý đại nhân không cần thì sao?"
Tiền đại nhân cũng cười hì hì: "Người phụ nữ đó tuy ăn mặc bần hàn, nhưng không che giấu được vẻ đẹp, Lý đại nhân không cần, thì đại nhân ngài..."
Trương đại nhân cười lớn, gật đầu nói: "Vậy thì sắp xếp người đi đi, đoán chừng là sống ở thôn gần đây thôi, không khó tìm."
Lúc này họ đang cùng Quy Nguyên Thuật và những người khác ở tại sơn trang, tối nay còn phải mở tiệc chiêu đãi. Vì vậy, Tiền đại nhân bước ra ngoài gọi bộ đầu Triệu Tráng Khoát lại, ghé tai dặn dò vài câu. Triệu Tráng Khoát lập tức đồng ý, dẫn theo hơn mười thủ hạ rời khỏi sơn trang.
Ra khỏi sơn trang đi về phía tây chừng hai ba dặm là một ngôi làng, chắc hẳn thôn phụ mà đại nhân nhắc tới chính là sống ở đó. Đám người Triệu Tráng Khoát cưỡi ngựa vào làng, gặp một thôn phu liền chặn lại hỏi về người phụ nữ kia. Nghe hắn mô tả, thôn phu nói: "Không phải người trong thôn này, người phụ nữ đó vốn dĩ sống một mình trên núi, ngày thường chỉ dựa vào việc bắt ít thỏ rừng, gà rừng, hái ít quả dại xuống núi bán."
"Sống một mình trên núi?" Mắt Triệu Tráng Khoát hơi nheo lại, cảm thấy chuyện này càng dễ xử lý. Hắn hỏi địa điểm ở đâu, rồi dẫn người tiến vào núi. Lúc này mới chỉ quá trưa, cũng không cần lo trời tối không kịp về.
Thấy họ đi theo hướng chỉ dẫn, ánh mắt thôn phu kia lóe lên vẻ hung ác. Hắn nhổ một bãi nước bọt: "Phi, lũ quan chó chết, cứ đi chịu chết đi."
Thời thế thế này, một người phụ nữ nhan sắc không tầm thường sống một mình trên núi, mà đám đàn ông trong thôn không ai có ý đồ gì sao? Đi một người mất tích một người, nên chẳng ai dám trêu chọc nữa. Thậm chí có người còn nói, đó vốn là do ác quỷ sơn tinh hóa thành, ngày thường hiện thân trước mặt người khác là để quyến rũ đàn ông tìm đến, rồi ăn thịt họ.
Phía bên sơn trang, Trương đại nhân sai người chuẩn bị bữa tối, phải cố gắng làm sao cho thật thịnh soạn. Trong sơn trang ngày thường cũng có người ở, chính là đám tôi tớ và đầu bếp. Nghe đại nhân bảo phải làm cho thật thịnh soạn, đầu bếp lão Tôn bỗng nhớ tới việc trên núi thường có một người phụ nữ xuống bán sơn sản, sẽ có những món ngon như thỏ rừng.
Lão Tôn là một người đàn ông trung niên chất phác, đã gặp người phụ nữ đó vài lần. Dù sao lão cũng dùng tiền của quan phủ để mua sắm, nên giúp được gì thì giúp, lão đã mua hàng vài lần. Thứ người phụ nữ đó bán vô cùng tinh tế. Có lẽ sẽ có người nói thú rừng bắt được thì tinh tế cái gì. Nhưng gà rừng, thỏ rừng cô ta bắt được lại rất khác biệt, chưa bao giờ thấy có vết thương. Ngay cả quả cô ta bán cũng rõ ràng là đã được lựa chọn kỹ càng, không có hàng loại, thậm chí còn được rửa sạch sẽ.
Một người phụ nữ tinh tế như vậy, sống một mình trên núi, khó tránh khỏi việc gặp phải những kẻ bẩn thỉu đến quấy rối. Lão Tôn tốt bụng, còn muốn mời cô vào sơn trang giúp việc, tuy một tháng không trả được mấy tiền, nhưng ít nhất là áo cơm không lo. Thế nhưng người phụ nữ đó lần nào cũng không nói lời nào, nhiều nhất chỉ mỉm cười mà thôi.
Sau khi nhớ ra, lão Tôn liền bảo đồ đệ Tiểu Cương Tử lên núi thử vận may, xem có mua được ít thú rừng về không.
Tiểu Cương Tử mới mười bốn mười lăm tuổi, cũng là do lão Tôn thấy thằng bé đáng thương nên thu nhận. Sơn trang này vốn là của Vị Dương Hầu, sau khi Vị Dương Hầu gặp chuyện, người ở đây đều bị bắt đi, nghe nói không một ai sống sót. Huyện lệnh Trương đại nhân nhắm trúng sơn trang này, liền sắp xếp đầu bếp của huyện nha đến đây. Đầu bếp kia không muốn đến nơi hẻo lánh ngoài thành này, nên đã tiến cử sư huynh của mình là lão Tôn. Huyện lệnh thấy lão Tôn đờ đẫn thật thà liền giữ người lại, sau đó phát hiện người này cũng quy củ, thế là cho lão làm quản sự của sơn trang.
Ngày thường, đại khái sẽ có hơn mười người ở đây, hằng ngày dọn dẹp. Trương đại nhân và đám người họ một tháng sẽ có bảy tám ngày đến đây ở.
Tiểu Cương Tử cầm tiền rời đi, nghĩ đường cũng không gần, nhìn trời một chút rồi rảo bước nhanh hơn. Thằng bé không đi đến ngôi làng đó, mà đi thẳng vào núi từ phía sau sơn trang. Từ đây vào núi có con đường nhỏ, là do người của phủ Vị Dương Hầu lúc đó huy động dân làng xây dựng, nói là sau khi xây xong mỗi người được hai lượng bạc tiền công, nhưng sau khi hoàn thành, tiền bạc đều bị quản sự của Hầu phủ chiếm đoạt. Họ không dám đến gây chuyện, chỉ có thể sau lưng mắng nhiếc thậm tệ.
Con đường bậc thang đá vào núi là để phục vụ việc Vị Dương Hầu thỉnh thoảng quay về, thuận tiện cho việc leo núi ngắm cảnh. Tiểu Cương Tử chạy dọc đường, lần nào đi con đường đá này thằng bé cũng tức giận. Cha nó từng đến đây sửa đường, còn bị ngã bị thương, nhưng không nhận được tiền công, về nhà tức quá sinh bệnh một trận.
Tiểu Cương Tử đã đến chỗ người phụ nữ đó hai lần, đều là do sư phụ bảo đi mua sơn sản, tiện thể để lại ít gạo. Người phụ nữ đó thực ra rất thiếu lễ phép, lần nào cũng không nói lời cảm ơn, thậm chí khi Tiểu Cương Tử nói chuyện với cô, cô cũng chỉ tiện tay chỉ một vị trí, ra hiệu để xuống là được. Tiểu Cương Tử về kể với sư phụ, sư phụ liền bảo thằng bé, một người phụ nữ không sống trong thôn mà chọn ở trên núi, tất nhiên là có nguyên do, nên cảnh giác cao cũng là chuyện khó tránh khỏi. Cô ấy có nói cảm ơn hay không, thì con cũng là đang làm việc thiện, cứ coi như sư phụ dùng tiền của lũ quan tham kia để tích đức cho con vậy.
Tiểu Cương Tử chỉ biết cười ngây ngô, sư phụ nói dùng tiền của lũ quan tham để tích đức cho nó, nó thấy vui lắm, cũng thấy sư phụ mắng hay thật. Sư phụ trước mặt lũ quan tham kia thì khúm núm, nhưng Tiểu Cương Tử chưa bao giờ xem thường sư phụ, làm thế chỉ là để sống sót thôi.
Nó bỗng nghĩ, lát nữa về nấu cơm, phải cho thêm chút "gia vị" vào món ăn của lũ quan tham kia, lần này phải cho loại mạnh. Sư phụ từng làm chuyện này, nhưng sư phụ nói lòng người khó đoán, không cho phép nó nhắc với người khác trong sơn trang, chỉ hai thầy trò biết là được. Tiểu Cương Tử hiểu ý của sư phụ, sư phụ vừa là đầu bếp vừa là quản sự, trong tay có dầu mỡ, đám người kia mắt đỏ ngầu cả lên, tâm địa thì đen tối.
Lần trước sư phụ làm cơm cho đám quan tham kia, đã bảo nó nhặt hai viên phân dê băm nhỏ ra, chia vào hai đĩa thức ăn, lũ quan tham kia ăn không ra, còn khen vị ngon lắm. Làm Tiểu Cương Tử cười suýt chết. Nó nghĩ lần này về sau, phải rắc chút nước tiểu đồng tử vào món ăn của lũ khốn nạn các người, xem các người có còn thấy ngon lắm không.
Vừa suy nghĩ lung tung vừa đi, chừng bốn năm dặm đường rất nhanh đã tới, phía trước chính là nơi người phụ nữ đó ở.
Một ngôi nhà gỗ hai gian, bên ngoài là hàng rào. Người phụ nữ đó là người rất kỹ tính, sẽ trồng hoa hồng dưới hàng rào. Lúc này tuy mùa đã qua một chút, nhưng vẫn còn những đóa hoa lác đác nở, rất đẹp. Lần trước tới, nó còn thấy người phụ nữ đó dựng một chiếc giường xích đu trong sân. Cũng chính lần đó, làm nó cảm thấy người phụ nữ kia thực sự không đơn giản. Cô ta đâu có khỏe mạnh, thậm chí trông có vẻ yếu ớt, vậy thử nghĩ xem, cô ta làm thế nào để treo được chiếc giường xích đu đó lên?
Bên ngoài còn có một lớp rèm mỏng, gió thổi khẽ đung đưa, trông rất đẹp.
Tiểu Cương Tử chạy một mạch đến cửa, sư phụ từng dạy phải có lễ nghĩa, không được tùy tiện vào nhà người ta, phải chào hỏi trước. Thế là Tiểu Cương Tử đứng ngoài cửa gọi một tiếng: "Tỷ tỷ có nhà không? Em là Tiểu Cương Tử, sư phụ bảo em đến xem chị có thú rừng không."
Nó giơ túi tiền trong tay lên lắc lắc, tiền đồng trong túi va vào nhau kêu lạch cạch.
Trong nhà, người phụ nữ quay đầu nhìn lại, trong mắt lóe lên một tia sát khí. Thế nhưng giây lát sau, sát khí này đã tan biến không dấu vết.
"Ngươi đứng ngoài cửa đợi ta, không được vào."
Người phụ nữ nói vọng ra ngoài, Tiểu Cương Tử lập tức đồng ý, đứng ngoài cửa đợi một cách quy củ. Người phụ nữ cúi đầu nhìn, hơn mười cái xác trên mặt đất vẫn còn đang chảy máu, mùi máu trong phòng quả thực nặng hơn một chút. Cô cúi người, hai tay túm lấy từng cái xác ném ra ngoài cửa sau, rất nhanh đã ném hết, tạm thời không xử lý nữa.
Để ý thấy trên người có chút vết máu, người phụ nữ đi đến trước tủ quần áo mở cửa, muốn chọn bộ đồ để thay. Cửa tủ mở ra, bên trong treo vài bộ váy dài màu tím đậm tinh xảo, kiểu dáng khác nhau, tay nghề cực kỳ tinh tế, vải vóc càng quý giá hơn, nhưng màu sắc đều giống nhau. Cô cởi bỏ chiếc áo vải xanh hoa nhí kia ra, bên trong là một chiếc yếm màu trắng tinh. Ánh nắng ngoài cửa sổ rơi trên làn da cô, giống như một lớp vàng nhạt phủ trên ngọc trắng vậy. Chiếc yếm trắng tinh này nhìn từ phía sau, chỉ có một sợi dây mảnh trên chiếc cổ thon dài, bên eo cũng buộc bằng dây mảnh, gần như để lộ toàn bộ tấm lưng. Mà đối lập hoàn toàn với làn da trắng như tuyết của cô, chính là con phượng hoàng đỏ rực đang tung cánh trên cánh tay trái và nửa tấm lưng.
Cô thay xong quần áo, đi sang gian phòng khác, xách từ trong lồng ra hai con thỏ rừng và một con gà rừng rồi bước ra cửa.
Tiểu Cương Tử thấy cô đi ra, liền cười chào hỏi: "Tỷ tỷ."
Người phụ nữ vẫn không nói gì, thậm chí không có biểu cảm gì, sau khi đưa đồ cho Tiểu Cương Tử, Tiểu Cương Tử định đưa tiền. Người phụ nữ khẽ lắc đầu, chỉ vào chiếc vại gạo đặt bên trong cửa nhà.
Tiểu Cương Tử nghĩ, sư phụ từng nói không được nghĩ rằng mình tặng người ta đồ, thì người ta nợ mình, đó là con tặng cho người ta chứ có phải con cho mượn đâu, sao lại nợ con được? Vì vậy nó kiên quyết lắc đầu, ném túi tiền vào trong sân rào rồi xoay người chạy mất.
Nhìn dáng vẻ của nó, người phụ nữ chậm rãi thở hắt ra, ám khí giấu trong tay áo liền thu hồi lại. Sư phụ nói, cứ coi như dùng tiền của lũ quan tham kia để tích đức cho thằng nhóc thối này, Tiểu Cương Tử không biết, lựa chọn mà người phụ nữ đưa ra lúc nãy, chính là phúc đức mà nó đã tích được trước đó.
Tiểu Cương Tử xách thú rừng chạy về, chạy được một đoạn mới chợt tỉnh ngộ ra, bộ váy của tỷ tỷ lúc nãy đẹp quá. Thế là nó hơi hối hận, bản thân mình lại không kịp nhìn kỹ, trước giờ chưa từng thấy cô mặc bộ đồ đẹp đến thế.