Á Nô

Lượt đọc: 5542 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 207
ngươi sẽ không chết..

❊ ❊ ❊

Những quan binh và người Hung Nô kia bị uy thế của Ách Vệ bức ép không dám đến gần, vừa thấy Ách Vệ bị thương, liền giống như ruồi nhặng ngửi được mùi máu tanh, chen nhau nhào tới.

"Ám Vệ đại ca, vết thương của ngươi đang liên tục chảy máu..."

Thẩm Ngọc cố gắng dùng tay nhấn giữ kinh mạch ở vết thương giúp hắn, ngay cả nỏ Gia Cát y cũng vứt bỏ sang một bên, cởi áo khoác của mình ra, trong lúc chạy trốn vội vàng, vụng về mà băng bó bụng hắn lại.

Ách Vệ phóng thương đâm thủng ngực một tên Hung Nô cản đường trước mặt, kéo Thẩm Ngọc chạy về phía con ngựa kia.

Tay Thẩm Ngọc đè lại thương thế của Ách Vệ đồng thời cảm nhận được chất lỏng dinh dính ấm nóng, máu của vết thương từ trong áo khoác dày vậy mà lại thấm ra ngoài.

"Tiếp tục như vậy nữa, ngươi... ngươi sẽ chết!"

Thẩm Ngọc thấy trên người Ách Vệ lại tăng thêm mấy vết thương mới, tuy không nghiêm trọng như ở bụng, nhưng hắn có khỏe hơn nữa thì vẫn là người, chảy nhiều máu như vậy, Ách Vệ không rên một tiếng, Thẩm Ngọc cũng đã cảm giác được khí lực của hắn tiêu hao rất nhiều rồi, từ thái dương xuống cằm toàn bộ đều là mồ hôi sáng loáng.

Thẩm Ngọc dùng tay áo tùy tiện lau giúp Ách Vệ một cái, Ách Vệ cúi đầu nhìn chăm chú vào y.

"Ngươi lo lắng cho ta?"

Lúc Thẩm Ngọc nghe được âm thanh trầm thấp có hơi khàn khàn từ dưới mặt nạ truyền tới, đầu óc y còn chưa kịp phản ứng.

"Đương nhiên ta lo lắng, ngươi nói lời gì vậy... ngươi!"

"Vậy thì tốt."

Thẩm Ngọc phục hồi tinh thần lại, thân thể chấn động, giọng nói này y không thể quen thuộc hơn nữa, là âm thanh y oán hận thấu xương nhưng lại nhớ mong da diết, cả một đời cũng không quên được.

Trăm ngàn loại cảm xúc xông đến làm đầu óc Thẩm Ngọc trống rỗng một mảnh, đáy lòng giống như bể nhuộm* bị nổ tung, ngũ vị tạp trần.

*bể nhuộm: làm bằng gốm/sứ

"Quân, Quân... là...là ngươi?"

Thẩm Ngọc không biết nên vui hay hận, ngực bị đè nén phát đau, tên cũng hô đến miệng rồi, âm thanh run rẩy, miệng cũng không nghe sai bảo.

"Là ta."

Một lời đáp này, chứa đầy yêu thương và áy náy phức tạp.

Sắc mặt Thẩm Ngọc thoáng chốc tái nhợt, cơ thể cứng đờ, ngay cả con ngươi cũng mất linh hoạt, ánh mắt tán loạn.

Có người Hung Nô cầm loan đao xông thẳng đến chỗ Thẩm Ngọc, Quân Huyền Kiêu thuận tay kéo, đá tên Hung Nô lật cả người.

Thẩm Ngọc phục hồi tinh thần, không thể tin mà trừng mắt nhìn người trước mặt, trực tiếp đẩy hắn ra.

"Ta ra khỏi kinh thành ngươi lại theo bên cạnh ta, ngươi có mục đích gì?? Ta đã nhà tan cửa nát, ngươi còn đi theo ta làm gì? Ngươi còn chê hại ta chưa đủ thảm sao?! Làm Hoàng đế không dễ chơi, muốn cải trang trêu đùa ta, đùa giỡn ta trong lòng bàn tay, rất thú vị sao?!"

Hiểu lầm của ngày trước nhóm lên thù hận của Thẩm Ngọc, cộng thêm phẫn nộ vì bị bỡn cợt, khiến cho trái tim Thẩm Ngọc đau đớn như vũ bão, mở miệng đều là căm giận đã tích lũy quá lâu.

Y từng hoài nghi Ách Vệ, cũng từng chất vấn thăm dò hắn, nhưng đến khi biết được chân tướng, y vẫn cảm thấy thế giới như đảo lộn, không biết đối mặt như nào.

"Ta... ta không trêu đùa ngươi." Dưới mặt nạ giọng nói buồn bã truyền tới, "Ta chỉ muốn bảo vệ ngươi thật tốt."

Thẩm Ngọc cười gượng một tiếng.

"Tất cả đau khổ của ta, đều do ngươi tạo thành, ngươi dựa vào cái gì nói bảo vệ ta? Cũng đừng nói với ta, Trấn Bắc Vương ngươi sẽ cảm thấy có lỗi với lương tâm, muốn bù đắp cho ta."

Quân Huyền Kiêu im lặng.

Thẩm Ngọc nhìn từng đoàn quan binh và người Hung Nô bao vây lại đây, cảm thấy mệt mỏi không chịu đựng được nữa, ngọc nát đá tan, chết đi trong tuyệt vọng.

"Được rồi, ngươi không cần vắt óc suy nghĩ phải nói lời gì để lừa gạt ta nữa, võ công ngươi cao cường, nếu như không phải bị gánh nặng là ta làm liên lụy, ngươi đã sớm có thể thoát thân chạy xa rồi, ngươi đi đi."

Quân Huyền Kiêu kéo tay Thẩm Ngọc, bị y tránh được.

"Ngươi muốn ta bỏ ngươi mà đi?"

"Không phải ngươi có dã tâm của ngươi, giang sơn quý báu của ngươi sao? Dù sao ta cũng không trốn thoát được, nếu không thì làm thế nào, ngươi còn muốn tuẫn tình với ta, cùng xuống hoàng tuyền sao? Nhưng ta không muốn chết chung một chỗ với ngươi... Ngươi đường đường là cửu ngũ chí tôn, chết cùng một tên ách nô như ta đáng sao?"

Lòng Thẩm Ngọc đã chết, gương mặt trong trẻo lạnh lùng, lại bị Quân Huyền Kiêu vòng ôm eo, Thẩm Ngọc ra sức giãy giụa, Quân Huyền Kiêu nỉ non thuần hậu trầm thấp bên tai y.

"Ngươi lộn xộn nữa lại làm vết thương rách ra đấy, ngoan, đừng nháo."

Giọng nói dịu dàng phá vỡ sự lạnh lùng cứng rắn mà Thẩm Ngọc luôn duy trì, lồng ngực y run rẩy, thầm mắng mình không có thuốc chữa.

"Ngươi cút đi, sau khi ta chết, nếu ngươi còn có chút lương tâm, giúp ta đi cứu tộc nhân của ta..."

"Ngươi sẽ không chết." Quân Huyền Kiêu trách móc nói, "Không phải ngươi hận ta sao? Vậy nên phải sống, sau này mới có thể có một ngày tìm ta từ từ tính sổ."

Lời Quân Huyền Kiêu còn chưa dứt, đã ôm lấy Thẩm Ngọc, giống như một con trâu rừng nổi điên xông ra, hắn bộc phát tất cả sức lực, thương pháp ác liệt, quét sạch một đám người Hung Nô, cũng không quan tâm trên người nhận bao nhiêu vết đao, trong mắt chỉ có giết người phá vòng vây!

Chớp mắt Quân Huyền Kiêu đã xông tới bên cạnh con ngựa, thả Thẩm Ngọc lên lưng ngựa, Thẩm Ngọc nhìn cả người hắn toàn là vết đao, há to miệng.

"Cách nơi này đi về phía Bắc khoảng 20 dặm là Tử Kinh Quan có Trấn Bắc quân trấn thủ, bọn họ nhận ra ngươi, sẽ phái binh cứu tộc nhân ngươi, nhớ rõ chưa?" Quân Huyền Kiêu vội nói.

Thẩm Ngọc níu lấy hắn: "Ngươi có ý gì?"

Quân Huyền Kiêu nhấc tay y ra, khẽ vuốt tóc đen hơi tán loạn của y.

"Ngọc Nhi, ngươi mặc hồng y hôn bào cũng rất đẹp, giống như lúc mới vào vương phủ vậy..."

Quân Huyền Kiêu thì thầm dịu dàng, quyến luyến vạn phần.

"Ngọc Nhi, chờ ta trở lại... Nếu không đợi được, ta cho phép ngươi tìm niềm vui khác."

Quân Huyền Kiêu không đợi Thẩm Ngọc đáp lại, Hồng Anh thương đâm rách mông ngựa, tuấn mã bị đau, nhấc vó trước điên cuồng lao đi.

Lúc này Thẩm Ngọc mới phản ứng được, Quân Huyên Kiêu làm vậy để cho Thẩm Ngọc chạy thoát thân, còn hắn chết một mình, trong lòng Thẩm Ngọc nặng nề, vành mắt cay nóng.

"Quân Huyền Kiêu! Ngươi quay lại, cút lại đây! Ngươi đừng tưởng làm như vậy thì ta sẽ tha thứ cho ngươi!"

Thẩm Ngọc biết rõ bản thân không giúp được gì, nhưng vẫn lo lắng muốn nhảy xuống ngựa, y thà rằng chết cùng hắn!

Nhưng chẳng biết từ lúc nào trên người y, bị Quân Huyền Kiêu quấn hai sợi dây thừng, buộc chắc chắn trên yên ngựa. Đáy lòng Thẩm Ngọc giống như lửa đốt, con ngươi đỏ sậm, buột miệng chửi to.

"Mẹ nhà ngươi không phải nói sau này để cho ta mỗi ngày đều tính sổ sao? Quân Huyền Kiêu! Tên khốn kiếp nhà ngươi! Ngươi lại lừa ta!!"

"Quân Huyền Kiêu!!!"

Âm thanh tê tâm phế liệt của Thẩm Ngọc vang vọng khắp núi rừng.

....

Khương Đường

Tác giả có lời

À ừm... não của Khương Đại Ngọc rất đau.... Hôm nay ngủ trước... Ngày mai bổ sung thêm một điều kinh hỉ...

Vĩnh Nhi

Còn t thì đang beta mờ cả mắt

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường