Á Nô

Lượt đọc: 5605 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 225
huynh đệ ruột..

❊ ❊ ❊

Từ Võ Định phủ trở về kinh thành, xe ngựa đi không nhanh không chậm mất khoảng hơn nửa tháng, lúc sắp đến kinh thành, đã là tháng tám, nắng nóng đã qua, gió lạnh thổi tới, trong buồng xe đã có chút mát lạnh.

Thẩm Ngọc chê trên người Quân Huyền Kiêu quá nóng, hai người chen chúc một chỗ Thẩm Ngọc thường bị nóng bức làm cho tỉnh ngủ, sau khi tỉnh nội sam đã ướt đẫm.

Thẩm Ngọc không muốn ngủ chung với hắn nữa, cũng may xe ngựa rộng rãi, có thể chia làm hai cái giường nhỏ một người nằm, cuối cùng Thẩm Ngọc không cần phải dán sát chung một chỗ với cái bếp lò này nữa, hất tung chăn nệm, nằm dang tay dang chân ngủ đến sung sướng.

Ban đêm, một trận mưa đầu thu buông xuống, bên ngoài xe ngựa mưa rơi tí tách, mưa gió cuốn trôi mấy chiếc lá rụng.

Quân Huyền Kiêu thức dậy thấy y vẫn đạp tung chăn nệm sang một bên, liền đánh thức y dậy.

"Ngọc Nhi, thời tiết đã lạnh rồi, ngươi tới ngủ chung với ta."

Bị quấy nhiễu mộng đẹp, Thẩm Ngọc nhắm hai mắt nhăn mặt.

"Không dễ gì mới mát mẻ một chút, ngươi đừng quấy rầy ta..."

Thẩm Ngọc lầu bầu trong miệng, trở mình, đưa lưng về phía Quân Huyền Kiêu, hai chân kẹp chặt lấy tấm đệm.

"Vậy ngươi đắp chăn kín vào, nếu không sẽ bị phong hàn."

"Biết rồi, sao bây giờ ngươi chẳng khác gì mẹ già vậy?" Thẩm Ngọc không nhịn được hất tay, "Hiện tại thân thể ta rất khỏe, không cần ngươi quản."

Đối với chuyện Thẩm Ngọc càng ngày càng tùy hứng, Quân Huyền Kiêu không có tí biện pháp nào, thở mạnh một hơi, cũng lười nói lại y, cái chính là Thẩm Ngọc nói không cần hắn quản, khiến lòng hắn có chút nguội lạnh.

Không ngờ đến nửa đêm, Thẩm Ngọc lại chủ động chui qua giường nhỏ của hắn, vừa chui vào chăn, liền mơ hồ kêu lạnh, vòng tay ôm eo Quân Huyền Kiêu chưa đủ, còn muốn chui vào ngực hắn, đối với động tác nhỏ như mèo con này của y, Quân Huyền Kiêu không có tí kháng cự nào, muốn làm gì thì làm, cằm dựa vào tóc đen sưởi ấm y.

Mãi đến khi trời sáng, Quân Huyền Kiêu mới phát hiện có điều không đúng.

Tuy nói thời tiết đã mát mẻ hơn chút, nhưng cũng không lạnh đến mức hai người cùng ôm nhau mà vẫn còn run rẩy, Quân Huyền Kiêu dùng chăn bông dày bao bọc y, thỉnh thoảng Thẩm Ngọc vẫn hơi run nhẹ.

"Ngọc Nhi."

Quân Huyền Kiêu nhẹ nhàng gọi y, gò má Thẩm Ngọc bị bệnh nên đỏ hồng, trên trán đổ mồ hôi, Quân Huyền Kiêu sờ thử, đã sốt nóng hầm hập.

"Đừng quấy rầy ta...Ta lạnh."

Đôi môi Thẩm Ngọc khô nẻ, cổ họng khàn rát, nói chuyện có vẻ yếu ớt.

Quân Huyền Kiêu vừa bực mình vừa đau lòng, để cho y làm càn, lần này thì hay rồi chứ? Nhưng Thẩm Ngọc bị sốt đến mơ mơ màng màng, Quân Huyền Kiêu cũng không có cách nào nổi giận với y, lệnh cho mã phu chạy tới thành trấn gần nhất, nhưng ở cái nơi dân chúng ít ỏi này, cuối cùng chỉ tìm được một thôn trang.

Quá nóng lòng, Quân Huyền Kiêu đạp cửa một hộ nông dân, muốn tìm lang trung trong thôn trang, kết quả chủ nhà bị dọa ném ra mấy đồng bạc vụn, sống chết không chịu đi ra trả lời. Quân Huyền Kiêu không biết phải làm sao chỉ đành lệnh cho mã phu nhìn không quá hung hãn kia đi hỏi, còn đền cho hộ nhân gia kia mười lượng bạc.

Lang trung đi chân trần vừa nhìn thấy Quân Huyền Kiêu người cao ngựa lớn, bước chân có chút ngập ngừng, cho rằng ban đêm thổ phỉ đến xem bệnh, đưa tay bắt mạch cho Thẩm Ngọc, bản thân lại run rẩy không ngừng.

"Như thế nào rồi?!"

Quân Huyền Kiêu nôn nóng, giọng cũng không nhịn được phóng đại, thô lỗ giống như con gấu gầm thét, lang trung chân trần bị dọa ngã bò ra đất, người này hung thần ác sát, trên người mang theo uy thế nguyên vẹn sẵn có, hắn nào dám đắc tội.

"Đại vương tha mạng! Đại vương tha mạng!"

Quân Huyền Kiêu nén giận, trầm giọng quát hỏi: "Ta hỏi ngươi bệnh tình như thế nào rồi!"

"A...bệnh tình, bệnh tình không nghiêm trọng."

Kể cả có nghiêm trọng hắn cũng không dám nói.

"Vậy sao người cũng sắp hôn mê rồi? Ngươi còn nói không nghiêm trọng?!"

"À à, vị tiểu công tử này chỉ bị phong hàn, uống thuốc hai lần có lẽ sẽ khỏi thôi, Đại vương chớ lo..."

Quả thực không phải là bệnh nặng, lang trung chân trần rất sợ mình bị chôn theo, hắn thật thà nghiêm túc lấy thuốc ra, chủ động đi sắc, kính cẩn lễ phép bưng đến bên cạnh giường.

Quân Huyền Kiêu theo thói quen nếm thử một ngụm, sau khi không có việc gì mới chầm chậm mớm cho Thẩm Ngọc.

Lang trung chân trần kinh hãi thẳng cả lưng, nếu hắn không nhìn lầm, nằm trên giường chính là một tiểu công tử, Đại vương này cũng là một nam nhân, bây giờ...

Cả đời lang trung chân trần đều đi đi lại lại trong nông hộ, chưa từng thấy qua loại tình cảnh này, hai nam tử hôn nhau... được rồi, không phải hôn.

Nhưng cũng không khác biệt lắm.

Nhất định là huynh đệ ruột rồi, lang trung chân trần nhìn Quân Huyền Kiêu còn vội hơn cả khi mình bị bệnh, cảm thán huynh đệ nhà người ta thật là thân mật hòa thuận, không khỏi cảm động ướt vành mắt.

Có điều dáng dấp huynh đệ ruột cũng khác nhau quá rồi?!

Một người xinh đẹp mi thanh mục tú, còn đẹp hơn cả cô nương trong thôn, giống như người trong tranh vẽ, còn một người thì giống như Diêm Vương đòi mạng, một lời khó nói hết... Nhưng cũng không phải là xấu xí, chẳng qua khí thế bức người, đối mặt với hắn, mình giống như sắp bị chém đầu đến nơi vậy.

"Đa tạ."

Quân Huyền Kiêu không quay đầu, ném cho hắn một thỏi bạc.

Lang trung chân trần nhận lấy, thiếu chút nữa bị bạc đập phải, không thể tin trong tay hắn là một thỏi quan ngân.

Đây không phải là Diêm Vương, rõ ràng là thần tài.

...

Tiểu Vũ: Ò... qua chương này tui đã ngộ ra tình huynh đệ nó dư thế lào òi =))))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường