Á Nô

Lượt đọc: 5554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 254
phiên ngoại 13: năm tuổi (2)..

❊ ❊ ❊

Kỳ Ngọc lúng túng.

Kỳ Ngọc cực kỳ lúng túng.

Trước kia hắn từng trêu chọc cung nữ thái giám cũng không ít, những người đó ngoài miệng thì kêu trời trách đất, biểu tình khoa trương có, cười hi hi ha ha cũng có, nhưng Kỳ Ngọc biết bọn họ đều đang làm quá lên thôi, ngay cả động tác lau nước mắt cũng như rập khuôn.

Nhưng bạn nhỏ cùng bàn trước mặt này không giống vậy, cậu ta khóc thật rồi... Khóc đến hoa lê đái vũ, cậu không lên tiếng, cũng không phản kháng, cứ lặng im rơi nước mắt như vậy.

"Cái đó... ta không cố ý đâu, ai bảo ngươi không để ý đến ta..."

Bạn cùng bàn vẫn không nói lời nào, cũng không quay đầu lại.

"Ngươi đừng khóc, này... cho ngươi."

Kỳ Ngọc lấy khăn tay cha nhỏ nhét cho hắn ra, đưa qua, nhưng bạn cùng bàn vẫn như cũ không cảm kích, không nhận khăn tay, cũng không trả lời.

Tay Kỳ Ngọc giơ đã mỏi rồi, bắt đầu có chút không nhịn được, vò khăn thêu thành một nắm ném qua.

Khăn tay rơi trên bàn, lúc này nhóc cùng bàn mới hơi có chút phản ứng, cậu cầm khăn thêu lên, Kỳ Ngọc còn chưa kịp vui mừng, đã thấy cậu gấp khăn thêu gọn gàng ngay ngắn, dùng hai tay đưa lại.

"Cho ngươi lau đấy." Kỳ Ngọc nhấn mạnh.

Cuối cùng bạn nhỏ cùng bàn phải lên tiếng, chỉ có 5 chữ đơn giản: "Đa tạ, ta không cần."

"Ngươi không cần cảm ơn ta, là ta..."

Lông mày Kỳ Ngọc nhăn lại, người này cực kỳ không biết điều, lần đầu tiên hắn nói xin lỗi và bồi thường người khác, vậy mà tên này sống chết không chịu cảm kích.

"...có thích hay không."

Kỳ Ngọc hừ một tiếng, thu hồi khăn thêu.

"Vô vị."

Kỳ Ngọc than thở một câu, tính tình hắn ham chơi thích náo nhiệt, ai biết được người đầu tiên hắn gặp ở thư quán lại là một tên nhàm chán như vậy, hắn không thích, dứt khoát không muốn để ý đến cậu nữa.

Chỉ là bên cạnh hắn đều là người như vậy, ngoại trừ bạn nhỏ cùng bàn ra, cũng không có ai có thể tán gẫu với hắn, hắn không nói nữa, nghe tiếng lão phu tử đọc sách bực bội đến hoảng sợ, càng ngồi càng phiền lòng, bắt đầu vò đầu bứt tai, đổi sang trái ngồi, lại đổi sang phải ngồi, ngồi thế nào cũng đều cảm thấy không dễ chịu.

"Này này!"

Quá buồn chán không thể làm gì khác hơn là lại chuyển mục tiêu sang nhóc cùng bàn.

"Ngươi tên gì?" Kỳ Ngọc hơi dịch mông đến gần.

Tiếng nhỏ cùng bàn đọc sách theo lão phu tử vốn không lớn, bị hắn sáp tới gần, thì càng nhỏ đi.

"Ngươi nói gì đi, rốt cuộc ngươi tên là gì?"

Từ đầu đến cuối Kỳ Ngọc không được đáp lại, đột nhiên đưa tay ra.

Bạn cùng bàn theo bản năng né tránh một chút, Kỳ Ngọc liền cười rộ lên.

"Ha ha! Ngươi cũng sợ bị đánh sao. Ta không đánh ngươi, chỉ muốn nhìn một chút xem tên ngươi là gì..."

Kỳ Ngọc chỉ muốn vươn tay lấy sách của cậu, bạn cùng bàn kịp phản ứng, nắm lấy quyển sách, không để hắn cướp đi.

"Ngươi nhỏ mọn cái gì? Ta nhìn một chút, nhìn xong sẽ trả cho ngươi, buông tay!"

Kỳ Ngọc níu lấy một nửa trang sách, ai ngờ nhóc cùng bàn nhìn có vẻ yếu mềm này lại cứng rắn như vậy, cũng kéo nửa kia trang sách không buông tay.

Hai người giằng co một lúc, Kỳ Ngọc bắt đầu nóng nảy,nhưng sẽ không nhận thua, dùng sức một chút, kéo xé một chút, tiếng rách vang lên sách bị xé thành hai nửa.

Trong lòng Kỳ Ngọc thoáng qua một tia hổ thẹn, chỉ là tiểu ma đầu hắn vô cùng sĩ diện, nhất định không chịu nhận sai, hắn nhìn sách bị rách, ngoài mặt khinh thường ném trở về.

"Ngươi xem, ta bảo ngươi buông tay ngươi không nghe, rách rồi đấy. Thì ra ngươi tên là Tống Lễ... chữ kia đọc là gì?"

Kỳ Ngọc bị cha nhỏ ép học không ít chữ, mặc dù hắn không thích học, nhưng Thẩm Ngọc có quy tắc, hắn không học sẽ không được phép đi, trí nhớ của hắn kế thừa từ Thẩm Ngọc đọc đâu nhớ đấy, cho nên học nhanh vô cùng, nếu không làm sao Thẩm Ngọc lại cho phép hắn ngày ngày ở bên ngoài nghịch ngợm phá phách sinh sự?

"Tống Lễ... Khanh! Đúng, ngươi tên là Tống Lễ Khanh." Kỳ Ngọc vuốt cằm ra chiều suy nghĩ, "Cái tên này sao quen vậy... Tống Lễ Khanh... Tống Lễ Khanh, chắc chắn ta biết ngươi, chúng ta đã từng gặp?"

Nhìn lại lần nữa, tiểu Lễ Khanh cầm hai nửa quyển sách, vẻ mặt bi thương, nước mắt lại bắt đầu lăn xuống.

"Hầy.. một quyển "Thiên tự văn" thôi mà? Ta trả ngươi mười quyển..."

Bộp bộp!

Lão phu tử cầm thước ở trên đài giảng gõ hai cái, trừng mắt nhìn Kỳ Ngọc: "Lão phu dạy học trò có người nào không phải là vương công quý tộc, con cháu trung lương? Ở trong học đường, cho dù là Thái tử, cũng phải tuân theo quy tắc, Quân Kỳ Ngọc, ngươi náo loạn cả một giờ học rồi, có thể yên lặng chưa?!"

"Xùy..."

Kỳ Ngọc khinh thường hừ một tiếng, hắn lười cãi nhau với lão đầu, sợ làm lão tức đến bệnh luôn.

"Tan học! Nghỉ trưa!" Lão phu tử tức giận hô một tiếng bỏ đi.

Trong học quán kinh thành, tất cả đều là con cháu nhà quyền quý, ngọ thiện đều có hạ nhân đưa đến cửa học đường, hộp cơm của Quân Kỳ Ngọc, bên trong thức ăn tinh xảo được kết hợp hợp lý, nhưng lại không phô trương lãng phí, hiển nhiên là Thẩm Ngọc giao phó riêng, không cho phép quá đặc biệt.

"Hửm? Chả có mấy miếng thịt..."

Kỳ Ngọc thích ăn thịt nhất, không cần biết thịt gì, hắn đều cảm thấy vừa miệng, rau xanh đủ khiến hắn mặt mày ủ dột.

"Tiểu thỏ gia!"

Mấy tên bạn học cùng lớp đồng loạt chạy đến trước bàn Lễ Khanh, hi hi ha ha không ngừng, Lễ Khanh còn đang nhìn sách bị rách mà rơi lệ, ngẩng đầu nhìn lên, hộp thức ăn của cậu đã bị tên cao cao cướp mất.

"Hôm nay tiểu thỏ gia ăn cái gì?! Mau nhìn xem!"

"Có cá có thịt hấp... thức ăn của tiểu thỏ gia không tệ nha!"

"Nào, mau nếm thử, ngươi cũng thử một chút... còn rất ngon!"

Mấy người ngươi một đũa ta một đũa, ngay cả một cọng rau cùng không còn, lúc hộp thức ăn bị ném trở lại lần nữa, bên trong chỉ còn nửa phần cơm trắng, mấy tên học trò mới vui vẻ trở về bàn của mình, chụm lại một chỗ thưởng thức đồ ăn.

Tiểu Lễ Khanh giống như đã quen với cảnh tượng này, hốc mắt cậu đỏ hoe, nhưng lại nhẫn nhịn không khóc, cũng không vội vàng ăn cơm trước, mà chọn mấy hạt cơm sạch, tốn sức muốn dán lại sách bị rách.

Kỳ Ngọc thu hết toàn bộ vào mắt, đột nhiên cảm thấy đùi gà trong tay không ngon nữa.

"Ài! Ngươi để cho bọn họ cướp hết thức ăn đi, vậy ngươi ăn cái gì?"

Tiểu Lễ Khanh hé miệng nhỏ giọng đáp: "Ta có cơm ăn."

"Cơm khô ngươi cũng nuốt được hả?"

Kỳ Ngọc giật mình, hắn đã nhìn ra, trong mười mấy người trong lớp, tiểu Lễ Khanh là người bị cô lập. Khó trách cậu ta gầy đến đáng thương, ngay cả ngọ thiện cũng ăn không đủ no mà?

Tiểu Lễ Khanh không trả lời, nhai từng miếng từng miếng cơm trắng không có mùi vị.

Lông mày nhỏ của Kỳ Ngọc nhíu chặt, siết nắm tay đứng lên, đi tới bên cạnh nhóm người.

"A!"

Kỳ Ngọc đá tên nhóc cao cao kia.

"Ai? Tiểu Thái tử à, có chuyện gì sao?"

"Sao các ngươi gọi hắn là tiểu thỏ gia?" Kỳ Ngọc hỏi.

"À, bởi vì cha hắn cưới một tiểu quan, cha nhỏ hắn là một thỏ gia bán thân, vậy hắn chính là tiểu thỏ gia ha ha ha! Ngươi nhìn hắn khóc thút thít kìa, có giống tiểu thỏ gia câu dẫn người không?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Ngọc tràn đầy nghi ngờ, hắn vẫn chưa hiểu được cái từ này sỉ nhục người khác nhiều như nào.

"Vậy tại sao các ngươi lại cướp đồ ăn của hắn?"

"Đồ của hắn cái gì, của hắn chính là của chúng ta! Giữ lại cho hắn chút cơm trắng là tốt lắm rồi... Tiểu Thái tử, ta khuyên ngươi đừng có lại gần hắn, chắc ngươi chưa biết, phu tử nói thượng bất chính hạ tắc loạn, nhất là hắn còn là đứa con hoang được nhặt nuôi..."

Tên nhóc cao còn chưa nói hết, một quả đấm nhỏ nhưng tràn đầy sức lực đã rơi vào mặt hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang