Á Nô

Lượt đọc: 5582 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 203
hai người câm..

❊ ❊ ❊

"Được rồi!"

Thẩm Ngọc loay hoay chỉnh hòn đá xong, im lặng chờ một lúc, đất đá trước mắt mới có chuyển động, bắt đầu hoàn toàn chìm xuống.

Chỗ cơ quan này không giống cửa đá, Thẩm Ngọc không biết nó hoạt động như nào, chỉ cảm thấy đất đá dưới chân mình có thể chuyển động, ngạc nhiên không thôi.

"Hả?"

Thẩm Ngọc nghiêng đầu nhìn cực kỳ hứng thú, cánh tay lại bị kéo về sau một cái, đụng phải ngực Ách Vệ.

Âm thanh ầm ầm uỳnh uỳnh vang lên, Thẩm Ngọc định thần lại, trước mặt đổ sụp một vùng, bùn đất đá vụn lăn đến bên chân, nếu như Ách Vệ không kéo y, nói không chừng đã bi chôn xuống dưới.

"Đa...đa tạ."

Ách Vệ đã cứu y rất nhiều lần, mặc dù Thẩm Ngọc đang giận dỗi, nhưng cũng rất cảm kích.

"Đây là lối ra? Là nơi này sao? Sao ta nhìn không giống nhỉ..."

Từ bùn đất sụp đổ, lộ ra một sơn động tối đen như mực, sơn động này không giống như người đào chút nào, ngược lại nhìn như nơi ở của dã thú.

Có điều Sở thị đang nguy cấp, nên không cho phép Thẩm Ngọc suy nghĩ nhiều, đang lúc chuẩn bị bước vào, một bóng người khôi ngô ngăn cản trước mặt y, dắt ngựa đi trước tiến vào trong đó.

Ách Vệ quay đầu liếc Thẩm Ngọc một cái, Thẩm Ngọc hiểu ý là bảo y đi theo sau Ách Vệ.

Thẩm Ngọc không nói gì, buồn bực đuổi theo vào sơn động, trong chuyện này Ách Vệ bảo vệ y, đâu chỉ có tận tâm tận lực, coi như Ách Vệ nói chẳng qua là làm tròn chức trách, Thẩm Ngọc cũng không tin được.

Bên trong sơn động không có ánh sáng, Ách Vệ thần bí lần mò trên vách đá một lúc, tìm được một cây đuốc, bên cạnh còn chuẩn bị đá đánh lửa, cũng không bị ẩm, còn có thể sử dụng được, Ách Vệ đánh mấy cái nhóm lửa lên.

"Làm sao ngươi biết nơi này có đuốc? Ngươi đã tới đây sao?"

Thẩm Ngọc hỏi xong bị Ách Vệ trợn mắt nhìn một cái, suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, đây là lối ra phòng bị của Sở thị, dĩ nhiên sẽ chuẩn bị những thứ cần thiết.

Ách Vệ đổi đuốc sang bên tay phải rồi giơ lên, đồng thời cũng nắm lấy dây cương, tay trái đưa về phía Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc chần chờ một chút, cuối cùng vẫn nói: "Ngươi không cần phải để ý đến ta, ta theo kịp, sẽ không kéo chân ngươi."

Ách Vệ giống như không kiên nhẫn, bắt lấy tay Thẩm Ngọc, cũng không quay đầu lại mà đi về phía trước.

Thẩm Ngọc còn muốn tránh né, nhưng sức lực của Ách Vệ không biết lớn hơn bao nhiêu so với y, bàn tay to nắm chặt, y cử động một đầu ngón tay cũng khó, chỉ có thể bị kéo đi.

Trong lòng Thẩm Ngọc không phục, dù sao việc nặng nhọc gì y cũng từng làm qua, càng không phải là tiểu thư khuê các mười ngón tay không dính nước mùa xuân, bây giờ y là người mang sứ mệnh đại anh hùng, lại bị đối xử như một người phiền toái.

Nhưng sơn động này quả thật quá khó đi, ánh đuốc lớn như vậy, trong sơn động gồ ghề gập ghềnh, có lẽ đã đào rất nhiều năm rồi, còn có nhiều đá vụn, thậm chí có chỗ đã bị sụp, cộng thêm dưới đất đọng nước, dính nhơm nhớp.

Hoa phục trên người Thẩm Ngọc chưa kịp thay, khắp người đều là bùn đất, giày đi ướt nhẹp, sơ ý giẫm phải đá một cái rất dễ bị trượt ngã trật khớp, nếu không có Ách Vệ dắt đi, y đã ngã mấy lần rồi.

Bên trong động chỉ có âm thanh bước đi của người và ngựa, Thẩm Ngọc nhìn bóng lưng mơ hồ của Ách Vệ, cảm thụ sức lực trong lòng bàn tay hắn, lại bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ, có người vì y che mưa chắn gió ở phía trước, Thẩm Ngọc sinh lòng ấm áp, lại có mùi chua xót.

Bỗng nhiên Ách Vệ dừng lại, thiếu chút nữa đầu mũi Thẩm Ngọc đụng phải vai Ách Vệ.

"Đã tới rồi sao?"

Thẩm Ngọc ló đầu ra, quả nhiên thấy ánh sáng cách đó không xa, y vừa hy vọng mau ra ngoài để gọi cứu binh, vừa hy vọng con đường này mãi mãi không có điểm dừng, cứ đi tiếp như vậy cả đời.

Nhưng chung quy điều này là không thể, hai người rất nhanh đã tới lối ra, gạt đi tầng tầng lớp lớp bụi gai cỏ dại, chui ra ngoài.

Ách Vệ tiện tay ném cây đuốc tới một vũng nước để dập lửa, sau đó nắm hai tay Thẩm Ngọc xoa xoa mấy cái.

Thẩm Ngọc sửng sốt một chút, nhiệt độ sơn động thấp, phả khí lạnh vào người, dọc theo đường đi tinh thần Thẩm Ngọc không yên, nên cũng không chú ý tới tay mình đã bị lạnh.

"Đi nhanh thôi..."

Thẩm Ngọc rút tay về, trong lòng bộc phát tạp niệm.

Ách Vệ vẫn đi trước như cũ, rất nhanh đã tới chỗ chân núi, hai tai hắn khẽ nhúc nhích, cảnh giác dừng bước lại.

"Làm sao..."

Lời của Thẩm Ngọc bị bàn tay che lại, Ách Vệ chỉ chỉ phía xa, Thẩm Ngọc thấy có một mảnh đất bằng phẳng, đóng hai cái lều vải trắng, có người Hung Nô đang đi lại, nói ít cũng phải có mười mấy người.

Thẩm Ngọc cũng nhíu mày, nhìn sơn thế, nhóm người Hung Nô này đóng quân ngay đúng chỗ chân núi nơi lối ra duy nhất của bọn họ, hơn nữa quanh đây nói không chừng còn có nhiều người Hung Nô hơn, một khi bại lộ, bọn họ sẽ bị người Hung Nô vây giết.

Thẩm Ngọc rất không muốn thừa nhận mình vào lúc này, hoàn toàn chính là một gánh nặng, chỉ có thể giương mắt nhìn về phía Ách Vệ.

"Chờ đến đêm." Ách Vệ làm thủ ngữ.

Dắt một con ngựa đi vào ban ngày rất dễ bị phát hiện, nhưng lại không thể bỏ đi, nếu không đoạn đường tiếp theo sẽ không có ngựa để đi.

"Được."

Thẩm Ngọc cũng ra dấu một cái, sau đó hơi buồn cười, không nhịn được nhếch miệng.

"Ngươi cười cái gì?" Ách Vệ không hiểu giơ tay làm thủ ngữ hỏi.

"Ngươi nhìn hai người câm chúng ta, lúc này phát huy tác dụng lớn nhất, không chỉ dễ dàng trao đổi với nhau, còn có thể trò chuyện nữa!"

Ách Vệ giống như không còn lời gì để nói, cũng không làm một tràng thủ ngữ tán gẫu với Thẩm Ngọc, mà tập trung tinh thần nhìn chằm chằm động tĩnh của người Hung Nô bên kia.

Thẩm Ngọc bĩu môi, cũng nhìn về phía bên kia, nhưng cuối cùng y không được kiên nhẫn như Ách Vệ, tháng bảy nhiều muỗi rừng, trên mặt Thẩm ngọc bị đốt mấy nốt đỏ, vẫn luôn gãi đầu gãi tai, còn dành ra một tay bóp một con côn trùng bò trên vai Ách Vệ.

Sắc trời dần tối, doanh trại người Hung Nô đã đốt lửa, khói bếp bay theo gió, Thẩm Ngọc ngửi được mùi thịt, thiếu chút nữa nước miếng rơi xuống, cái bụng vang lên ùng ục.

....

Thẩm Ngọc cute quá đáng, cái gì mà mang trọng trách lớn, cái gì mà đại anh hùng, cười chết t rồi, haha

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường