Á Nô

Lượt đọc: 5591 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 218
nụ hôn bất ngờ..

❊ ❊ ❊

Lúc này Thẩm Nhược Phi mới hiểu rõ, hiển nhiên Quân Huyền Kiêu nắm giữ sinh tử của nàng, nhưng Thẩm Ngọc bảo sao hắn nghe vậy, Thẩm Nhược Phi thấy gió chiều nào liền theo chiều ấy, cố nén khuất nhục chuyển hướng sang Thẩm Ngọc.

"Thẩm Ngọc công tử..."

Thẩm Nhược Phi gọi bốn chữ này cực kỳ gian nan, gần như là rít ra từ giữa kẽ răng.

Muốn nàng kêu tha van xin Thẩm Ngọc, quả thực khó khăn vô cùng, đây là nỗi sỉ nhục lớn nhất của nàng ta từ lúc sinh ra cho đến bây giờ.

Ngày xưa, Thẩm Ngọc là nô lệ tầm thường nhất trong phủ nhà nàng, nàng là tiểu thư khuê các cao quý, hôm nay thân phận đảo ngược, nàng thành tù nhân, còn phải dựa vào Thẩm Ngọc đại phát từ bi.

"Thẩm Ngọc công tử... chúng ta, dù sao chúng ta cũng lớn lên cùng nhau, chung quy có mấy phần tình cảm, cầu xin ngươi năn nỉ giúp ta, đừng để ta gánh tội danh không có căn cứ này, Thẩm Ngọc công tử, ta biết ngươi có tấm lòng lương thiện, ngươi sẽ giúp ta mà phải không?"

Kết thân với Thẩm Ngọc, cái loại người có xuất thân thấp kém này, khiến Thẩm Nhược Phi cực kỳ chán ghét, mắc ói muốn nôn.

Nàng ta coi gỗ cũi giam thành Thẩm Ngọc, tiếng móng tay cào cào vang lên.

Nếu nói là lớn lên cùng nhau, thực ra ấn tượng của Thẩm Ngọc với Đại tiểu thư Thẩm phủ không hề sâu sắc, số lần y thấy Thẩm Nhược Phi có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Cuối cùng Thẩm Ngọc vẫn nói: "Thả nàng ta ra đi."

Thẩm Nhược Phi vui mừng khôn xiết, dập đầu tạ ơn tại chỗ.

Tống Thanh chần chừ chốc lát, cầm khóa đồng mở cũi giam, Thẩm Nhược Phi chui ra ngoài, chỉ lo Thẩm Ngọc và Quân Huyền Kiêu đổi ý, lảo đảo muốn chạy đi.

"Ngươi muốn trở về Thẩm phủ Bắc Đô sao?" Thẩm Ngọc gọi nàng lại, "Chúng ta có thể phái xe ngựa đưa ngươi đi."

"Không cần, không cần, tự ta có thể trở về."

Bước chân Thẩm Nhược Phi tăng nhanh, cũng không quay đầu lại giống như chạy trốn vậy.

"Ngọc Nhi, đây là do ngươi thả nàng ta đi đấy nhé, không liên quan đến ta, ngươi cũng đừng có nói mấy câu nhảm nhí niệm tình xưa nghĩa cũ gì nữa đấy."

Quân Huyền Kiêu rất sợ Thẩm Ngọc suy nghĩ vớ vẩn, nói trước mấy lời thoát tội, Thẩm Ngọc hết sức vui mừng.

"Lời khai của nàng ta có rất nhiều sơ hở, ta thấy nàng ta và chuyện này không tránh khỏi có liên quan, chúng ta không nên để nàng đi."

Tống Thanh nghiêm túc nói.

Thẩm Ngọc gật đầu đáp: "Trên người nàng ta không có lộ phí, trở về Bắc Đô như thế nào? Chỉ mong nàng ta có thể quý trọng cơ hội hối cải..."

Tống Thanh ngẫm nghĩ mới hiểu được ý Thẩm Ngọc, Quân Huyền Kiêu gật đầu một cái, Tống Thanh hiểu ý, lập tức phái người đi theo.

"Ngọc Nhi, bây giờ ngươi cũng có rất nhiều tâm tư mờ ám nha."

Quân Huyền Kiêu đi theo sau Thẩm Ngọc trở về nhà, trong kinh diễm còn mang theo cảm khái.

Thẩm Ngọc quay đầu xem thường nói: "Bị người khác ức hiếp lừa gạt nhiều rồi, đương nhiên phải thông minh ra vài phần chứ."

"Ai ức hiếp ngươi? Ai lừa gạt ngươi? Ta giúp ngươi đánh hắn!" Quân Huyền Kiêu hết nhìn đông tới nhìn tây.

"Hừ."

Thẩm Ngọc không thèm quan tâm hắn giả ngây giả ngô, mở rương y phục ra, có mấy bộ đồ mới đặt may, rốt cuộc y có thể thay lễ phục nặng nề ra rồi.

"Haizz... Ngươi càng ngày càng giảo hoạt, sau này không dễ lừa gạt, leo lên đầu ta luôn thì phải làm sao?" Quân Huyền Kiêu oán trách nói, "Ta ở trước mặt tên tiểu tử Tống Thanh kia cũng không còn uy nghiêm nữa."

Thẩm Ngọc ướm thử y phục mới, vừa vặn với người, lại cầm một bộ áo choàng đen ướm lên người Quân Huyền Kiêu, cũng rất thích hợp.

"Liên quan gì đến ta? Sao lại không uy nghiêm, ngươi ở trước mặt bọn họ rất oai phong đấy." Thẩm Ngọc thuận miệng đáp.

Khóe miệng Quân Huyền Kiêu cười tà, tự hào nói: "Đó là vì ta đã thu nhập lòng người qua năm này tháng nọ."

Thẩm Ngọc cười trộm, Quân Huyền Kiêu là kiểu người sống thu mình, bình thường ở trước mặt người ngoài lạnh lùng kiêu ngạo giống như tảng băng, ở trước mặt y lại khoe khoang khoác lác, có chút ấu trĩ buồn cười.

Đúng là trúng tà rồi.

Ngược lại Thẩm Ngọc không hồ đồ vô tri nữa, chín chắn lạ thường, có thể san sẻ thay Quân Huyền Kiêu.

"Cởi y phục." Thẩm Ngọc ra lệnh.

Ánh mắt Quân Huyền Kiêu sáng lên, không nghĩ tới hạnh phúc đến quá đột ngột.

"Ngọc Nhi, bây giờ đang giữa ban ngày ban mặt, ngươi không sợ xấu hổ à? Đây là chuyện tốt, sau này phải phát huy..."

Quân Huyền Kiêu vừa nói đã không thể đợi được tự mình cởi y phục ra, kéo lấy eo Thẩm Ngọc, ôm y dán sát vào thân thể mình.

Thẩm Ngọc cảm giác bị một vật cứng rắn chọc bên dưới bụng, y cả kinh thất sắc, người này thật sự là cầm thú, bất kể thời điểm, không phân ngày đêm.

"Dừng tay!" Thẩm Ngọc đẩy hắn, "Ta muốn bảo ngươi thay y phục!"

Quân Huyền Kiêu đập miệng, nôn nóng nói: "Làm xong chuyện rồi thay..."

Bộp ——

Thẩm Ngọc đập tay vào cái vũ khí sắc bén nào đó đang ngẩng cao đầu, vậy mà lại phát ra tiếng vang thanh thúy, Quân Huyền Kiêu đau đến tối sầm mặt.

"Ngọc Nhi... Ngươi không thể cứ đánh nó vậy được, sớm muộn có một ngày phu quân bị ngươi làm hỏng." Quân Huyền Kiêu híp mắt nói.

Nếu như dựa theo tần suất động tình của hắn, Thẩm Ngọc mới là người bị hỏng.

"Ai bảo nó không đứng đắn?" Thẩm Ngọc cảm thấy mình dùng lực hơi lớn, chột dạ nói, "Ngươi... không sao chứ? Mau mặc y phục vào."

"Có sao, có sao lớn luôn." Quân Huyền Kiêu khổ sở đùa cợt nói, "Ngươi hôn ta một cái ta sẽ hết đau."

"Cút."

Quân Huyền Kiêu không được toại nguyện, ủ rũ cúi đầu thay y phục, Thẩm Ngọc cũng đã thay xong, đi ra thấy Quân Huyền Kiêu một thân áo choàng đen, ngẩn ngơ một chút.

Áo choàng vừa vặn khiến Quân Huyền Kiêu nhìn càng anh vũ, có tinh thần hơn, cặp mắt sáng ngời có thần, mấy ngày này Quân Huyền Kiêu ăn mặc già dặn lôi thôi tùy ý, giống như lão lưu manh ăn xin ỷ lại bám lấy Thẩm Ngọc, Thẩm Ngọc cũng sắp quên dáng vẻ anh tuấn lãng tử trước kia của hắn.

"Khụ."

Thẩm Ngọc nhìn ra chỗ khác che giấu bối rối của bản thân, Quân Huyền Kiêu giống như mặt trời trên không trung, có sức hấp dẫn chí mạng đối với y.

"Ngọc Nhi, vậy ta đến quan ải trước xử lý việc quân, ngươi ngoan ngoãn ở nhà đợi phu quân trở lại."

"Hả, ngươi đi đi."

Thẩm Ngọc nhàn nhạt nói, cũng không quay đầu, Quân Huyền Kiêu lắc đầu buồn rầu, đang muốn bước ra bậc cửa.

"Quân Huyền Kiêu!"

"Hử?"

Thẩm Ngọc đi tới trước mặt Quân Huyền Kiêu, níu lấy cổ áo kéo hắn xuống thấp một chút, bờ môi mềm mại bất ngờ hôn lên cánh môi Quân Huyền Kiêu...

...

Khương Đường

Tác giả có lời

Chồng của các bạn bôn ba bên ngoài, cả hai chương đều là viết xong trên đường sắt tốc độ cao đấy, ngày mai còn phải ngồi xe trở về... Thiếu một chương sẽ bổ sung, ngoan ngoãn ha? Đã nhanh hơn chút rồi, thật là mệt...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang