Sau khi Quy Nguyên Thuật bước ra khỏi cửa phủ của Lý Thượng, hắn không nhịn được mà trút một hơi thật dài. Hắn biết mình không khuyên được, hắn chỉ là muốn thử một lần.
Ngay từ đầu, cách hắn nghĩ đến là bắt người đi chứ không phải là khuyên đi.
Chí khí của một số người không thể bị lung lay. Lý Thượng muốn làm quyền thần cũng muốn làm trung thần, hắn sẽ không bị bất cứ ai ảnh hưởng. Dù cho người khuyên hắn lúc này không phải là Quy Nguyên Thuật mà là Uất Trì Quang Minh, thì thái độ của hắn vẫn sẽ như thế.
Đi được một đoạn, Quy Nguyên Thuật liền lên chiếc xe ngựa đang đợi mình ở đầu đường.
Trong xe ngựa, Hoàng Duy An nhìn hắn một cái rồi mỉm cười hỏi: "Không khuyên được?"
Quy Nguyên Thuật ậm ừ một tiếng.
Hoàng Duy An mỉm cười lắc đầu: "Tính tình hắn như thế nào chẳng lẽ ngươi không biết, ta đã không cho ngươi tới, ngươi cứ cố tình tới."
Quy Nguyên Thuật đáp: "Đại ca muốn ta thử xem sao."
Hoàng Duy An trầm mặc một lát rồi nói: "Sáng mai ta sẽ sắp xếp cho ngươi rời đi. Hiện giờ ta cũng có chút quyền lực nhỏ, ha ha... ngươi sớm về đi."
Quy Nguyên Thuật không đáp.
Hoàng Duy An nói: "Ta biết lần này ngươi tới, chắc không chỉ muốn khuyên chúng ta cùng đầu quân cho Ninh Vương, hẳn là còn mục tiêu khác."
Hắn nhìn Quy Nguyên Thuật một cái: "Nếu ta đoán không lầm, có lẽ ngươi muốn thử xem có thể mua chuộc ai, thúc đẩy quân đội triều đình và quân mã của Lý Thượng, Dương Huyền Cơ hỗn chiến, từ đó Ninh Vương sẽ được lợi."
Quy Nguyên Thuật vẫn không đáp.
Hoàng Duy An cười khổ: "Nếu thật là vậy thì ngươi về đi. Cái triều đình này... đâu cần ngươi phải đi mua chuộc ai, đâu cần ngươi phải đến đâm sau lưng."
Hắn thở dài một hơi thật dài, cúi đầu lẩm bẩm như tự nói với chính mình: "Nay văn võ đầy triều, nhìn thì như đã thay hơn một nửa người, phong khí đã có chút khác biệt, nhưng thực tế chẳng có gì khác nhau. Mỗi người đều đang chuẩn bị hai tay, một bên muốn tận trung với Đại Sở, một bên lại nghĩ xem làm sao để sau khi chủ mới vào thành sẽ không bị bài trừ, loại bỏ."
Hắn cúi đầu, là vì không muốn để Quy Nguyên Thuật nhìn thấy nỗi bi thương trên gương mặt mình.
"Mỗi người đều đang đâm Đại Sở một nhát, triều đình sớm đã nát như tương. Ngươi tin ta đi, dù ngươi không làm gì, cũng có không ít kẻ sẵn sàng mật báo cho Dương Huyền Cơ, sẵn sàng vì để Dương Huyền Cơ giành thắng lợi cuối cùng mà thúc đẩy quân đội triều đình mau chóng nhập cuộc quyết chiến."
Hắn lại thở dài một lần nữa.
"Cái triều đình này, cái Đại Sở này, cái thiên hạ này..."
Hoàng Duy An ngẩng đầu lên: "Ngươi biết kết cục cuối cùng sẽ là gì, ta cũng biết, đại ca biết, thực ra Lý Thượng cũng biết, ai ai cũng biết."
Quy Nguyên Thuật hỏi: "Ngươi đi cùng ta đi, đại ca cũng đang đợi ngươi."
"Ngươi và đại ca ở bên đó còn có thể nương tựa lẫn nhau."
Hoàng Duy An vẫn cười, hắn là người hay cười nhất trong bốn người, dường như lúc nào cũng vô tư lự.
Hắn cười nói: "Ta mà đi cùng ngươi rồi, ai sẽ bầu bạn với hắn?"
Hắn biết Quy Nguyên Thuật hiểu... chúng ta là huynh đệ, không thể để hắn lẻ loi một mình ở lại đây được.
Hoàng Duy An giơ tay vỗ vỗ lên vai Quy Nguyên Thuật: "Huynh đệ, chúng ta vẫn là cùng một mục tiêu, cùng một lý tưởng, chỉ là đi trên những con đường khác nhau mà thôi."
Quy Nguyên Thuật nhìn ra ngoài xe ngựa, dường như thấy một người đang đứng trước cửa phủ Lý Thượng. Đêm đã khuya, nhìn không rõ, nhưng hắn biết đó là ai.
Lý Thượng đứng đó một lúc lâu, sau khi chiếc xe ngựa biến mất, hắn giơ tay vẫy vẫy.
"Chúc các ngươi bình an, mỗi người đều phải sống thật tốt."
Trở về khách sạn, trong đầu Quy Nguyên Thuật cứ quanh quẩn những lời Hoàng Duy An vừa nói.
Đâu cần ngươi phải tới Đại Hưng Thành đâm chọc, người ở đây, ai ai cũng đang đợi cơ hội để đâm Đại Sở một nhát.
Đâu cần ngươi phải tới nhắc nhở chúng ta Đại Sở không trụ được bao lâu, người ở đây, ai ai cũng biết thế nào là thoi thóp sống qua ngày.
Hoàng Duy An nói... nhưng trên đời này có nhiều người như vậy, luôn phải có người làm những việc người khác không muốn làm, để chứng minh ý nghĩa khác biệt của việc sống trên đời.
Hoàng Duy An còn nói, năm xưa khi ngươi được Võ Thân Vương tiến cử làm quan, mà Bệ hạ chỉ cho ngươi làm Đại Lý Tự Khanh, thực ra chúng ta đều thay ngươi lo lắng. Chúng ta trông có vẻ hơi lạnh nhạt với ngươi, là vì chúng ta cố ý.
Hắn nói, đại ca bảo, chúng ta không thể ngăn cản tiền đồ của Nguyên Thuật, dù cho chức Đại Lý Tự Khanh đó chỉ là chút bố thí của Bệ hạ.
Hắn nói, lúc đó Lý Thượng ngăn ta lại, không cho ta khuyên ngươi quá nhiều. Lý Thượng nói... Nguyên Thuật thuần túy hơn ba người chúng ta, lòng hắn sạch sẽ nhất, hắn cảm thấy đó là hy vọng, thì cứ để hắn kiên trì đến cùng.
Nghe những lời này, Quy Nguyên Thuật không biết phải đáp lại thế nào.
Lúc đó Lý Thượng còn nói... trong triều có không ít kẻ đang đợi để dìm Nguyên Thuật xuống.
Mặc dù Đại Lý Tự Khanh lúc đó chỉ là một chức vị nhàn tản, căn bản không có thực quyền, thậm chí không có ý nghĩa tồn tại.
Nhưng những kẻ nắm quyền lúc đó tuyệt đối không cho phép có người lạ trà trộn vào đội ngũ của chúng.
Nếu lúc đó mấy anh em đồng ý với Quy Nguyên Thuật, cùng đi làm quan ở Đại Lý Tự, thì chuyện này sẽ bị những kẻ đó lợi dụng.
Chúng sẽ nói Quy Nguyên Thuật lạm dụng chức quyền, kết bè kết cánh. Những kẻ đó chỉ cần chụp một cái mũ lên đầu, với địa vị và thực lực của Quy Nguyên Thuật lúc bấy giờ, căn bản không gánh nổi.
Hắn còn nói, các ngươi nghĩ Bệ hạ sẽ vì Quy Nguyên Thuật mà đối đầu với cả triều đình văn võ sao? Bệ hạ sẽ không làm thế, dù là vì Quy Nguyên Thuật hay vì ngươi, vì ta, Bệ hạ đều sẽ không làm.
Lý Thượng còn nói, cách duy nhất để lòng Nguyên Thuật luôn sạch sẽ, luôn thuần túy, và không bị kẻ khác chụp mũ tội danh, chính là chúng ta ba người phải làm cho hắn thất vọng, lạnh lòng.
Nghe đến đây, Quy Nguyên Thuật cuối cùng không nhịn được mà hỏi một câu... hắn hỏi Hoàng Duy An, vậy tại sao sau đó ba người các ngươi đều vào triều làm quan?
Hoàng Duy An nói, thứ nhất, vẫn là vì lời thề chúng ta lập ra ban đầu. Thứ hai... Bệ hạ đã giết rất nhiều người, đụng đến rất nhiều người, chúng ta cảm thấy Bệ hạ thực sự muốn thay đổi rồi.
Hắn nhìn Quy Nguyên Thuật: "Thứ ba... cũng là điều quan trọng nhất, đại ca muốn làm rõ rốt cuộc ngươi đã chết như thế nào, phải có quyền trong tay mới có thể báo thù cho ngươi... chúng ta chỉ là không ngờ tới, thủ phạm lại là Bệ hạ."
Quy Nguyên Thuật hồi tưởng lại, trong cái huyện thành nọ, khi tình cờ gặp lại đại ca Uất Trì Quang Minh, Uất Trì Quang Minh đã tát hắn hai cái, còn nói câu "Quân bảo thần tử, thần bất đắc bất tử", đó chỉ là lời giận dỗi.
Đại ca đang oán hắn, không chết, tại sao không phái người về nhắn tin?
Chuyện này, quá trình trông có vẻ phức tạp, nhưng thực ra rất đơn giản, đại ca bọn họ chỉ là oán hắn tại sao không báo một tiếng rằng mình vẫn còn sống.
Mà chuyện này, lại không thể trách Quy Nguyên Thuật.
Khi ở Thanh Châu quyết định theo Lý Tật về Ký Châu, Lý Tật đã hứa với hắn sẽ đón tất cả người thân bạn bè của hắn đến Ký Châu.
Khi đó Quy Nguyên Thuật đưa cho Lý Tật một danh sách, ba cái tên đứng đầu danh sách chính là Uất Trì Quang Minh, Lý Thượng, Hoàng Duy An.
Sau đó khi người của Lý Tật tới Đại Hưng Thành, ba người họ đã được Hoàng đế trọng dụng, Hoàng đế cũng đã lợi dụng cái chết của Quy Nguyên Thuật để giăng một cái bẫy rất lớn.
Mà ba người này, trong lúc giúp Hoàng đế trừ khử kẻ đối lập, đã góp công rất lớn.
Ba người họ muốn nhanh chóng ổn định địa vị, nhanh chóng giành lấy thực quyền, nhưng điều này lại gây ra một sự hiểu lầm.
Người phụ trách đến Đại Hưng Thành đón người khi đó là thiên phán Đình Úy quân Phương Tẩy Đao, hắn đã đưa ra một quyết định... để đưa được nhiều người đi hơn, không thể liên lạc với ba người kia.
Ba người đã ở vị trí cao, Phương Tẩy Đao không thể chắc chắn nếu phái người liên lạc với họ, liệu ba người đó có mật báo hay không.
Nếu ba người đó mật báo, đừng nói đến người nhà và thân quyến của Quy Nguyên Thuật, ngay cả người của Đình Úy quân cũng không đi nổi.
Quy Nguyên Thuật ngồi bên cửa sổ khách sạn, trầm mặc như một pho tượng đá.
Cùng lúc đó, trong phủ Lý Thượng.
Hoàng Duy An sau khi đưa Quy Nguyên Thuật về khách sạn, không về nhà mà quay lại phủ Lý Thượng.
Lúc này trong thư phòng, hai người ngồi đối diện nhau, trong tay mỗi người đều cầm một chén trà nóng, cả hai đều cúi đầu, hơi nóng bốc lên mặt họ.
"Ngươi..."
Sau một hồi lâu, Lý Thượng ngẩng đầu lên: "Thực ra ngươi nên đi cùng Nguyên Thuật."
Hoàng Duy An cũng nhìn hắn, rồi cười: "Ta nên đi chứ, dù sao sống sót thì tốt biết bao..."
Lý Thượng lại cúi đầu, Hoàng Duy An cũng cúi đầu.
Không biết đã qua bao lâu, Lý Thượng đứng dậy: "Ta đói rồi, nấu bát mì ăn đi."
Hoàng Duy An nhìn hắn, Lý Thượng mỉm cười: "Không cần hành hoa, không cần trứng, không cần dầu thơm."
Hoàng Duy An cũng bật cười.
Khoảng hai khắc sau, hai người vẫn ngồi đối diện nhau, ăn mì ngon lành, ăn đến mức trán vã mồ hôi, ăn một cách sảng khoái.
Ăn no xong, hai người lại cùng một tư thế ngả người ra sau, cùng giơ tay vỗ vỗ bụng.
"Nếu như..."
Lý Thượng gối đầu lên lưng ghế, nhìn trần nhà nói: "Nếu như đại ca và Nguyên Thuật ở bên phía Ninh Vương thành công, thì lý tưởng của chúng ta cũng coi như thành công rồi."
Hoàng Duy An ậm ừ: "Đương nhiên rồi, năm xưa năm anh em chúng ta từng thề, lý tưởng của chúng ta nhất định phải có người kiên trì đến cùng..."
Hắn nhìn Lý Thượng: "Nhưng người kiên trì đó là ngươi, không phải ta, không phải đại ca, cũng không phải Nguyên Thuật."
Lý Thượng hít sâu một hơi.
Hắn nói: "Cho nên ngươi nên đi đi, ta chỉ là không làm được lựa chọn bước đó. Chữ đầu tiên ta học được chính là 'Sở', ta..."
Hoàng Duy An: "Cha ngươi dạy chứ gì, nói cả vạn lần rồi."
Lý Thượng cười.
Hoàng Duy An nói: "Ta vẫn luôn không kiên trì được như ngươi, có lẽ là... thứ chúng ta kiên trì không giống nhau."
Hắn chỉ muốn kiên trì tình cảm huynh đệ vẫn còn, kiên trì huynh đệ ở đâu thì hắn ở đó.
Hắn thực sự cũng rất muốn, rất muốn đi đoàn tụ với đại ca và Nguyên Thuật, hắn cũng rất rõ Bệ hạ không thực sự tin tưởng bọn họ.
Nhưng hắn sợ Lý Thượng cô đơn.
Bên đại ca và Nguyên Thuật, hai người họ nương tựa bảo vệ lẫn nhau, tốt biết bao.
Còn bên phía Lý Thượng... không thể để hắn lẻ loi một mình ra đi được.
Lý Thượng nói: "Thực ra ta biết, Nguyên Thuật nhất định sẽ tìm ngươi trước, và ngươi chắc chắn sẽ nói với hắn rằng, ngươi không khuyên được cái tên cứng đầu đó."
Hoàng Duy An cười: "Nói bậy, ta nói với Nguyên Thuật là, ngươi không khuyên được con lừa bướng bỉnh đó."
Lý Thượng cười đến mức nước mắt trào ra, đó chắc là những giọt nước mắt vì cười.
"Nhưng ngươi có biết không, lần này thực ra hắn không phải tìm ngươi trước."
Lý Thượng đột nhiên ngồi thẳng người nhìn Hoàng Duy An.
Hoàng Duy An có chút nghi hoặc, hắn cũng muốn ngồi thẳng người, rồi mới nhận ra mình dường như hơi choáng váng.
Đột nhiên, hắn hiểu ra mọi chuyện, vì vậy hắn dốc hết sức bình sinh muốn vùng dậy, nhưng tay chân dường như ngày càng mất hết sức lực.
"Nguyên Thuật khuyên ta rằng, anh em chúng ta cùng đi đi, cùng tới bên phía Ninh Vương, cùng hoàn thành hoài bão của chúng ta, nhưng ta không giống vậy."
Lý Thượng đứng dậy, đi tới trước mặt Hoàng Duy An ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt Hoàng Duy An: "Chữ đầu tiên ta học được chính là 'Sở'... cha ta dạy đấy. Ông ấy nói, con à, cha cả đời làm trung thần, cả đời không làm chuyện gì có lỗi với Đại Sở, con cũng phải nhớ kỹ, phải làm thần tử của Sở cả đời."
Lý Thượng vươn hai tay ôm lấy Hoàng Duy An: "Huynh đệ... xin lỗi nhé, ta biết ngươi sợ ta cô đơn, nhưng ta bắt buộc phải cô đơn."
Hắn ôm rất chặt.
Sau đó hắn lùi lại hai bước, quay đầu nhìn ra sau bức bình phong: "Tôn tiên sinh, có thể đưa hắn đi rồi."
Lão Tôn từ sau bức bình phong bước ra, nhìn Hoàng Duy An đã hôn mê bất tỉnh, không nhịn được mà thở dài một tiếng.
Lý Thượng đã bỏ thuốc mê vào bát mì đó, hắn biết Hoàng Duy An chắc chắn sẽ ở lại cùng chết với hắn, vì họ là huynh đệ.
Nhưng chính vì hắn biết, chính vì là huynh đệ, nên khi Quy Nguyên Thuật tới tìm hắn, hắn đã nói... ta chỉ có một yêu cầu, đưa Duy An đi.
Họ đã dựng một vở kịch cho Hoàng Duy An.
Nửa canh giờ sau.
Tại khách sạn, lão Tôn đặt Hoàng Duy An đang vác trên vai xuống, nhìn về phía Quy Nguyên Thuật: "Đưa về rồi đây."
Sau đó hắn nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Quy Nguyên Thuật.
Lão Tôn ngồi xuống, nhìn Quy Nguyên Thuật nói: "Bốn cái tên các ngươi đúng là... đứa nào cũng muốn người khác sống sót. Bốn người cùng sống không tốt sao? Bốn người tốt biết bao, bốn người mới chơi mạt chược được chứ."
Hắn vỗ vỗ tay, nữ tử áo tím xách một cái túi cũng bước vào, tiện tay ném cái túi xuống đất.
Trên vai nàng còn vác một bao tải, trông có vẻ nhỏ hơn.
Lão Tôn cười: "Cho nên để các ngươi có thể chơi mạt chược, ta cũng bắt cả hắn về rồi... mấy anh em các ngươi, cứ lề mề, do dự, ta nói năng thô lỗ nhé, thật đấy, nếu ngươi bảo ta sớm hơn, ta đã bắt người về cho ngươi từ lâu rồi, có cần phải đến mức này không..."
Nữ tử áo tím: "Khụ khụ!"
Lão Tôn: "Xin lỗi, xin lỗi... ta lại nói bậy rồi."
Nữ tử áo tím nói: "Thứ nhất, ngươi nói bậy là không đúng. Thứ hai, là năm người, muội muội của hắn ta cũng bắt về rồi."
Lão Tôn: "Năm người... năm người, bốn người chơi mạt chược, còn một người có thể treo quân Hồng Trung, thay phiên nhau mà, cha ta dạy đấy."