Á Nô

Lượt đọc: 5608 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 212
còn có thể làm gì?..

❊ ❊ ❊

Năm ngày sau, mặt Quân Huyền Kiêu bị cạo đau tỉnh lại...

Thẩm Ngọc đang nằm sấp ở trên giường, cúi người đối diện với hắn, một chân còn gác lên trên người hắn, mặt mày ủ dột suy nghĩ gì đó, thấy hắn mở mắt, liền ngừng tay lại.

"Ngọc Nhi, ngươi đang làm gì thế?".

Quân Huyền Kiêu cúi đầu nhìn ánh mắt xinh đẹp của y, cách mình rất gần, cái góc độ này khiến Quân Huyền Kiêu mơ tưởng hão huyền.

"Còn có thể làm gì?"

Thẩm Ngọc nói một tiếng, tỏ ra thiếu kiên nhẫn.

"Có thể làm! Có thể làm!"

Quân Huyền Kiêu hưng phấn không thôi la to, mới vừa ngồi thẳng người muốn rời giường, trong tay Thẩm Ngọc xuất hiện một cái dao cạo.

"...." Quân Huyền Kiêu run rẩy khóe miệng, "Ngọc Nhi, ngươi...."

Thẩm Ngọc cầm dao cạo mài lên đai lưng da trâu mấy cái, nhìn về phía Quân Huyền Kiêu nở nụ cười tà mị.

"Râu ngươi sắp như da con gấu rồi, rất vướng víu, ta muốn cạo nó đi, ngươi đừng lộn xộn, nằm xuống.".

Quân Huyền Kiêu sờ sờ cằm của mình, quả nhiên đã bị Thẩm Ngọc cạo đi một nửa, chẳng trách trong giấc mộng cảm thấy đau rát.

Thẩm Ngọc mài chốc lát, giữ chặt lấy cằm Quân Huyền Kiêu, mặc dù vẻ mặt nghiêm túc, thế nhưng động tác lại cực kỳ ngả ngớn, mới vừa hạ dao xuống, liền phát ra âm thanh "sàn sạt sàn sạt".

"A....." Quân Huyền Kiêu nhe răng nhếch miệng, "Ngọc Nhi, không phải ngươi đang giúp ta cạo râu, ngươi như này là muốn mưu sát phu quân đấy? Còn ngại trên người ta chưa đủ nhiều vết đao sao?".

Thẩm Ngọc ngượng ngùng cười, cằm Quân Huyền Kiêu quả thực đã rướm ra máu, con dao này mượn về từ chỗ của Tống Thanh, mới đầu còn có thể dùng, cạo một lúc sau càng ngày càng cùn, nhìn kỹ có thể thấy dao cạo đã bị mẻ mất lưỡi.

"Đều tại râu ngươi quá cứng, giống như kim châm vậy, trái lại còn làm hỏng cả dao của Tống đại ca.".

Thẩm Ngọc thở dài một cái, quả nhiên trong quân doanh không thể quá đòi hỏi, phần lớn quân lính đều râu ria xồm xòa, ngay cả Tống Thanh làm tướng quân mới kiếm được một cái dao cạo, nghe nói những binh lính khác đều dùng đại đao để cạo.

"Cứng là đúng rồi, nói giống như kim châm nhất định là ngươi mở mắt nói mò.".

Quân Huyền Kiêu nghiêm túc nói, giống như là rất để ý đến cách nói này.

Thẩm Ngọc sửng sốt một lát, sau đó mới suy nghĩ lại, hai gò má hồng lên, đẩy Quân Huyền Kiêu một cái.

"Bệnh thần kinh. " Thẩm Ngọc tức giận mắng.

"Thực ra cũng không gấp mà, đợi trở về kinh thành, tùy ngươi nghịch sao thì nghịch.".

Tay Quân Huyền Kiêu đặt ở trên eo Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc bị đụng có chút nhột, kéo tay hắn ra.

"Nhưng rất xấu xí." Thẩm Ngọc không chịu nổi nói, "Hơn nữa buổi tối còn châm người.".

"Đã nói là đâm, không phải châm." Quân Huyền Kiêu khăng khăng giữ cách nói này.

Thẩm Ngọc bị lời nói của hắn làm cho xấu hổ mặt đỏ bừng, trừng mắt mạnh mẽ uy hiếp nói: "Rốt cuộc ngươi có muốn cạo hay không? Thực sự không được, hay là ta cũng học theo mấy binh sĩ kia, lấy đại đao đến giúp ngươi cắt!".

Hạ thân Quân Huyền Kiêu chợt lạnh, vội nói: "Cạo, cạo, nhưng ngươi như vậy cũng không được, sợi râu còn chưa đứt, ngươi đã xẻo mất một mảng da rồi."

"Vậy làm sao bây giờ?" Thẩm Ngọc nhíu mày nói nhỏ, "Ta còn chưa trách ngươi làm hỏng mất dao cạo râu của Tống đại ca đâu đó."

Tay Quân Huyền Kiêu lại bò lên eo Thẩm Ngọc, giống như con cá di chuyển, lực rất nhỏ nhưng ngày càng thêm siết chặt vòng eo, cảm giác vô cùng tốt, Thẩm Ngọc nói gì hắn cũng không có tâm tư để nghe, mấy ngày nay học cưỡi ngựa, thân thể Thẩm Ngọc hiển nhiên không còn mềm yếu giống trước đây nữa.

Thẩm Ngọc nhìn thấy vẻ mặt mất tập trung của hắn liền biết hắn đang suy nghĩ đến chuyện xấu xa gì, bèn đưa tay ra bắt lấy cánh tay đang sờ loạn kia của hắn, thế nhưng Quân Huyền Kiêu không chùn bước chút nào, ngày một táo bạo hơn, quấy nhiễu đến Thẩm Ngọc cảm thấy ngứa ngáy, hai tay Thẩm Ngọc loạn lên, thân thể không còn khả năng chống đỡ, tê liệt ngã xuống lồng ngực Quân Huyền Kiêu.

Quân Huyền Kiêu vui vẻ nói: "Đây là ngươi tự mình đưa tới miệng đấy nhé."

Thẩm Ngọc vội vàng bò dậy, liếc mắt ghét bỏ quạt quạt mũi nói: "Hôi quá, một mùi hôi...".

Quân Huyền Kiêu trải qua một trận chém giết, vốn đã bốn ngày chưa tắm, bây giờ lại qua năm ngày, mùa hè nóng bức, vết thương trên người không thể để chạm nước, còn bị vải băng quấn chặt chẽ, đương nhiên sẽ sinh ra mùi chua thối.

"Chỗ nào có nước? Ta đi tắm!".

Lại bị Thẩm Ngọc ghét bỏ một lần nữa, mặt Quân Huyền Kiêu u ám nói.

"Ngươi không thể chạm vào nước, chịu hôi mấy ngày đi.".

Thẩm Ngọc nén cười trêu ghẹo, Quân Huyền Kiêu đã tự mình xuống giường, Thẩm Ngọc vội vàng đi theo, Quân Huyền Kiêu khăng khăng muốn đi tắm, rửa sạch vết bẩn trên người, Thẩm Ngọc khuyên nhủ không được, chỉ có thể dẫn hắn đến hồ nước cách đó không xa.

Thác nước như rèm châu, hơi nước mịt mờ chặn lại nắng nóng của mùa hè.

"Ngươi ngồi ở đây, ta giúp ngươi.".

Thẩm Ngọc chỉ vào một cục đá ướt nhẹp trơn nhẵn ở trong nước, Quân Huyền Kiêu xụ mặt xuống nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi lên.

Thẩm Ngọc tháo giầy ra, nước trong uốn lượn, rất là thoải mái, y tháo búi tóc Quân Huyền Kiêu, giúp hắn cởi áo khoác, Quân Huyền Kiêu chỉ còn sót lại một cái tiết khố, vết thương trên người đã kết vảy, xem chừng khép lại rất nhanh, vượt qua dự liệu của Thẩm Ngọc, cũng không biết là thể chất hắn hơn người, hay là nhờ dược cao trong quân ngũ.

Thẩm Ngọc cầm một cái gáo múc nước, nhấn nhấn đầu Quân Huyền Kiêu.

"Ngươi ngả người ra phía trước một chút, đừng để nước chạm phải vết thương.".

Quân Huyền Kiêu nghe theo, hắn cao hơn Thẩm Ngọc, bình thường đều là dáng vẻ ngẩng đầu ưỡn ngực vênh váo hung hăng, Thẩm Ngọc chủ yếu phải ngẩng đầu ngửa cổ nhìn hắn, cực ít có cơ hội khiến hắn cúi đầu nghiêng người ở trước mặt mình, Thẩm Ngọc cảm thấy hiếm lạ, lúc xoa xà phòng cố ý dùng sức xoa nhẹ đầu hắn mấy cái, giống như là xoa mèo mà mình nuôi lớn.

Thẩm Ngọc xoa xong thì vô cùng lo sợ, chỉ lo Quân Huyền Kiêu nổi giận, Thẩm Ngọc mơ hồ có chút hưng phấn, có thể ấn một đại nam nhân ngông cuồng tự đại ở dưới tay tùy ý xoa nắn, cảm giác tuyệt vời vô cùng.

Chơi đến vui vẻ, Thẩm Ngọc toét miệng cười, đắc ý vênh váo.

"Ngươi chơi đủ chưa?".

Thẩm Ngọc sợ đến trượt chân một cái, được nam nhân đỡ ôm vào trong lòng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường