Á Nô

Lượt đọc: 5543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 201
ta chỉ bảo vệ ngươi..

❊ ❊ ❊

Thời điểm Thẩm Ngọc bị đè ở dưới thân, lo lắng của mấy ngày hôm nay rốt cuộc cũng được buông xuống, tay của Ách Vệ đệm ở sau gáy của y, che chở đến kín kẽ không một lỗ hổng.

Nhưng mà Ách Vệ thực sự đã ngồi yên, nếu không phải bị người Hung Nô xâm lấn, có phải là từ đầu đến cuối hắn sẽ dự định không xuất hiện hay không?

"Lúc này ngươi tới để làm gì?"

Trong lòng Thẩm Ngọc bức bối, trợn mắt nhìn, lúc nói chuyện cổ họng có chút nghẹn ngào, cho nên giọng mũi tăng thêm, nghe không giống quở trách một chút nào, ngược lại giống như làm nũng lại dường như oán trách.

Tất nhiên là Ách Vệ không trả lời y, hai người nấp ở dưới một tảng đá, Ách Vệ dáng người to lớn, bao phủ Thẩm Ngọc vững vàng.

Bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Ngọc có chút không được tự nhiên chuyển rời tầm mắt, thân thể giật giật, bởi vì hai người đều là nam nhân, lúc thân thể dính sát vào nhau, thứ nhô ra cũng chạm chung một chỗ, cách tấm y phục đơn bạc, thậm chí Thẩm Ngọc còn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của đối phương, nháy mắt mặt liền đỏ tới tận mang tai.

Hai người vẫn duy trì cái tư thế này mãi cho đến khi đợt bắn tên thứ nhất đi qua.

"Được rồi, ngươi mau xuống đi!".

Thẩm Ngọc đẩy lồng ngực hắn một cái, Ách Vệ từ trên người Thẩm Ngọc bò dậy, đưa tay muốn kéo y lên, Thẩm Ngọc coi như không nhìn thấy, tự mình đứng lên, đi xuống dưới núi.

Ách Vệ đuổi theo kéo lấy tay y, Thẩm Ngọc dùng sức hất ra.

"Đừng có mà lôi lôi kéo kéo, bây giờ ta là người đã thành thân..."

Lời Thẩm Ngọc còn chưa nói hết, eo của chính mình đã bị chặn lại, Ách Vệ vòng tay, trực tiếp ôm y lên, giống như xách một con gà con vậy.

"Ngươi định làm gì?!".

Toàn bộ trọng lượng thân thể Thẩm Ngọc dồn lên bụng, bị trào ngược dịch dạ dày, khó chịu đến nỗi mắt che phủ một tầng hơi nước.

Y vốn định giãy dụa, nhưng Ách Vệ ôm lấy y như lướt trên mặt đất bằng phẳng, dùng tốc độ cực nhanh xuống núi rồi buông y ra.

"Có phải ngươi uống rượu không?".

Thẩm Ngọc vừa mới cùng Ách Vệ lăn qua lăn lại, lại còn ôm ôm ấp ấp, ngửi thấy trên người hắn có mùi rượu nhàn nhạt.

"Mấy ngày hôm nay ngươi trốn đi đâu? Sao lúc này mới chịu ra?".

Ách Vệ điềm tĩnh dùng thủ ngữ nói: "Ta là ám vệ của ngươi, ngươi gặp nạn, ta đương nhiên phải bảo vệ ngươi."

Thẩm Ngọc tức giận, thứ y muốn không phải là đáp án này.

"Được, hiện tại ta đã an toàn, ngươi đã hết chức trách, cần phải làm gì thì làm đi, ta muốn trở về Sở phủ, ngươi đã cứu ta, sau khi trở về sẽ thưởng cho ngươi."

Thẩm Ngọc muốn hỏi hắn vì sao lễ thành hôn không xuất hiện, nhưng bị thái độ thanh lãnh của Ách Vệ kích động, không thể diễn đạt thành lời.

Ách Vệ không tỏ rõ ý kiến, chỉ nhìn y chằm chằm, thấy vậy Thẩm Ngọc ngược lại chột dạ, giống như y mới là tiểu hài tử càn quấy không hiểu chuyện vậy. Thẩm Ngọc nuốt một ngụm nước bọt, nhìn lên trên núi thấy một đợt cung tên nữa lại vọt tới, Sở nhân rơi vào tình cảnh rất khẩn cấp.

"Ta tự mình trở về được, ngươi có thể đi giúp Sở Linh đại ca một chút được không?" Thẩm Ngọc khẩn cầu nhìn hắn.

Ách Vệ lắc đầu, không chút suy nghĩ, trực tiếp từ chối.

"Tại sao?".

Thẩm Ngọc khó hiểu, thân thủ của Ách Vệ lợi hại hơn rất nhiều so với hộ vệ khác trong Sở thị, nếu như hắn đi trợ giúp, thế nào cũng là một giúp đỡ lớn.

"Ta chỉ bảo vệ ngươi.".

Lúc Ách Vệ dùng tay ra hiệu nói ra câu nói này, ánh mắt vẫn lãnh khốc không chút gợn sóng như cũ, Thẩm Ngọc giống như bị đánh đòn phủ đầu, lòng tràn đầy oán niệm bỗng chốc tan thành mây khói, nóng nảy cái gì cũng biến mất.

"Hắn xuất phát từ chức trách, chứ không phải từ tâm tư." Suy nghĩ của Thẩm Ngọc vẫn loạn thành một đoàn, không biết nên thấy cay đắng hay là ngọt ngào.

Thẩm Ngọc không thể nào biết được, đây chính là lời trong lòng của Quân Huyền Kiêu, hưng vong của Sở thị hắn không quan tâm, cho dù có bị diệt tộc, hắn cũng làm ngơ, hắn chỉ lo lắng cho một người đó chính là Thẩm Ngọc.

An nguy hỉ nộ của Thẩm Ngọc, mới là chuyện duy nhất khiến Quân Huyền Kiêu quan tâm đến.

"Ngươi chờ ta."

Cuối cùng Quân Huyền Kiêu vẫn không đành lòng nhìn thấy Thẩm Ngọc thương tâm, dùng thủ ngữ dặn y xong, tự mình lên trên núi.

Phía trên đỉnh núi bị cung tên của người Hung Nô tấn công liên tiếp, khắp nơi đã toàn là đá cùng với bụi bặm, có vài hộ vệ Sở nhân không kịp né tránh, bị cung tên bắn đến, chết không ít, Sở Linh tự mình sai người đưa người bị thương tàn phế xuống núi cứu chữa.

"Quân.... không phải ngươi bảo vệ Ngọc Nhi trở về sao?" Sở Linh lo lắng hỏi, "Ngọc Nhi không sao chứ? ".

"Có ta ở đây, đương nhiên sẽ không để người nào tổn thương đến y dù chỉ là một chút." Quân Huyền Kiêu lạnh lùng nói.

Sở Linh tự trách nói: "Đúng, ta không bằng ngươi, không có cách nào bảo vệ y chu toàn.".

Quân Huyền Kiêu nhìn xuống dưới núi hỏi: "Những người Hung Nô này, ngươi nắm chắc mấy phần có thể đánh lui?"

"Nơi này là một đào nguyên bí mật, dễ thủ khó công, cũng tương tự khó có thể chủ động tiến công. Chúng ta có bốn trăm hộ vệ đã trải qua huấn luyện, nếu người Hung Nô chỉ có hơn ngàn người, không nói đến đánh lui, ít nhất ta còn có thể bảo đảm phòng thủ được, nhưng thực sự không biết rốt cuộc chúng có bao nhiêu người..."

"Không dưới ba ngàn." Quân Huyền Kiêu quả quyết nói.

"Ba ngàn?!".

Sở Linh cả kinh há to miệng, Quân Huyền Kiêu sẽ không ăn nói lung tung, nhất định hắn đã âm thầm dò xét rồi mới có thể nói như vậy, người Hung Nô xảo trá, hai ngàn người khác khẳng định đang mai phục ở chỗ tối, định bụng chờ lúc Sở nhân buông lỏng cảnh giác, đồng loạt tiến công.

"Ba ngàn....." Sở Linh lẩm bẩm nói," Vậy....vậy chúng ta không khác nào lấy trứng chọi đá! Đành bỏ nơi này vậy, phía sau núi còn có một cửa ra bí mật, chúng ta kéo dài thời gian, để tộc nhân rút lui từ phía sau núi!".

"Phía sau núi có người Hung Nô đóng giữ, đông người di chuyển sẽ bị phát hiện."

Lời nói của Quân Huyền Kiêu khiến Sở Linh rơi vào tuyệt vọng.

"Sở thị..... Cứ như vậy mà diệt vong?".

Sở Linh lo lắng vô cùng, nhưng không nghĩ ra được biện pháp gì, nơi ẩn cư chính là một thanh kiếm hai lưỡi, một mặt có thể lấy ít thắng nhiều chống đỡ kẻ địch bên ngoài, một mặt lại bó chân Sở nhân trong phạm vi nhỏ hẹp, phía sau núi vốn thiết lập một cửa ra ứng phó lúc cần thiết, lại đúng lúc bị người Hung Nô chắn kín.

"Các ngươi có thể chống đỡ được bao lâu?".

Câu hỏi của Quân Huyền Kiêu khiến cho Sở Linh dấy lên một tia hi vọng.

"Mười ngày nửa tháng người Hung Nô đừng hòng đánh vào, ngươi có biện pháp để giải vây rồi sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang