Á Nô

Lượt đọc: 5589 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 233
về nhà cùng ta..

❊ ❊ ❊

Tống Thanh đi qua, đứng sau lưng Hồng Liên.

"Nếu đại gia không vội, cứ ngồi một chút, đợi ta dùng bữa sáng xong rồi tiếp tục hầu hạ."

Lời Hồng Liên tuy khách khí, nhưng từ đầu đến cuối không đặt lực chú ý trên người Tống Thanh, vẫn còn vươn vai, ngáp dài ngồi trên ghế đệm, tư thế tùy ý lười biếng.

Tống Thanh trầm mặc ở bên cạnh, nhìn Hồng Liên dùng muỗng canh bạc múc cháo, ăn vài miếng, lại chán vứt sang một bên, dùng tới món ăn sáng khác, đồ ăn sáng có đến bảy tám món, hắn đều nếm thử một hai miếng.

Nếu là lúc trước, Tống Thanh đối với dáng điệu kén chọn này, nhất định là cực kỳ chán ghét, hiện tại lại ngây ngốc nhìn hắn, cái miệng nhỏ xinh đẹp ăn các thứ, còn lãng phí hơn phân nửa thức ăn, thế mà lại cảm thấy chỗ nào cũng là cảnh đẹp ý vui.

Hồng Liên dừng lại, nâng đuôi mắt hỏi: "Không phải Tống đại gia không ưa dáng vẻ làm bộ làm tịch của ta sao? Lúc này lại không nói?"

Tống Thanh hiền lành mở miệng nói: "Ngươi thích là được."

Hồng Liên bĩu môi xùy một tiếng "vô vị", đứng lên đi vào bên trong phía sau rèm châu, lúc đi ra trong tay ôm một rương gỗ nhỏ tinh xảo, nhìn dáng vẻ chật vật của hắn có thể thấy cái rương không nhẹ.

Rầm một tiếng, cái rương bị vứt xuống trước mặt Tống Thanh.

Hồng Liên mở ra, là vàng thỏi óng ánh, xếp ngay ngắn chỉnh tề.

"Này, trả lại cho ngươi, tổng cộng hai trăm lượng." Hồng Liên đẩy rương vàng qua.

Tống Thanh đẩy nó trở về, cứng đờ đáp: "Ta không cần."

"Không phải ngươi tới đòi nợ sao?" Hồng Liên giống như đã dự đoán được, cười duyên nói, "Ta đã lừa gạt nhiều ngân lượng từ trong tay Tống đại gia như vậy, Tống đại gia không so đo?"

Hồng Liên mượn lý do cứu giúp Thẩm Ngọc, bám lấy Tống Thanh không buông, bắt hắn chịu trách nhiệm, Tống Thanh cũng không nhớ rõ hắn cầm của mình bao nhiêu ngân lượng, cuối cùng lúc đi còn lấy đi ba ngàn lượng ngân phiếu hắn giấu dưới đáy rương y phục.

Thấy Tống Thanh lại im lặng, Hồng Liên cố ý nghịch thỏi vàng làm nó kêu leng keng.

"Tống đại gia cũng biết, bắt ta nôn tiền ra, còn đau hơn so với cắt thịt ta, ta vất vả bỏ vốn làm ăn, qua thôn này cũng không có khách điếm như vậy nữa, ngươi thực sự không cần?"

"Ta không cần." Tống Thanh lặp lại.

"Thôi bỏ đi, quá hạn không chờ, chưa từng thấy người nào ngốc như vậy, sau này ngươi cũng đừng có nói ta thiếu tiền ngươi ha..."

Hồng Liên xuy một câu, khép rương lại, ôm vào trong ngực.

Tống Thanh cứ ngồi ngay ngắn ở đó, lại chợt hỏi: "Ngươi vẫn còn thiếu ngân lượng sao?"

Hồng Liên bị câu hỏi của hắn làm cho không biết trả lời như nào, sau đó cười thành tiếng.

"Hóa ra không phải Tống đại gia tới đòi nợ, mà là tới đưa bạc à." Hồng Liên chỉ chỉ bên ngoài nói: "Nhưng mà bây giờ ta không thiếu bạc nữa, việc làm ăn của ta rất tốt, làm ăn hưng thịnh, ngày thu đấu vàng... Tống đại gia, thật ra thì ta vẫn luôn không thiếu bạc, trước kia đều lừa ngươi đấy."

Hiếm khi Hồng Liên nói một câu thật lòng, nếu không có bạc, làm sao hắn có thể dựa vào chút bạc kia của Tống Thanh mà dựng được một phong nguyệt quán lớn như vậy.

"Ta biết." Tống Thanh đáp, dừng một chút lại nói, "Bây giờ ngươi tiếp tục lừa gạt ta như vậy cũng được, ta đều cho ngươi..."

"Ngươi làm người tiêu tiền như rác đến nghiện rồi đúng không?" Hồng Liên quát lên.

"Nếu ngươi không thiếu bạc, vậy vì sao... vì sao phải trở về loại địa phương này?"

Hồng Liên liếc mắt cười nói: "Địa phương này không tốt sao? Bán da thịt cũng là làm ăn, nếu Tống đại gia đã không coi trọng, sao vẫn đến liên tiếp mấy ngày, một tháng có thừa?"

"Ta đến vì ngươi." Tống Thanh nói nhỏ.

Hồng Liên cười lớn: "Tống đại gia nói đùa rồi, Thanh Liên quán có nam có nữ, đâu đâu cũng trẻ hơn ta, Tống đại gia đến nhiều lần, thử một chút đi, cam đoan ngươi vừa thử đã nghiện, đến lúc đấy tên họ của ta là gì cũng sẽ quên mất."

Tống Thanh nghe hắn nói như vậy, trong lòng càng buồn phiền hoảng loạn.

"Nhưng ngươi đã đồng ý với ta, không quay lại địa phương tối tăm rối loạn này nữa."

Hồng Liên thờ ơ nói: "Lời của thỏ nhi gia* nói, vậy mà Tống đại gia cũng tin."

*Thỏ ở đây là chỉ tướng công-cũng chính là chỉ nam kỹ. Tướng công là nghề ở tầng lớp thấp, còn không bằng kỹ nữ. Bắc Kinh cũ quản kỹ nữ gọi là "gà", quản nam kỹ gọi là "thỏ".

Ánh mắt Tống Thanh tối sầm, cúi đầu không lên tiếng.

"Ngươi trở về đi, ta sẽ không tiễn khách đâu." Hồng Liên phất phất tay.

Tống Thanh không nhúc nhích, Hồng Liên không quản hắn nữa, khoác thêm áo choàng đỏ tươi đi ra ngoài.

"Liêm Nhi!" Tống Thanh vội vàng hô to.

Hồng Liên lập tức dừng chân, nụ cười yếu ớt trên mặt ngưng trệ chốc lát, lúc quay đầu lai mặt mày tươi cười như cũ.

"Ta tên Hồng Liên, không phải là Liêm Nhi, lần sau Tống đại gia cũng đừng gọi sai nữa. Thiếu chút nữa thì quên mất xin nhờ Tống đại gia, ngài ý, sau này đừng tới nữa, cứ luôn ngồi ở đại sảnh, dọa khách nhân của ta chạy mất, nói xem ta còn làm ăn kiểu gì được nữa?"

"Ngày mai ta còn tới." Tống Thanh nghiêm mặt cố chấp.

Hồng Liên xoa thái dương, nhức đầu nói: "Nếu Tống đại gia đến chiếu cố làm ăn của ta, đương nhiên ta hoan nghênh ngài đến còn không kịp, nhưng Tống đại gia không lật thẻ, đến cả rượu cũng không uống, đây không phải là đến phá quán sao, coi như ta cầu xin ngài, đừng tới nữa, ta cũng sẽ không gặp ngài."

"Mỗi ngày ta đều sẽ đến." Tống Thanh khăng khăng cố chấp, "Trừ khi, ngươi về nhà cùng ta."

...

Vĩnh Nhi

Chuẩn bị khăn giấy trước khi đọc mấy chap tiếp theo nhé các cô!

Truyện đã đi đến hồi kết, quá khứ của Hồng Liên sẽ được hé lộ qua 8c tiếp theo, bi thương ngang với cảnh mẹ Thẩm Ngọc mất, nói chứ t khóc mất cả buổi chiều ngày hôm nay đấy

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường