Á Nô

Lượt đọc: 5571 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 217
vỏ quýt dày có móng tay nhọn..

❊ ❊ ❊

Thẩm Nhược Phi giả vờ lau nước mắt, giấu đi ghen tức trong mắt.

"Hoàng thượng! Hoàng thượng!"

Thẩm Nhược Phi nhào tới bên cạnh cũi giam, hai tay túm lấy khóc lóc sướt mướt kêu lên.

"Thiếp là Nhược Phi đây! Hoàng thượng, thiếp bị bắt nhầm, Hoàng thượng người mau cứu thần thiếp..."

Thẩm Nhược Phi kêu la thật sự khóc ra nước mắt, đúng là nàng ta bị dọa sợ rồi, sau khi Trấn Bắc quân bắt được nàng, vốn là muốn đánh chết tại chỗ, sau đó dù giữ lại một mạng nhưng bị nhốt vào cũi giam, không biết đám quân phỉ giết người như ma này muốn áp giải nàng đi đâu.

"Nhược Phi?"

Quân Huyền Kiêu đình trệ một chút, hắn rất lạ lẫm với cái tên này.

Thẩm Ngọc lẩm bẩm: "Thì ra trước kia ngươi gọi nàng ta là Nhược Phi à.... Sao không phải là Nhược Nhi, Phi Nhi các thứ ấy?"

"Ta đâu có!" Quân Huyền Kiêu vội vàng chối, "Nhược Nhi, Phi Nhi cái gì chứ, Ngọc Nhi, ngươi cứ đổ oan ta."

Thẩm Ngọc lườm hắn một cái, bộ dạng vội vàng giải thích giống như một con gấu đen luống cuống tay chân.

"Ai mà biết được..." Thẩm Ngọc cố ý kéo dài giọng.

"Ta... ta thật sự không có!"

Quân Huyền Kiêu gấp đến độ gãi đầu gãi tai, chuyện này bảo hắn thoát tội như thế nào đây? Hắn thử thăm dò chạm vào vai Thẩm Ngọc, sau đó lại sờ đến bên hông của y.

"Ngọc Nhi, từ khi nào ngươi trở nên thích ăn giấm như vậy?"

Thẩm Ngọc nén cười rung cả vai, xoay người lại gỡ móng vuốt của hắn.

"Ghen với quỷ phong lưu ngươi? Ta còn không phải chua chết." Thẩm Ngọc quay sang hỏi Tống Thanh, "Tống đại ca, sao nàng ta lại bị các ngươi bắt được?"

"Lúc phá thành, nàng ta ở cùng với Tri phủ Võ Định phủ, chuẩn bị chạy trốn từ cửa phụ, có lẽ là cũng thông đồng với địch như tên Tri phủ, dựa vào người Hung Nô." Tống Thanh trả lời.

"Thông đồng với địch? Không phải vậy! Không phải vậy!" Thẩm Nhược Phi lớn tiếng giải thích, "Ta không ở cùng với hắn!"

"Vậy sao ngươi lại chạy đến Võ Định phủ? Ta nhớ ngươi nên trở về Thẩm phủ Bắc Đô mới đúng chứ." Tống Thanh chất vấn.

Thẩm Nhược Phi đã sớm nghĩ xong lí do thoái thác: "Sau khi ta tự xuất cung, không muốn trở về nhà với bộ dạng thảm hại, không có chỗ để đi, liền nương nhờ Võ Định phủ, Tri phủ và phụ thân ta đã kết thân mấy đời, hắn đã thu nhận giúp đỡ ta, lại không ngờ rằng lão quỷ háo sắc kia có... có mưu đồ quấy rối ta! Ta vốn định rời đi, đúng lúc đột nhiên phát sinh chiến loạn."

Tống Thanh lạnh lùng nói: "Chiến loạn cũng không liên quan đến ngươi, nếu ngươi không thông đồng với địch, vì sao lại chạy trốn cùng Tri phủ? Ta thấy tên Tri phủ kia còn rất chiếu cố ngươi."

"Hắn nói cửa thành bị phá, kéo ta cùng chạy thoát thân, ta không chịu, nhưng một nữ tử yếu đuối như ta sao có thể thoát khỏi bàn tay của lão quỷ háo sắc kia? Thông đồng với người Hung Nô cái gì chứ, ta không biết gì hết!"

Thẩm Nhược Phi khóc hoa lê đái vũ, đồng thời len lén nhìn sắc mặt Quân Huyền Kiêu, nàng biết cuối cùng vẫn là Quân Huyền Kiêu nắm giữ quyền sinh tử của nàng.

Nhưng từ đầu đến cuối lực chú ý của Quân Huyền Kiêu đều ở trên người Thẩm Ngọc, hoàn toàn không nghe nàng giải thích.

"Hoàng thượng, nên xử trí như thế nào?"

Tống Thanh xin Quân Huyền Kiêu định đoạt, dù sao Thẩm Nhược Phi cũng là người đã từng được phong Trắc Phi.

Thẩm Nhược Phi nức nở nói: "Hoàng thượng, thiếp thật sự không có quan hệ gì với tên Tri phủ kia, người niệm tình thần thiếp từng hầu hạ người, tha cho thiếp một mạng đi, thiếp biết mình vô dụng, không thể khiến cho người vui vẻ, nhưng tình cảm ngưỡng mộ của thiếp thân đối với người không có một chút giả dối! Một ngày phu thê, trăm ngày ân nghĩa, người niệm tình một chút xíu ân tình..."

"Giết đi."

Quân Huyền Kiêu lạnh lùng cắt ngang lời kể lể khóc lóc của nàng ta, bởi vì nàng ta càng nói, sẽ càng khiến Thẩm Ngọc hiểu lầm.

Quân Huyền Kiêu rất ít xử trí nữ nhân, chí hướng của hắn là chinh chiến ở trên chiến trường, chuyện giữa nữ nhân trong hậu viện hắn đều coi là mấy chuyện nhỏ vặt vãnh, cho dù là trước kia Vương phi dùng tư hình ám hại nhiều người ra sao, hắn cũng lười quản.

Thẩm Nhược Phi vừa nghe, lập tức gào khóc thảm thương, khổ sở cầu xin.

"Giết?" Thẩm Ngọc buồn buồn nói, "Đúng là một người trở mặt vô tình, ngày nào đó chán ghét ta, chắc cũng định đoạt sinh tử của ta theo tâm tình nhỉ."

Thẩm Ngọc nhỏ giọng tự nói toàn bộ đều lọt vào tai Quân Huyền Kiêu, hắn liền vội vàng sửa lời.

"Vậy thì... không giết nữa."

Từ trước tới nay lời Quân Huyền Kiêu nói ra luôn là luật, lần đầu tiên hắn bị người khác chi phối quyết định. Làm thế nào để khiến Thẩm Ngọc không giận dỗi nữa, quan trọng hơn nhiều so với việc xử trí Thẩm Nhược Phi.

Thẩm Ngọc lại gần nói nhỏ: "Hoàng thượng quả nhiên niệm tình xưa, nếu đã nhớ mãi không quên được nàng ta như thế, vậy cứ mang về cung đi, tiếp tục hầu hạ Hoàng thượng là được."

Quân Huyền Kiêu kinh ngạc, bối rối.

"Vậy ta... rốt cuộc là giết hay không giết?"

Thẩm Ngọc che miệng cười giễu, nói: "Ta đùa giỡn ngươi thôi... ngươi là quân chủ quả quyết sát phạt, nguyên tắc của ngươi đâu."

Quân Huyền Kiêu ưỡn ngực ngẩng đầu, nghiêm nghị nói: "Hừ, đương nhiên ta tự có quyết định! Chẳng lẽ lại bị người khác tùy tiện thay đổi sao? Từ trước đến nay ta nói sao làm vậy, nguyên tắc của ta cho dù là ngươi.... nó vẫn có thể bị gạt sang một bên."

Tống Thanh không nhịn được đỡ trán, Trấn Bắc Vương giết người không nháy mắt ấy, sợ là một đi không trở lại rồi. Tống Thanh tuyệt đối không thể nghĩ tới, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Quân Huyền Kiêu không sợ trời không sợ đất, cuối cùng lại sợ tức phụ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường