Á Nô

Lượt đọc: 5574 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 241
bái đường..

❊ ❊ ❊

Tống Thanh run rẩy tại chỗ.

Hắn yêu Liêm Nhi hay là Hồng Liên? Muốn cưới là ai? Ngay cả bản thân hắn cũng không phân rõ, Liêm Nhi là cố chấp nửa đời của hắn, nếu như Hồng Liên không phải Liêm Nhi, hắn còn có thể phí hết tâm tư đến đón hắn sao?

Hồng Liên tháo gỡ được gánh nặng, thở dài nhẹ nhõm một cái, sau đó xoay người rời đi, ban đầu hắn không nên tiếp cận Tống Thanh, nếu không thì sẽ không biến thành như bây giờ.

"Hồng Liên!".

Hồng Liên nghe thấy Tống Thanh gọi, cả người chấn động, mới vừa quay đầu lại đã đụng vào lồng ngực của Tống Thanh, hắn còn chưa phản ứng gì, đã bị Tống Thanh nhét vào trong lòng, hai tay siết chặt đến mức khiến hắn cảm thấy khó thở.

"Ai nói với ngươi là ta không yêu ngươi? Ta chính là muốn cưới ngươi, mặc kệ ngươi là Liêm Nhi trước đây hay là Hồng Liên của hiện tại! Ngươi trốn ta nhiều năm như vậy, ngươi biết ta nhớ ngươi nhiều đến mức nào không? Trước đó vài ngày ngươi biến mất không thấy đâu, ta cũng lo lắng giống như vậy! Ngươi nghe hiểu không? Hồng Liên, người ta muốn là ngươi! Lần này, ta sẽ không để cho ngươi chạy nữa!".

Tống Thanh nói năng lộn xộn bày tỏ cõi lòng bên tai Hồng Liên, hắn không giỏi ăn nói, luôn cảm thấy ngôn ngữ không biểu đạt được ý, cho nên lòng như lửa đốt, nhưng càng lo lắng, hắn càng không nói rõ được cảm giác trong lòng mình.

Tống Thanh đột nhiên bạo phát làm cho Hồng liên có chút phát ngốc, hắn gắng gượng giãy giụa mấy cái, cuối cùng hô hấp cũng thông thuận hơn.

“Ta không phải Liêm Nhi trong trí nhớ của ngươi, ngươi cần gì phải..…” Hồng Liên cười khổ nói, lại bị Tống Thanh cắt ngang.

"Ta biết! Ta đều biết! Là ta sai, ta cứ mãi coi ngươi giống như trước đây, sống ở trong chấp niệm quá khứ, xem nhẹ ngươi của bây giờ, Hồng Liên, ta yêu ngươi."

Trái tim Hồng Liên dường như bị nắm lấy, một luồng chua xót khó mà diễn tả bằng lời trào ra, dáng vẻ rách rưới của hắn bây giờ, cũng sẽ có người thích sao?

"Ngươi... Ngươi không cần phải nói chút lời ngon tiếng ngọt dỗ ta, bản thân ta có dáng vẻ gì, không cần ngươi đến nói dối tô son trát phấn."

“Lời ta nói đều là thật! Ta có khi nào lừa gạt ngươi?" Tống Thanh thề thốt nói, "Nếu ngươi không tin, trước có thể thành thân với ta, xem cuộc sống sau này ta sẽ đối đãi với ngươi như thế nào, nếu như có chút thay lòng đổi dạ, cứ để ông trời một lôi đánh chết ta."

Hồng Liên rũ mi, hắn đã chuẩn bị sống cô độc cả quãng đời còn lại, cái gì mà lưỡng tình tương duyệt bên nhau đến già, hắn đã sớm không tin nữa rồi, lại càng không tin mình có tư cách nhận được những thứ này.

"Ngươi theo ta đi.".

Tống Thanh thấy hắn yên lặng, kéo hắn trở về.

"Làm cái gì?".

"Đi bái đường."

Tống Thanh kéo Hồng Liên đến gian nhà chính, Hồng Liên thấy khắp nhà là câu đối đỏ, nến đỏ chập chờn, trên bàn bày đầy bánh hoa quả cưới, Tống Thanh vì việc này đã hao phí toàn bộ tâm tư.

“Liên Nhi, khi còn bé chúng ta giả bộ bái đường nhiều lần như vậy, bây giờ rốt cuộc cũng trở thành sự thật rồi. Tuy rằng vật đổi sao dời, nhưng người ta yêu vẫn là ngươi.”

Tống Thanh không biết nói lời ngon tiếng ngọt, cho nên Hồng Liên biết lời hắn nói đều là lời thật lòng.

"Nếu ngươi có chút tình cảm với ta, thì hãy tin tưởng ta. Nếu đúng thật là một chút tình cảm cũng không có, cứ bái lạy trước sau đó đổi ý cũng được."

Hồng Liên giống như người xông vào ảo cảnh, lo lắng bất an, lại rất sợ bị quấy nhiễu mộng đẹp.

Tống Thanh tự mình giúp hắn mặc lễ phục lại lần nữa, hai người cùng cầm khiên hồng trong tay.

"Nhất bái thiên địa!".

Giọng Tống Thanh âm vang mạnh mẽ, vang vọng ở trong phủ, giống như là đang tuyên bố gì đó, cùng giọng trẻ con non nớt ở trong đáy lòng Hồng Liên lúc thơ bé chơi trò chơi đã diễn luyện hàng ngàn hàng vạn lần, trùng lặp với nhau..

Thân thể Hồng Liên không cần suy nghĩ làm giống như động tác của Tống Thanh.

“Nhị bái cao đường!”

Tống Thanh chuyển hướng Hồng Liên, cười nói: "Liên Nhi, ngươi và ta giống nhau không cha không mẹ, ở trên thế gian này chỉ có lẫn nhau.".

Nói xong, Tống Thanh đang muốn cao giọng hô lần thứ ba, Hồng Liên bỗng nhiên lên tiếng cắt ngang hắn.

"Chờ đã.".

Lòng Tống Thanh nguội lạnh mất một nửa, sốt sắng nhìn Hồng Liên.

"Ta có vài chuyện muốn hỏi ngươi." Nét mặt Hồng Liên ngưng trọng lại.

“Ngươi nói đi.”

Hồng Liên chần chờ chốc lát, lẩm bẩm nói: "Một cánh tay ngọc ngàn người gối, một đôi môi đỏ vạn người nếm thử, ta từ lâu đã sa vào vũng bùn bẩn không chịu nổi, ngươi không sợ bị người khác phỉ nhổ giống như ta sao?”

"Không sợ." Tống Thanh không chút suy nghĩ.

"Coi như ngươi không để ý đến danh dự của bản thân, vậy ngươi không sợ bôi nhọ nhà cửa sao?".

Tống Thanh lắc đầu: "Không sợ.”

Mắt Hồng Liên nổi lên một tia gợn sóng, ủ rũ nói: "Ta không thể sinh con dưỡng cái nối dõi tông đường cho ngươi, tại sao ngươi không lấy nữ nhân?"

"Ta cưới ngươi, không phải vì để nối dõi tông đường.".

Hồng Liên cắn răng nói: "Ngươi và ta đều là nam tử, tự cổ chí kim luật pháp đều không cho phép."

"Ta đã thỉnh cầu thánh chỉ, thánh chỉ Hoàng thượng tứ hôn sáng nay vừa tới, hơn nữa, ngay cả Hoàng thượng ngài ấy cũng.... Còn luật pháp nào lớn hơn so với Hoàng đế nữa chứ?".

Tống Thanh đứng dậy, đem thánh chỉ bày ra trên bàn, quay đầu lại cười nói: "Ngươi xem, nếu ngươi còn không đồng ý nữa, chính là kháng chỉ bất tuân."

Hồng Liên không đối diện với hắn, nhàn nhạt khổ sở nói: "Không cha không mẹ, không lời mai mối, không người chúc mừng, ngươi và ta định trước không có được một câu chúc phúc.".

"Phu phu giao bái!" hô lớn vang vọng phủ tướng quân.

“Không thể khắp chốn mừng vui, chỉ cầu ngươi ta vui vẻ.". Tống Thanh trả lời như vậy.

HOÀN CHÍNH VĂN!

09/08/2020

Tiểu Vũ: Cảm ơn mọi người đã luôn theo dõi và ủng hộ chặng đường Á Nô này. Hẹn gặp mọi người ở phiên ngoại và những dự án khác của chúng mình nhé! 爱你们 <3

Vĩnh Nhi: Vậy là cũng hoàn chính văn, lần này là thật, không lừa mọi người, vui không? Vui chứ, mất 5 tháng 20 ngày cuối cùng cũng đi đến đích, nhớ những buổi tối thức trắng đến 2 3h sáng để edit beta, bận ôn thi sấp mặt nhưng 2 đứa vẫn cố gắng động viên nhau “tụi mình làm vì đam mê…”, đúng đây là đam mê sở thích của tụi mình, nó giúp tụi mình giải trí nhiều hơn là áp lực, cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng mình từ những ngày đầu, cảm ơn bạn Sinh Nhi đã gửi bản raw cho mình nhé!❤

Hẹn gặp mọi người ở 21 phiên ngoại tiếp theo, lịch up truyện vẫn như cũ nha! Thứ 6,7,CN hàng tuần

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang