Á Nô

Lượt đọc: 5598 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 260
phiên ngoại 19: năm tuổi (8)..

❊ ❊ ❊

"Tiểu mít ướt, ngươi không thể nuôi nó lớn chỉ bằng cách ôm nó được, ngươi phải cho nó ăn."

Lễ Khanh nghĩ thấy cũng đúng, hỏi: "Vậy ta mang cơm của ta cho nó nhé."

"Không được!" Kỳ Ngọc phản đối, "Nó ăn của ngươi rồi, ngươi làm sao mà lớn được?"

Đợi lúc Kỳ Ngọc ngăn cản xong thì đã muộn, Lễ Khanh tự chia đồ ăn của mình ra một nửa thả vào trước mặt cục tròn trắng.

Nhưng sau khi vật nhỏ ngửi ngửi lại không có chút hứng thú nào, hất đầu nhỏ qua một bên.

"Ngươi xem, ta đã nói rồi đồ ăn mỗi ngày của ngươi toàn đồ chay, ngay cả chó cũng chê khó ăn."

Lễ Khanh hừ hừ liếc hắn một cái.

"Ngươi nghe ta đi, làm gì có con chó nào thích ăn rau xanh? Nó phải ăn thịt!"

"Ta không có thịt." Lễ Khanh nghiêng đầu nhìn về phía Kỳ Ngọc.

Kỳ Ngọc dựng thẳng lưng, vội nói: "Ta cũng không có thịt cho nó ăn, chính ta ăn còn chưa đủ no đâu! Cha nhỏ không cho ta ăn quá nhiều."

"Vậy phải làm sao bây giờ?"

Lễ Khanh rầu rĩ, mắt thấy Tiểu Trư không ăn không uống thì không ổn, nó sẽ bị đói chết mất.

"Có ta ở đây, còn sợ không có thịt ăn?" Kỳ Ngọc vỗ vỗ ngực.

"Vậy ư, ngươi còn có thể đi săn?"

Kỳ Ngọc nhảy lên vỗ đầu cậu: "Ta tự có biện pháp, đồ mít ướt ngốc!"

Nhóc cao nghe thấy tiếng bàn của mình bị đá, theo bản năng che mặt đứng dậy.

"Nè! Thức ăn mặn của ngươi đâu! Cho ta một phần."

Nhóc cao lấy từ trong hộp cơm ra một miếng chân giò ngâm tương.

"Điện hạ mời từ từ dùng bữa..."

Kỳ Ngọc gãi gãi đầu, nhóc cao nghe lời biết điều như vậy, hắn cũng không tiện đánh nó, chỉ lấy chân giò ngâm tương đi.

Nhóc cao thở phào nhẹ nhõm, may mà hắn thông minh, đã chuẩn bị thêm một phần, như vậy khi bị cướp vẫn có miếng ăn.

"Ngươi vẫn còn à?" Kỳ Ngọc từ sau đầu ló ra, "Vừa hay, nhà ta có thêm một miệng ăn."

Một miếng chân giò ngâm tương khác của nhóc cao cũng không cánh mà bay.

Tiểu Trư được cho một miếng chân giò, lập tức thích thú, vẫy cái đuôi nhỏ, ôm chân giò gặm, đáng tiếc răng nó chưa mọc hết, hì hì hục hục nửa ngày cũng chỉ gặm được một chút thịt.

"Ăn đi ăn đi!"

Lễ Khanh ở bên cạnh nhìn nó gặm chân giò, còn vui hơn chính mình được ăn.

Hai mắt cậu tỏa ra lấp lánh, càng nhìn cục tròn nhỏ càng yêu thích, thức ăn của bản thân chỉ ăn mấy miếng.

Cuối cùng cũng gặm hết thịt trên chân giò, Tiểu Trư quay đầu cọ vào tay Lễ Khanh đòi ăn.

"Được được được, vẫn còn đây, cho ngươi ăn no!!"

Lễ Khanh cao hứng quay đầu cầm, kết quả trong hộp cơm đã trống không.

"Chân giò đâu?" Lễ Khanh ngạc nhiên nói.

"Không biết, không phải Tiểu Trư ăn hết rồi sao?" Kỳ Ngọc lau vệt dầu mỡ trên miệng, "ợ" một cái cho đỡ tức bụng.

Không nói cái khác, đồ ăn trong phủ tên nhóc cao quả thực không tệ.

Nghe nói là do lão ngự trù của Ngự thiện phòng đã xuất cung làm.

"Ngươi đúng là" Lễ Khanh dở khóc dở cười, "Đến cả đồ ăn của Tiểu Trư cũng cướp."

"Ngươi hiểu nhầm rồi, nó không thể ăn quá nhiều."

Kỳ Ngọc ngồi dựa lên nhuyễn tháp, mới làm dịu được chút trướng bụng.

"Nói hươu nói vượn, nó còn chưa được ăn no đâu!"

Kỳ Ngọc nghiêm túc nói: "Nhất định là nó vẫn chưa cai sữa, bỗng nhiên ngươi cho nó ăn quá nhiều đồ ăn dầu mỡ, nó không bị đi ngoài mới lạ."

"Hình như ngươi nói cũng có chút đạo lý." Lễ Khanh bán tin bán nghi.

Kỳ Ngọc "xùy" một tiếng: "Không phải có chút, ngươi nhớ lại lão phu tử xem, bị đi ngoài rồi đó, ta thấy lão lén ăn hai miếng chân giò ngâm tương, cho nên liền biết lão sắp sinh bệnh, nhất định là vì tham ăn."

"Thật sao?"

"Thật chứ...ợ."

"Không đúng." Lễ Khanh nhớ lại.

"Có gì không đúng?"

"Không phải ngươi nói là ban đêm ngươi quan sát tinh tượng sao?"

"À thì cũng có quan sát." Kỳ Ngọc nói sang chuyện khác, "Ngươi nhìn vì sao mọc trên bầu trời kia, sáng rực rỡ quá, giống như vừa mới ăn no căng vậy."

"Ban ngày ban mặt lấy đâu ra sao?" Lễ Khanh xì mũi coi thường.

"Có!"

"Sao ta không thấy?"

"Ban ngày mặt trời quá sáng, bị che mất rồi. Dù ngươi có nhìn thấy hay không, nó vẫn ở đó."

Lễ Khanh bội phục: "Ngươi biết nhiều thật."

"Cha nhỏ của ta nói cho ta đó."

Ngày thứ ba.

"Hôm nay lão phu tử vẫn chưa lên lớp sao?"

"Không tới được."

"Phong hàn vẫn chưa đỡ?"

"Đỡ thì đỡ rồi, chỉ là không đi đường được, hai chân vẫn còn run."

"Nếu vậy quả thật quá thảm rồi, có phải ta từng nói qua không?"

Dựa vào tính tự giác ham học vốn có của Lễ Khanh, cho dù phu tử không đến, cậu cũng phải tự học, nhưng Kỳ Ngọc lấy việc Tiểu Trư không có sữa uống, sẽ bị chết đói làm lý do, kéo cậu đi lang thang trên phố."

"Chúng ta đi tìm sữa bò ở chỗ nào?"

Lễ Khanh ôm Tiểu Trư, đi theo sau hắn, chỉ thấy hắn chơi bời loanh quanh hết chỗ này đến chỗ khác, cũng không thấy hắn hỏi chuyện sữa bò.

"Trong thành lớn như vậy, cuối cùng sẽ tìm được thôi, ngươi nhìn quả tú cầu kia, nó vừa to vừa tròn."

Tầm mắt Kỳ Ngọc lại bị nữ nhi của một hộ nhân gia ném tú cầu hấp dẫn rồi, nhưng Lễ Khanh chỉ một lòng một dạ để ý xem nơi nào có thức ăn cho Tiểu Trư.

"Ta không xem, ta phải đi tìm sữa bò."

"Nơi này có nè!"

"Đâu?"

"Hộ nhân gia lớn như này, chắc chắn có, thật đấy."

Lễ Khanh bĩu môi: "Những lúc ngươi nói thật đấy thông thường đều là giả."

Nhưng cậu vẫn kiên nhẫn chờ Kỳ Ngọc đi chơi.

Kỳ Ngọc kéo cậu chen vào trong đám người, nhìn khuê nữ nhà người ta ném tú cầu.

"Ngươi thích không? Ta cướp lấy nó cho ngươi."

Lễ Khanh nhíu mày, "Ngươi cướp tú cầu nhà người ta làm gì?"

"Nếu ngươi thích, ta sẽ cướp lấy giúp ngươi nhé."

"Ta không thích."

"Ngươi không thích?" Kỳ Ngọc khó hiểu nói, "Đỏ đỏ hồng hồng, treo lên cho có không khí vui vẻ."

Lễ Khanh hiểu rồi, tên tiểu bá vương này hiểu biết nhiều, nhưng không có năng lực thưởng thức.

"Người nào cướp tú cầu là muốn thành hôn với nữ nhi nhà họ, ngươi muốn lấy nàng ấy?"

"Còn có cả cách giải thích này?"

Kỳ Ngọc bối rối một lúc, cái này liên quan đến kiến thức hắn chưa thấy được, hắn nhìn nhìn chiếc khăn đỏ đội đầu của khuê nữ.

"Ta không muốn." Kỳ Ngọc cười đùa nói, "Ta chỉ muốn tú cầu."

"Àiii!"

Lễ Khanh không kịp kéo hắn, Kỳ Ngọc đã chui vào trong biển người, bởi vì khuê nữ nhà kia đã chuẩn bị ném rồi, người xem náo nhiệt nhiều, người muốn cướp tú cầu cũng nhiều, Kỳ Ngọc ngắm chuẩn vị trí tú cầu rơi, liều mạng chui qua.

Mọi người giành tới đoạt lui, vóc dáng Kỳ Ngọc nhỏ, linh hoạt hơn người khác, một phát ôm trọn tú cầu.

"Ha ha ha, là một tên nhóc con!"

Phụ thân của khuê nữ kia cũng không tức giận, cười tủm tỉm gọi: "Nhóc con, ngươi cũng muốn lấy vợ à? Vậy chẳng phải khuê nữ nhà ta phải đợi ngươi mấy năm sao? Nó không đợi nổi đâu ha ha ha."

Kỳ Ngọc mãnh liệt lắc đầu: "Không muốn, khuê nữ nhà ngươi đến cả mặt cũng không dám để lộ, khẳng định rất xấu xí, ta không cần."

"Nói càn!" Lão đầu tức giận không nhẹ, "Vậy ngươi trả tú cầu lại đây."

"Người ta không cần, nhưng tú cầu thì ta muốn!"

Kỳ Ngọc nói xong, vội bỏ chạy, từ khe hở giữa đám người chui ra ngoài, người nhà kia vừa bực vừa buồn cười, không nghĩ tới gặp phải một tiểu tử ngang ngược như vậy, giữa dòng người đông đúc, sao mà đuổi theo tiểu tổ tông này được? Chỉ có thể cười mắng một trận thôi.

Kỳ Ngọc đầu đầy mồ hôi từ trong đám người chui ra ngoài.

"Tiểu mít ướt, ta..."

Giữa biển người nườm nượp này, nơi nào còn bóng dáng của Lễ Khanh?

"Hỏng rồi, người lạc đâu mất rồi...”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường