Thực ra mọi chuyện không hề phức tạp, sau khi đã tường tận thì mọi thứ trở nên đơn giản đến lạ, nhưng lại hoàn toàn phi lý.
Hoàn toàn không hợp lý chút nào.
Khoảng nửa canh giờ sau, trong tâm trạng càng thêm chấn động, Quy Nguyên Thuật và Lão Tôn cuối cùng đã biết được chân tướng sự việc.
Vân Tiểu Chiêu quả nhiên là một người phụ nữ không đi theo lẽ thường. Ai cũng tưởng cô sẽ đắc ý trước mặt Bùi Bán Thành thêm một lát, nhưng cô lại không làm vậy, cô thật sự không định nói cho Bùi Bán Thành biết lý do.
Quy Nguyên Thuật cứ ngỡ Bùi Bán Thành ít nhất cũng có thể sống thêm một thời gian, vì trên người hắn dường như vẫn còn rất nhiều bí mật chưa được giải đáp, thế nhưng Bùi Bán Thành đã bị siết cổ chết ngay lập tức.
Người phụ nữ trong kiệu kia còn tàn nhẫn hơn cả Vân Tiểu Chiêu.
Bà nói với Quy Nguyên Thuật: "Ta dẫn ngươi đi gặp một người."
Quy Nguyên Thuật hỏi: "Gặp ai?"
Vân Tiểu Chiêu đáp: "Gặp một người có thể khiến ngươi sợ chết khiếp."
Quy Nguyên Thuật: "Hừ... ngươi nghĩ gan ta nhỏ lắm sao?"
Vân Tiểu Chiêu nói: "Thực ra, nếu chỉ là gan nhỏ một chút thì cũng chẳng sao."
Quy Nguyên Thuật ngẩn người, cảm thấy lời cô nói có gì đó không ổn.
Giờ phút này, trong một căn thư phòng ở tòa nhà chính, nhìn người phụ nữ quý phái ung dung đang ngồi trước mặt, Quy Nguyên Thuật thực sự cảm thấy hơi sợ hãi.
Hắn không thể nào ngờ được sự tình lại thành ra thế này, cũng không thể ngờ được Phong Lâm khách sạn mà hắn tốn bao công sức điều tra lại thuộc về bà.
Võ Vương phi.
Tào Tình Lệ.
Võ Vương phi là người của Tào gia, thân phận của bà đặc biệt đến mức trong toàn bộ Đại Sở không tìm ra người thứ hai.
Là em gái ruột của Tào Tử La, cô của Tào Liệp, đối với sự tồn tại của Sơn Hà Ấn, Võ Vương phi đương nhiên biết rất rõ, hơn nữa địa vị của bà trong Sơn Hà Ấn thực sự chỉ đứng sau mỗi Tào Tử La.
Năm xưa khi bà gả cho Võ Thân Vương, đó vốn là kế hoạch đã được Tào gia sắp đặt sẵn, vừa là một nước cờ, cũng vừa là phương thức tự bảo vệ mình.
Nhưng sau đó, vì thân phận Võ Vương phi này, tâm tư của Tào Tình Lệ cũng trở nên phức tạp.
Bà quan tâm đến chồng mình, tuyệt đối không cho phép chồng trở thành quân cờ trong tay anh trai, nhưng bà lại không thể dứt bỏ Tào gia.
Võ Thân Vương quanh năm chinh chiến bên ngoài, trong vương phủ vốn chẳng có nguồn thu nhập nào, chút bổng lộc triều đình ban phát liệu có đủ cho Võ Vương phi sinh hoạt?
Là đại tiểu thư một thời của Tào gia, cuộc sống của bà xa hoa đến mức đại đa số người thường không thể nào tưởng tượng nổi.
Vì vậy, bà đã tự tay gây dựng nên Phong Lâm khách sạn ở Đại Hưng thành, tất nhiên, bề ngoài nó cũng chỉ là một khách sạn mà thôi.
Thu nhập của khách sạn này chính là nguồn duy trì cuộc sống xa hoa của Võ Vương phi.
Quy Nguyên Thuật đứng đó không nhúc nhích, nhưng trong lòng đang đánh trống, tiếng trống còn vang dội dữ dội.
Vân Tiểu Chiêu chắp tay sau lưng đứng một bên, trông như đứa trẻ bị phạt đứng, nhưng lại chẳng hề sợ hãi, thậm chí còn có chút mặt dày mày dạn.
Cô còn thỉnh thoảng liếc nhìn Quy Nguyên Thuật, ý muốn nói: "Ngươi đừng sợ quá, có ta che chở cho ngươi."
Còn Võ Vương phi đang ngồi trên ghế thì cứ lườm Vân Tiểu Chiêu mãi.
"Năm xưa ngươi ham chơi, thấy anh trai ngươi có thể điều hành việc gia tộc nên ngươi cũng muốn thử, cha ngươi bất đắc dĩ đành gửi ngươi đến chỗ ta, bảo ta cứ tìm cho ngươi việc gì đó để làm là được."
Võ Vương phi lườm Vân Tiểu Chiêu: "Nhưng cho đến tận bây giờ, ngươi vẫn chưa có lúc nào khiến ta yên lòng cả."
"Cô ơi..."
Vân Tiểu Chiêu ấm ức gọi một tiếng.
Không, lẽ ra cô nên gọi là Tào Tiểu Chiêu.
Khi đó cô cứ đòi làm việc, đòi được tiêu sái như anh trai mình, nhưng cha cô sao dám để cô một mình ra ngoài xông pha.
Thế nhưng vì cô cứ cầu xin mãi không thôi, cuối cùng Tào Tử La nghĩ ra một cách, gửi cô đến Đại Hưng thành, giao cho Võ Vương phi lúc bấy giờ cũng đang ở Đại Hưng thành.
Mọi người đều tưởng cô tùy hứng, bao gồm cả cha cô, anh trai cô và cả cô của cô là Võ Vương phi.
Nhưng cô không phải, cô chỉ là hiểu được một đạo lý từ khi còn rất nhỏ, đó là phụ nữ sớm muộn gì cũng phải gả đi.
Phải dựa vào chính mình, không thể cái gì cũng dựa vào nhà chồng, cũng không thể cái gì cũng dựa vào nhà mẹ đẻ.
Tâm tư mưu lược của Võ Vương phi, cái nhìn đại cục của bà, tất cả mọi thứ ở bà, ngay cả Tào Tử La cũng phải khâm phục vô cùng, đó chính là lý do Tào Tử La gửi con gái đến.
Thế nhưng sau đó, loạn lạc ở Đại Sở gia tăng, Võ Thân Vương đang nhàn rỗi ở nhà được trọng dụng trở lại, dẫn dắt Tả Vũ Vệ chinh chiến khắp nơi trên đất Đại Sở.
Võ Vương phi ở lại Đại Hưng thành một mình buồn chán, liền trở về Tào gia sinh sống, bảo Tào Tiểu Chiêu cùng về, cô nhất quyết không chịu, nói rằng công việc làm ăn ở Đại Hưng thành không thể bỏ dở.
Sau hai ba năm rèn giũa, Võ Vương phi cũng thấy cô có thể gánh vác trọng trách nên đã đồng ý.
Ai ngờ, cô lại ham chơi đến thế.
Để che giấu thân phận, cô lại chạy đến Vân Tô Lâu, còn cái kẻ gọi là Bùi Bán Thành kia chính là người cô tự chọn để làm tấm bình phong.
Bùi Bán Thành đến tận bây giờ vẫn không hề hay biết.
Khi đó Bùi Bán Thành đã khá nổi danh ở Đại Hưng thành, Vân Tô Lâu cũng có địa vị rất cao. Cô phái người gửi cho Bùi Bán Thành một lá thư, nói rằng chủ nhân muốn sắp xếp một người đến Vân Tô Lâu, bảo Bùi Bán Thành phải bảo vệ cho tốt, không được phép có chút sơ suất nào.
Rồi chính cô tự mình chạy đến, ở lại Vân Tô Lâu, nhưng cô không hề lộ diện, cô chỉ cảm thấy trốn trong một thanh lâu thì an toàn hơn.
Đây chính là người do Tào gia đào tạo, thỏ khôn đâu chỉ có ba hang.
Cách đây không lâu, Tào Tiểu Chiêu nhận được thư tay do anh trai cô là Tào Liệp phái người gửi đến, nhờ cô giúp đỡ chăm sóc Quy Nguyên Thuật.
Tào Liệp cũng bó tay với cô em gái này, trước đây không liên lạc vì Đại Hưng thành còn vững chãi, sau này hắn phái người đến nhiều lần, Tào Tiểu Chiêu chỉ là không chịu đi.
Vì vậy, sau khi đại khái hiểu rõ mọi chuyện, Quy Nguyên Thuật và Lão Tôn cũng hiểu tại sao Vân Tiểu Chiêu lại nói những bí mật về Sơn Hà Ấn và Vân Vụ Đồ cô đều xem như đọc tiểu thuyết.
Chỉ có thân phận như vậy mới có được sự thuận tiện này.
Tuy nhiên, biết được những điều này rồi mà vẫn chưa hiểu tại sao nó lại xảy ra, hiện tại điều chưa được giải đáp chính là cái sự "phi lý" mà Quy Nguyên Thuật nghĩ đến.
Từ khoảnh khắc hắn gặp Võ Vương phi, sự phi lý này càng trở nên rõ rệt.
Võ Vương phi liếc nhìn Quy Nguyên Thuật, trong ánh mắt tràn đầy sự bất mãn, một loại bất mãn khá phức tạp.
Quy Nguyên Thuật cảm thấy sự bất mãn này giống như... đứa con gái ngốc tự chọn lấy một người đàn ông, người lớn trong nhà nhìn người đàn ông đó càng nhìn càng thấy không thuận mắt.
"Ta nói lý do của ta trước."
Võ Vương phi nói bằng giọng lạnh nhạt, rồi nhìn sang Vân Tiểu Chiêu: "Một lát nữa nếu ngươi không đưa ra được lý do hợp lý, không chỉ lý do của ngươi không được tính, mà lý do của ta cũng sẽ không được tính, ta sẽ giết cả hai người bọn họ."
Lão Tôn khẽ hừ một tiếng, dường như có chút khinh thường.
Quy Nguyên Thuật thì đang chờ đợi, là một người điều tra vụ án, nếu không thể tìm ra chân tướng mới là điều khiến hắn khó chịu nhất.
"Các ngươi đã biết thân phận của ta."
Võ Vương phi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ chắp tay đứng đó, nhìn ra bên ngoài, giọng điệu có chút trầm xuống: "Theo lý mà nói, các ngươi là những kẻ gian tế do Ninh Vương Lý Tật phái đến, ta nên bắt giữ đưa về triều đình xét xử, hoặc trực tiếp giết chết các ngươi mới đúng."
Quy Nguyên Thuật gật đầu, thầm nghĩ như vậy mới hợp lý.
Bởi vì bà là Võ Vương phi, Võ Thân Vương là trọng thần số một cũng là trung thần số một của Đại Sở, với tư cách là vợ của Võ Thân Vương, bà không có lý do gì để bao che cho gian tế do kẻ địch phái đến.
"Liệp nhi đang ở bên phía các ngươi."
Bà nói.
Đây chính là lý do.
Mặc dù nghe có chút hoang đường thậm chí là nhảm nhí, nhưng đây chính là lý do khiến bà đưa ra lựa chọn, nói chính xác hơn là một trong những lý do.
"Võ Vương bách chiến bách thắng, nhưng ông ấy... ông ấy biết, với sức một người, không thể bảo vệ được Đại Sở đang lung lay sắp đổ này."
Võ Vương phi quay đầu nhìn Quy Nguyên Thuật một cái: "Võ Vương rất ngưỡng mộ Lý Tật."
Quy Nguyên Thuật sững sờ.
Hắn thực sự không ngờ rằng Võ Vương lại ngưỡng mộ Ninh Vương đến thế.
Thực ra, có những lời nếu nói ra với thân phận Võ Thân Vương thì đó là đại nghịch bất đạo, là phản bội Đại Sở, phản bội hoàng tộc.
Nhưng nếu nói với tư cách là một ông lão có trải nghiệm phi thường và luôn canh cánh nỗi lòng vì thiên hạ, thì những lời này lại trở nên hợp lý, dù có chút bất lực.
Võ Vương từng không ít lần nói với Võ Vương phi rằng, trong số những kẻ phản tặc thiên hạ, người mà ông ngưỡng mộ nhất thực ra là Ninh Vương Lý Tật.
Người khác tranh giành vì muốn đoạt thiên hạ, Lý Tật tranh giành vì muốn nuôi dưỡng thiên hạ, cứ nhìn đời sống bách tính ở các nơi thì biết, Ký Châu vốn là nơi nghèo khó kiệt quệ nhất, nay lại trở thành nơi giàu có nhất.
Ngoài việc ngưỡng mộ Lý Tật, Võ Vương còn cực kỳ ngưỡng mộ Đường Thất Địch.
Võ Vương từng nói với vợ rằng, ông luôn tìm kiếm người kế thừa mình trong thế hệ trẻ của Đại Sở, nhưng không tìm thấy.
Ông từng cảm thấy Quy Nguyên Thuật là nhân tài, nhưng không phải nhân tài cầm quân, sau này ông cảm thấy nếu Uất Trì Quang Minh có thể trưởng thành thì cũng tạm được, nhưng cũng chỉ là tạm được.
Ông nói, trên đời này người mà ông cho rằng có thể trở thành phiên bản thứ hai của mình, ngược lại lại là người bên phía kẻ địch, chính là Đường Thất Địch.
Võ Vương còn nói, Trung Nguyên cần minh quân, Trung Nguyên cũng cần chiến thần.
Nhìn khắp thiên hạ, dường như chỉ có bên phía Ninh Vương Lý Tật là phù hợp với yêu cầu này nhất, có minh quân để thiên hạ thái bình, có chiến thần để kẻ địch bên ngoài phải khiếp sợ.
"Ta phải tính đến tương lai."
Võ Vương phi nói với giọng nặng nề: "Võ Vương nói, nếu giang sơn không còn, người ông hy vọng có được giang sơn này nhất chính là Ninh Vương, không phải kẻ tiểu nhân giả tạo chỉ biết diễn kịch như Dương Huyền Cơ, không phải loại thảo mãng vô mưu như Lý Huynh Hổ."
Quy Nguyên Thuật gật đầu: "Giang sơn chắc chắn sẽ thuộc về Ninh Vương."
Võ Vương phi không vì những lời này mà tức giận, giờ phút này, bà không phải đang trò chuyện với Quy Nguyên Thuật bằng thân phận Võ Vương phi.
"Liệp nhi ở bên đó có khỏe không?"
Bà hỏi.
Quy Nguyên Thuật gật đầu: "Xưng huynh gọi đệ với Ninh Vương."
Võ Vương phi chậm rãi thở phào một hơi: "Vậy thì tốt... vậy thì tốt."
Bà im lặng một lúc rồi nói: "Ta và Võ Vương đều đã không còn lựa chọn nào khác, Võ Vương gánh vác Đại Sở, sớm muộn gì cũng phải quyết một trận sống mái với Ninh Vương trên chiến trường. Ta là vợ của Võ Vương, chồng ở đâu thì vợ ở đó, các ngươi hiểu không?"
Quy Nguyên Thuật hơi gật đầu: "Hiểu."
Võ Vương phi nói: "Nhưng thế hệ trẻ thì có quyền lựa chọn, chúng cũng không nên vì những việc sai trái mà thế hệ trước gây ra mà phải cùng chịu chết. Ta không chỉ là vợ của Võ Vương, ta còn là một người mẹ, còn là cô của Liệp nhi và Chiêu nhi. Ninh Vương không giết anh trai ta, ta rất cảm kích, vì vậy, lần này ta trả lại cho các ngươi một ân tình."
Bà quay người, đối diện với Quy Nguyên Thuật nói: "Ta hy vọng, nếu tương lai thực sự là Ninh Vương làm chủ Đại Hưng thành, con trai ta... con trai ta Dương Chấn Đình sẽ không bị Võ Vương liên lụy. Võ Vương bắt buộc phải chiến đấu vì Đại Sở, thậm chí chết vì Đại Sở, nhưng con ta không nhất định phải chọn như vậy."
Quy Nguyên Thuật nói: "Ta sẽ truyền đạt lại lời của Vương phi nguyên văn cho Ninh Vương."
Võ Vương phi gật đầu: "Đây cũng là lý do vì sao ta đích thân gặp các ngươi, liên quan đến huyết mạch của Võ Vương, ta không thể không đích thân ra mặt."
Nói xong câu này, bà nhìn sang Vân Tiểu Chiêu: "Bây giờ, hãy cho ta một lý do tại sao ngươi lại nhìn trúng người này."
Lời này nghe có chút lạnh lẽo.
Quy Nguyên Thuật lập tức hiểu ra ý của Võ Vương phi lúc nãy, bà đã nói lý do của mình, nhưng chỉ cần lý do của Vân Tiểu Chiêu không hợp lý, Võ Vương phi có thể từ bỏ lựa chọn lúc này, bà phải chịu trách nhiệm cho chuyện trọng đại cả đời của Vân Tiểu Chiêu.
Vân Tiểu Chiêu nhìn Quy Nguyên Thuật một cái, rồi khẽ thở dài.
Cô bước đến trước mặt Quy Nguyên Thuật: "Lời ta nói có thể sẽ làm tổn thương ngươi, ngươi đừng để tâm quá, dù sao cũng là lời thật lòng, ta cũng không định lừa ngươi."
Quy Nguyên Thuật: "Ngươi cứ nói đi."
Vân Tiểu Chiêu nhìn về phía cô mình: "Thứ nhất, hắn không xấu."
Quy Nguyên Thuật suy nghĩ một chút, hợp lý.
Vân Tiểu Chiêu nói: "Thứ hai, tuy thân phận hắn thấp kém một chút, không tính là trọng thần bên phía Ninh Vương, nhưng anh trai ta nói hắn tiền đồ vô lượng, nên cứ coi như là đầu tư trước trong chuyện làm ăn vậy."
Quy Nguyên Thuật bắt đầu thấy khó chịu trong lòng, nhưng nghĩ lại, vẫn hợp lý.
Vân Tiểu Chiêu tiếp tục nói: "Thứ ba, cô chọn bên phía Ninh Vương, ta cũng chỉ có thể chọn bên phía Ninh Vương, hơn nữa anh trai ta cũng ở đó, nên tuy hắn không làm ta hài lòng lắm, nhưng lại là con đường tắt để ta đến gần phía Ninh Vương. Anh trai ta là một con đường tắt khác, nhưng ta không muốn việc gì cũng dựa vào anh trai."
Quy Nguyên Thuật càng lúc càng khó chịu, bị người ta nói toạc ra những toan tính này, sao hắn có thể thoải mái cho được?
Nhưng, vẫn hợp lý.
Vân Tiểu Chiêu nói: "Thứ tư, người hắn cũng không tệ, không phải loại người thấy sắc quên nghĩa."
"Thứ năm, tuy có hơi ngốc, nhưng cũng tạm chấp nhận được."
"Thứ sáu, ta không quá coi trọng hắn, nhưng dù sao hắn cũng là người đàn ông duy nhất tạm thời ta nhìn trúng, sau này ta dần dần thích hắn thêm chút là được, ta làm được, giống như cô đối với Võ Vương vậy."
"Thứ bảy..."
Vân Tiểu Chiêu nhìn Quy Nguyên Thuật, nhìn từ trên xuống dưới, rồi tiếp tục nói: "Thân thể chắc là cũng ổn."
Võ Vương phi xua tay: "Đủ rồi."
Quy Nguyên Thuật thở dài một tiếng.
Lão Tôn thì lại cảm thấy có chút đáng sợ, cô nương họ Vân này, vậy mà đã suy tính nhiều đến thế.