Á Nô

Lượt đọc: 5550 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 231
tứ hôn..

❊ ❊ ❊

"Xùy..." Thẩm Ngọc không tin, "Với tính nết có mới nới cũ của ngươi, khẳng định là rất nhanh sẽ chán ta."

"Trời đất chứng giám, ngươi cứ đổ oan cho ta..."

Thẩm Ngọc không thèm nghe Quân Huyền Kiêu giải thích, sau khi rửa mặt qua loa xong, đến ngồi trước bàn thấp, không cố kỵ chút nào dùng bữa, dáng vẻ không có một chút lo lắng nào.

"Ây, không phải lúc nãy ngươi còn nói ta sẽ phiền chán ngươi sao?"

Quân Huyền Kiêu ngồi xuống bên cạnh y, nhìn Thẩm Ngọc ăn ngon, làm cho hắn cũng cảm thấy đói.

"Dù sao sớm muộn cũng bị vứt bỏ, chẳng bằng ăn cho sướng cái miệng, đồ ăn của Ngự thiện phòng làm ta vẫn chưa ăn được hết đâu."

Trong miệng Thẩm Ngọc nhét không ít thức ăn, nói chuyện lúng búng không rõ.

Quân Huyền Kiêu bật cười, hắn lệnh cho người Ngự thiện phòng liên tục đổi mới cách làm để tạo ra món mới, còn đặc biệt chiêu mộ danh trù từ khắp Đại Tĩnh, đủ để Thẩm Ngọc ăn cả đời mà không bị lặp lại.

Quân Huyền Kiêu bưng tới một đĩa nấm thông đỏ* hầm sữa tươi, dùng đũa đưa lên bên miệng y.

*nấm thông đỏ (hay còn gọi là nấm matsutake): một loại nấm quý và đắt ở Nhật, thường mọc dưới gốc cây thông đỏ.

"Vậy ngươi nếm thử món này nữa."

"Ngươi đang muốn nuôi ta mập..."

Thẩm Ngọc không kịp nói hết câu, liền há miệng nhận lấy.

Quân Huyền Kiêu liếc mắt đưa tình nói: "Ngọc Nhi, ngươi là bảo bối của ta, đương nhiên là càng nặng hơn chút mới quý giá."

"Ta không thèm tin mấy lời nói dối của ngươi."

Răng Thẩm Ngọc bị ê ẩm, nhưng khẩu vị lại càng tốt lên, trước kia y không thể ăn được nhiều đồ như vậy.

"Vậy có một việc ngươi có muốn nghe không?" Quân Huyền Kiêu nhướn mày.

"Chuyện gì?"

Quân Huyền Kiêu lại đưa một miếng đuôi hươu vào trong miệng y, nói: "Tống Thanh trình tấu chương lên, muốn ta tứ hôn cho hắn."

Thẩm Ngọc hơi mơ hồ, buột miệng nói: "Ngươi đừng lừa gạt ta..."

"Lúc này ta nói nhảm làm gì? Là thật."

Thẩm Ngọc quên cả ăn, ngây ngô ngơ ngác nhìn không chớp mắt một lúc lâu.

"Không thể nào đâu, trong lòng Tống đại ca thích Hồng Liên, sao lại xin ngươi tứ hôn? Chẳng lẽ hắn cũng giống ngươi, là một quỷ hoa tâm, gặp được mỹ nữ nào đấy, bị mê hồn rồi?"

Quân Huyền Kiêu khó hiểu trong lòng, bồi thêm một câu: "Ta không phải!"

"Không được, ngươi không thể tứ hôn cho hắn, hắn thành thân với người khác, Hồng Liên phải làm thế nào?"

Thẩm Ngọc đứng lên, lo lắng đi đi lại lại.

"Ngọc Nhi." Quân Huyền Kiêu kéo tay y, "Ngươi nghĩ linh tinh gì đó? Người Tống Thanh muốn ta tứ hôn chính là Hồng Liên."

"..." Thẩm Ngọc chớp chớp mắt, vỗ ngực nói, "Ngươi không nói hết câu, hại ta cuống cuồng nửa ngày, đợi đã, hắn tìm được Hồng Liên rồi?"

"Cứ cho là đã tìm được rồi đi, trong tấu sớ của hắn nói tứ hôn, trong vòng 3 ngày sẽ đi đón Hồng Liên."

Tấu chương của Tống Thanh chỉ tha thiết xin tứ hôn, tình hình cụ thể Quân Huyền Kiêu cũng không thể nào biết được.

"Vậy thì quá tốt rồi!"

"Nào, há miệng, ăn thêm chút nữa đi mà."

Chuyện của người khác Quân Huyền Kiêu mới lười quản, hắn chỉ lo nuôi vợ mình đến trắng trắng mềm mềm, tươi non ngon miệng.

Sau khi cao hứng một ngày, Thẩm Ngọc quyết định phải đi Bắc Vực tham gia hôn yến của Tống Thanh, Quân Huyền Kiêu không muốn cục thịt mà mình vất vả lắm mới nuôi được lại bị dày vò rơi mất, đề nghị triệu hồi hai người Tống Thanh về kinh thành cưới vợ sẽ tốt hơn, nhưng Thẩm Ngọc kiên trì muốn mình đi một chuyến.

Hai người tranh luận, thường là Quân Huyền Kiêu sẽ thỏa hiệp và kết thúc. May mà triều đình ổn định, Quân Huyền Kiêu có thể dành ra chút thời gian đi cùng Thẩm Ngọc một lần. Lần đầu tiên Thẩm Ngọc mài mực thắp đèn cho hắn trong lúc hắn phê duyệt tấu chương, cực kỳ tha thiết.

Bị Thẩm Ngọc thúc giục, hôm sau liền lên đường.

Vốn cho là có bản thân tự mình chăm sóc Thẩm Ngọc, y sẽ không có chuyện gì, kết quả vừa mới ở trên xe ngựa một ngày, Thẩm Ngọc từ vui vẻ hoạt bát trở nên ủ rũ tinh thần, giống như bị sương đánh qua.

"Không đi nữa, hồi cung."

Mặt Quân Huyền Kiêu lạnh băng, đối diện với Thẩm Ngọc.

"Ta không sao... ta vẫn có thể đi..."

Thẩm Ngọc yếu ớt nói, cũng không thể chịu thua.

Quân Huyền Kiêu không nói gì, đưa tay sờ thử trán y, không nóng, sắc mặt hơi trắng xanh, ngoại trừ cái này cũng không có triệu chứng khác.

"Là bởi vì xe ngựa đi nhanh, quá lắc lư rồi."

Thẩm Ngọc thuận miệng tìm một lý do, quả thực y không có ốm đau gì khác, chỉ là thân thể mất sức, mệt chỉ muốn ngủ.

Quân Huyền Kiêu lệnh cho phu xe giảm tốc độ, Thẩm Ngọc liền cảm thấy tốt lên rất nhiều.

Đường núi không có trạm dịch quán trọ, đến giờ cơm trưa, Quân Huyền Kiêu sai người hâm nóng những món ngon bưng đến bên trong xe ngựa, Thẩm Ngọc chỉ nhìn một cái, liền lắc đầu bịt mũi cự tuyệt.

"Quá ngấy, ta ngửi mùi cũng thấy buồn nôn."

Quân Huyền Kiêu càng thấy lạ, gần đây khẩu vị của Thẩm Ngọc cực kỳ tốt, sao bỗng nhiên lại không ăn được cái gì? Gà muối tiêu, heo sữa quay đều là món Thẩm Ngọc thích.

"Hoặc là ngoan ngoãn ăn cơm, hoặc là trở lại kinh thành." Quân Huyền Kiêu nghiêm giọng nói.

Thẩm Ngọc bị hắn uy hiếp, ủy khuất xé đùi gà, vừa mới đưa đến bên miệng, trong bao tử cuộn trào một trận, Thẩm Ngọc ló đầu ra ngoài cửa sổ, sắp nôn ra cả mật. Quân Huyền Kiêu chăm sóc rửa sạch cho y, vừa sốt ruột vừa áy náy, biết rõ thân thể y khó chịu, còn ép y làm gì?

Thẩm Ngọc bám vào cửa sổ hóng mát, nhìn thấy một vườn cây sơn tra, tháng mười đang là lúc quả chín, từng chùm từng chùm quả đỏ hồng lắc lư.

"Ta muốn ăn kẹo hồ lô."

....

Quả sơn tra là một loại quả có vị chua, chương 176. Chè băng tuyết cũng có nhắc đến rồi đó, thích ăn chua là có ý gì ta???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang