Á Nô

Lượt đọc: 5555 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 211
để cho ta hôn một cái nữa..

❊ ❊ ❊

Tay Thẩm Ngọc bị nắm rất chặt, sức lực lớn đến mức cả bàn tay cũng bị bóp trắng bệch, Thẩm Ngọc đành phải ngồi lại bên cạnh, cứ để mặc hắn nắm như vậy, Quân Huyền Kiêu mới dần dần thả lỏng lực đạo, nhưng từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt không chịu buông tay.

"Hoàng thượng ngài ấy... hình như gầy đi không ít." Tống Thanh đến gần hỏi, "Ngọc Nhi, các ngươi gặp phải chuyện gì? Tại sao lại bị người Hung Nô truy sát?"

Thẩm Ngọc cũng phát hiện đúng là Quân Huyền Kiêu gầy hơn một chút rồi, gương mặt vốn góc cạnh rõ ràng, giờ càng trở nên gai góc hơn, hơn nữa người ngoài bị thương còn yếu ớt, cũng giống như đã trải qua một kiếp nạn lớn, dưới mắt hơi xanh đen, chắc chắn là do mệt mỏi, hao tổn tinh thần rất nhiều ngày đêm mới tạo thành vậy.

Thẩm Ngọc không nói chuyện Quân Huyền Kiêu ngụy trang thành ám vệ, mà nói chuyện Sở thị bị bao vây tấn công, kể từ đầu đến cuối cho Tống Thanh nghe.

"Cách nơi này năm, sáu ngày đi đường? Ở gần núi Bạch Tiêu... Được, ta lập tức phái người trở về Tử Kinh Quan điều binh."

Thẩm Ngọc vội hỏi: "Nhanh nhất bao lâu có thể đến đây?"

"Kỵ binh đi trước thúc ngựa chạy nhanh chắc khoảng bốn năm ngày, còn đại quân sợ là nhanh hơn nữa cũng phải sáu, bảy ngày, liệu có kịp không?"

Thẩm Ngọc lắc đầu đáp: "Không biết Sở Linh đại ca chỉ dẫn hộ vệ còn có thể chống đỡ được mấy ngày, huynh ấy nói chừng mười ngày, nhưng lỡ như người Hung Nô có thủ đoạn khác thì sao..."

Tống Thanh gật đầu một cái, lập tức đi ra lệnh cho thuộc hạ có kỹ thuật cưỡi ngựa tốt nhất đi luôn trong đêm trở về Tử Kinh Quan truyền lệnh, sau khi trở lại, Thẩm Ngọc vẫn duy trì tư thế kia, bồi bên cạnh Quân Huyền Kiêu.

"Tống đại ca, sao ngươi và Trấn Bắc quân lại ở đây?" Thẩm Ngọc lên tinh thần, thuận miệng hỏi.

"Gần đây hoạt động của người Hung Nô ở Bắc Vực bỗng nhiên giảm bớt, người đóng giữ Tử Kinh Quan phát hiện Võ Định phủ có khác thường, hơn nữa còn có dấu vết người Hung Nô xâm nhập cương vực, ta liền dẫn hai chục ngàn người lập tức chạy tới, thật ra thì cũng chỉ mới tới hôm qua, nghe ngươi nói như vậy, Tri phủ Võ Định phủ đã làm phản trở thành tay sai của Hung Nô, may là phát hiện sớm."

Bỗng nhiên Thẩm Ngọc nghĩ đến một chuyện: "Hồng Liên đâu? Hắn không đi cùng ngươi sao?"

Dựa theo tính khí Hồng Liên, sợ là phải quấn lấy Tống Thanh không rời nửa bước, nên Thẩm Ngọc mới khó hiểu Tống Thanh ở đây, còn Hồng Liên thì không thấy người.

"Hắn..."

Thân thể Tống Thanh cứng đờ, ấn đường hơi ảm đạm.

"Hắn theo Trấn Bắc quân và ta cùng đi Bắc Vực, sau đó... hắn... không thấy nữa." Tống Thanh cúi đầu nói.

"Không thấy nữa?"

Thẩm Ngọc nghi ngờ, một người còn đang sống sờ sờ, sao lại không thấy nữa?

"Các người đã cãi nhau? Hay là có hiểu lầm gì? Ngươi làm hắn giận chạy đâu rồi? Hắn yêu ngươi như vậy, sao lại bỏ đi?"

Có lẽ Tống Thanh cũng không phải là một người hà khắc, trước kia chán ghét dáng vẻ ưỡn ẹo của Hồng Liên, quả thực thái độ không tốt, Hồng Liên da mặt dày, coi như không có chuyện gì, hai người bọn họ đã kề cận da thịt, rốt cuộc Tống Thanh làm chuyện gì, khiến cho Hồng Liên chết tâm, vứt bỏ hết mà đi?

"Ta..." Tống Thanh mở miệng nhưng không nói nguyên do, cuối cùng thở dài nói, "Ta đang tìm hắn, Ngọc Nhi, ngày nào đó ngươi nhìn thấy hắn nhất định phải nói với ta."

"Ừ."

Thẩm Ngọc không biết lí do trong đó, cũng không thích truy xét, nếu như Hồng Liên cố ý trốn tránh hắn, chỉ sợ cũng sẽ không để cho mình nhìn thấy. Thẩm Ngọc liếc trộm Tống Thanh, trông thấy vành mắt hắn phiếm hồng.

Tống Thanh cầm một tấm da gấu khác trải ra trên cái giường thấp hơn.

"Ngươi cũng bị thương, nghỉ ngơi sớm chút đi, buổi tối ta đến trông là được."

Thẩm Ngọc nhìn vết thương trên người mình, có vài chỗ da thịt bị đao chém đều là vết thương nhỏ, những nơi khác bị bầm tím do vấp ngã, lau ít rượu thuốc, rắc chút thuốc bột sẽ khỏi rất nhanh.

"Không cần, ta và Quân Huyền Kiêu chen nhau trên một cái giường vẫn được, buổi tối còn có thể chăm sóc hắn."

Thẩm Ngọc giơ giơ nắm tay lên, ra hiệu cho dù y muốn đi, Quân Huyền Kiêu cũng sẽ không buông ra.

Tống Thanh cũng vui mừng khi thấy Thẩm Ngọc đã mở lòng, hai người này vừa mới tái hợp, sợ là tách cũng không ra, nên không kiên trì nữa, thổi tắt nến trong doanh trướng, sang phía đối diện mặc nguyên y phục mà ngủ.

Thẩm Ngọc nằm bên cạnh Quân Huyền Kiêu, trong lòng bắt đầu kêu khổ, trên thực tế y sao có thể không mệt chứ, gần hai ngày hai đêm không chợp mắt, hai mí mắt y đã díu lại sắp dính vào nhau.

Chiếc giường nhỏ hẹp này vốn chỉ đủ một người nằm, vóc dáng Quân Huyền Kiêu lại lớn, chiếm hơn phân nửa, Thẩm Ngọc chỉ có thể nằm sát bên cạnh Quân Huyền Kiêu, khí trời nóng bức, mồ hôi Thẩm Ngọc chảy không ngừng.

Y vất vả lắm mới dịch ra được chút khe hở, cũng sẽ bị Quân Huyền Kiêu ngủ mơ bắt lấy.

Ban đầu Thẩm Ngọc sợ đụng phải ép vào vết thương của Quân Huyền Kiêu, về sau dứt khoát cầm tay đặt bên hông hắn, tuy hơi nóng một chút, nhưng ít nhất có thể để chân tay thoải mái.

Ban đêm trên trán Thẩm Ngọc hơi ngứa, tưởng là con muỗi, phất phất tay xong không để ý, nhưng lại cảm thấy trên chóp mũi cũng phủ lên mềm mại ấm áp, sau đó là môi mình.

Thẩm Ngọc đột nhiên mở mắt ra.

"Ngươi..." Thẩm Ngọc bĩu môi thấp giọng mắng,"Ngươi đúng là không sợ chết, đã bị thương thành như này cũng không nghỉ một chút?"

"Ta không nhịn được." Quân Huyền Kiêu thấp giọng nói, "Ngọc Nhi, để cho ta hôn một cái nữa..."

Nói xong liền đưa mặt lại gần, Thẩm Ngọc không chịu, hắn lại đưa tay muốn xoay mặt Thẩm Ngọc qua.

"Cút ngay."

Thẩm Ngọc buông tay hắn ra, Quân Huyền Kiêu khàn giọng kêu.

"Đau..." Quân Huyền Kiêu ủy khuất nói.

Thẩm Ngọc bị giọng điệu nũng nịu của hắn làm cho sợ hãi, lạnh lùng cứng rắn nói: "Biết đau thì đừng có nháo."

"Nhưng mà... đã bao lâu rồi ta không hôn ngươi? Ngươi không muốn ta chút nào sao?" Quân Huyền Kiêu càng ủy khuất.

Thẩm Ngọc trầm giọng nói: "Hình như bốn ngày rồi ta với ngươi vẫn chưa tắm gội."

"Ta không ghét bỏ đâu, ngươi không dơ."

"Nhưng ta chê ngươi..." Thẩm Ngọc liếc mắt trong bóng tối, "Còn nữa, râu của ngươi chọc vào ta!"

Khát vọng của Quân Huyền Kiêu cuối cùng bị Thẩm Ngọc vô tình cự tuyệt, bởi vì thân thể bị thương bất tiện, vẫn là nên thành thực nằm tu dưỡng thôi.

...

Khương Đường

Tác giả có lời

Ngày mai bổ sung thêm...??

....

Tiểu Vũ: Có vẻ tác giả hứa hẹn chương sau có thêm gì đó.... Có thể là thịt... Có thể chỉ là nước thịt mà thôi:"(. Cùng chờ xem...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường