Á Nô

Lượt đọc: 5587 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 238
ta cưới ngươi..

❊ ❊ ❊

Tống Thanh tạm ngừng một chút, vội vàng kéo Hồng Liên lại.

"Tại sao?" Vẻ mặt Tống Thanh nôn nóng.

"Tại sao cái gì?" Hồng Liên vung tay hỏi ngược lại.

Tống Thanh xiết chặt bả vai hắn, trầm giọng hỏi: "Ngươi đã đồng ý về nhà với ta! Sao ngươi có thể nói một đằng làm một nẻo, chạy đi tiền phủ gì đó chứ?!".

Bả vai Hồng Liên bị bóp đau, đẩy tay của hắn ra.

"Ta đồng ý chỉ đi nhà của ngươi khi nào? Ngươi là ân khách, Tiền lão gia cũng là ân khách, ta cũng không thể nhất bên trọng nhất bên khinh chứ? Hơn nữa, Tống đại gia liên tiếp gần nửa tháng không đến, ta nào biết có phải quên mất ta rồi không, kỹ nữ muốn kiếm bạc, cũng không thể chỉ treo cổ trên một thân cây như ngươi được, đúng không?".

Tống Thanh trố mắt nghẹn họng, hiện giờ quý phủ của hắn không còn bao nhiêu ngân lượng, chỉ có thể lấy đồ quý giá trong nhà mang đi cầm, thế nhưng chờ tiền trang xoay tiền cũng phải mất một thời gian, Tống Thanh đành phải trì hoãn đến tận bây giờ.

Hồng Liên thừa dịp lúc Tống Thanh đang ngẩn ra, bước đến ngưỡng cửa, Tống Thanh kịp phản ứng lại, đuổi theo đột nhiên nắm lấy cánh tay của hắn.

"Tống đại gia còn có gì phân phó? Nếu như thật sự nhớ ta, vậy thì chờ nửa tháng sau rồi nói đi, Tiền lão gia đã một lần trả hết nửa tháng này rồi."

"Ta... Ta cũng có ngân phiếu! Tiền lão gia ra bao nhiêu? Ta ra gấp đôi hắn có được không? Ta có ngân phiếu, Liêm Nhi, ngươi nhìn đi... Ngươi theo ta đi, có được không?".

Tống Thanh bối rối lấy ngân phiếu từ trong y phục ra, nhét toàn bộ vào trong tay Hồng Liên, ngón tay Hồng Liên vô lực, không nhận lấy.

"Tống đại gia...." Hồng Liên phát hiện cổ họng mình mặn chát, hít sâu một hơi cười nói, "Ngài cũng phải chú ý đến thứ tự trước sau phải không? Các ngươi còn ngẩn ra đó làm gì? Hầu hạ Tống tướng quân sảng khoái, đừng để chậm trễ!".

Những tiểu quán tướng công kia nghe thấy hiệu lệnh của hắn, như ong vỡ tổ nhào lên, quấn lấy Tống Thanh.

Hồng Liên lướt qua người hắn, đi về phía xe ngựa, mới vừa bước một chân lên bậc thang, tay đã bị Tống Thanh thoát ra được giữ chặt lấy.

"Ngươi theo ta về nhà."

Giọng Tống Thanh cứng ngắc, Hồng Liên thấy hắn trừng lớn mắt, cũng không biết hắn đang tức hay là đang giận, chỉ là âm thanh nặng nề đến mức dường như muốn nhấn chìm người khác vào trong đó.

"Tống đại gia quả thực buồn cười, nói ta giống như thê tử ngươi dùng kiệu tám người khiêng rước về chạy đi ăn vụng vậy, ngươi và ta có quan hệ gì?".

Hồng Liên nhanh chóng chui vào trong xe ngựa, thúc giục người phu xe đi, để lại Tống Thanh ngẩn ra tại chỗ, hồi lâu sau mới nghe thấy Tống Thanh ở phía sau xe ngựa hô to.

"Liêm Nhi! Ngươi chờ một chút!"

Hồng Liên vén màn che lên, thấy Tống Thanh chạy theo xe ngựa, một bên vỗ vào buồng xe.

"Ha, thiếu chút nữa thì quên mất, một hai tháng tiếp theo Tống đại gia cũng đừng đến tìm ta nữa, còn phải qua chỗ Tiền lão gia, còn có Chu phủ thành Tây, Vương phủ thành Bắc cũng mời ta, tính thời gian, Tống đại gia phải đợi đến lượt năm sau đi."

Nói xong Hồng Liên lập tức kéo màn che xuống, vẫn còn nghe thấy tiếng Tống Thanh dồn sức vỗ xe ngựa.

Vẻ mặt Hồng Liên không thay đổi, ngồi co quắp lại, ánh mắt trống rỗng, ngày thường lúc nào cũng treo nụ cười rực rỡ trên khóe miệng, hiện tại lại giống như nặng ngàn cân, thế nào cũng không nâng lên nổi.

"Liêm Nhi! Ngươi xuống đi! Ngươi muốn bao nhiêu ngân lượng ta cũng cho ngươi! Ngươi đừng đi.... Liêm Nhi! Liêm Nhi! Ta cưới ngươi! Ngươi đã nghe rõ chưa? Ta cưới ngươi!!"

Nghe thấy Tống Thanh xé cổ họng la lên, mí mắt Hồng Liên hơi nhúc nhích một chút, hắn la to giống như người điên vậy, đương nhiên bị người bên đường chỉ trỏ trò cười châm chọc.

"Liêm Nhi đã sớm chết rồi."

Hồng Liên hé miệng, âm thanh nhỏ đến mức không biết là đang nói cho ai nghe.

....

Lúc nhá nhem tối xe ngựa mới trở về Thanh Liên quán, tiểu quán thanh tú vẫn còn đang chỉ dẫn mọi người bày biện trang trí, thấy Hồng Liên xuống xe ngựa, vội vàng chạy ra nghênh đón.

"Hắn đâu?" Hồng Liên nhìn quanh một chút hỏi.

"Đi từ lâu rồi." Tiểu quán Thanh tú đáp.

"Đi đâu?".

"Chắc hẳn là trở về phủ tướng quân.".

"Ồ."

Hồng Liên lãnh đạm gật đầu một cái, vừa thở phào nhẹ nhõm, lại âm thầm đau buồn vì Tống Thanh rời đi, hai người không nói lời nào bước vào trong sương phòng, tiểu quán thanh tú đã chuẩn bị nước nóng, hầu hạ Hồng Liên thay y phục tắm rửa.

"Quán chủ, người đi làm gì? Ta thấy sắc mặt người khó coi đến mức tái xanh giống như mặt quỷ vậy."

"Có sao?".

Hồng Liên không còn sức để mắng hắn, tiện tay cầm gương đồng nạm vàng bên cạnh lên, soi một chút, mặt hắn luôn có màu hồng phấn hoa đào, rất ít khi có thời điểm xanh trắng giống như vậy.

"Hầy, lúc giáo huấn bọn ta, luôn miệng nói nam nhân không bằng một mâm móng heo, tiền bạc là đáng tin cậy nhất, bảo chúng ta nhất định phải đánh bóng tên tuổi, không thể bị lời ngon tiếng ngọt của nam nhân lừa....Đặt vào bản thân mình, sao lại giống như đang khốn khổ vì tình vậy?"

Hồng Liên tức giận mắng: "Con mắt nào của ngươi thấy ta khốn khổ vì tình?".

Tiểu quán thanh tú xì một tiếng nói: "Nếu người không động lòng thật, thì tại sao không kiếm bạc của Tống đại tướng quân? Còn đưa ra số tiền lớn chuộc san hô vô dụng kia về, từ trước cho đến nay người chưa từng làm loại mua bán lỗ vốn này.".

"San hô kia vốn là của ta, ai nói vì hắn?" Hồng Liên không nhịn được nói, "Ngươi đừng nói linh tinh nữa, xoa đúng chỗ cho ta, sau lưng ta có chút ngứa, ngươi xem rất bẩn.".

"Chỗ này?".

"Bên trái.".

"Chỗ này?".

"Sang bên phải chút, mạnh hơn một chút, chỗ này không phải rất bẩn sao? Chưa cho ngươi cơm ăn chắc? Ngay cả vết bẩn cũng cọ không xong." Hồng Liên quay đầu lại nhìn sau lưng mình.

"Làm gì có vết nào?" Tiểu quán thanh tú hạ tay xuống ủy khuất nói, "Ta cũng đâu phải người chuyên cọ lưng, sức lực nào lớn được như vậy.".

"Thôi thôi, ngươi cút đi."

Hồng Liên đoạt lấy khăn tắm trong tay hắn, tự mình lau đi lau lại nhiều lần, càng rửa càng cảm thấy ngứa, giống như bị vết nhơ dính toàn thân vậy.

Một canh giờ sau, Tiểu quán thanh tú vẫn không thấy Hồng Liên đi ra, đẩy cửa nhìn hắn.

"A!".

Hồng Liên nghe thấy hắn hét lên sợ hãi, nhíu mày quở trách: "Ngươi gào gào thét thét cái gì? Còn muốn nam nhân cần nữa không?"

Tiểu quán thanh tú hoảng sợ chỉ vào sau lưng hắn, một mảng da thịt lớn đột nhiên bị mài đi, máu rỉ ra chảy vào trong bồn tắm, nhuộm thành một mảnh đỏ thẫm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường