Á Nô

Lượt đọc: 5609 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 223
của hồi môn..

❊ ❊ ❊

Thẩm Ngọc vốn định lạnh nhạt thờ ơ hắn một tối, hôm sau khi tỉnh lại, vậy mà mình lại gối lên cánh tay hắn, một chân còn gác lên bắp đùi của hắn.

Ngước mắt lên, đối diện Thẩm Ngọc là gương mặt anh tuấn gần trong gang tấc của Quân Huyền Kiêu, đang ngắm nghía mình không chớp mắt.

"Làm ta giật cả mình..."

Thẩm Ngọc bất mãn lẩm bẩm một câu, đẩy mặt Quân Huyên Kiêu ra.

"Phu quân ngươi có dáng vẻ dọa người như vậy sao?"

Quân Huyền Kiêu oán trách nói, bàn tay vỗ lên mông Thẩm Ngọc, lực đạo không nặng không nhẹ, làm cho Thẩm Ngọc tê dại một chút, quay đầu hung hăng trợn mắt nhìn hắn.

"Mặt trời đã lên cao ba sào rồi, ngươi còn nằm ỳ trên giường, không có quân vụ sao?"

"Ngươi cũng biết mặt trời đã lên cao rồi? Con sâu lười, ta đã luyện binh ở giáo trường hơn một canh giờ rồi, có người còn nói phải làm quân sư, làm gì có quân sư nào lười như vậy?"

Thẩm Ngọc bị nói không biết giấu mặt vào đâu, nhảy xuống giường rửa mặt thay y phục.

Quân Huyền Kiêu nhìn y đi giày cũng đ̣i không xong, vội vàng hấp tấp muốn chứng minh y cũng có thể hành động quyết đoán, hắn lắc đầu than nhẹ, kéo y đến bên cạnh bàn ngồi xuống.

"Ăn điểm tâm sáng trước đã."

"Không kịp nữa rồi."

Thẩm Ngọc nhìn bánh bao súp thịt* ở trên bàn, nuốt nước miếng một cái, đứng dậy muốn chạy ra ngoài, bị Quân Huyền Kiêu kéo ngồi lại trên ghế.

*Bản gốc là thang bao: một loại bánh bao, món ăn nhẹ đặc trưng của người Hán ở một số khu vực Giang Nam miền trung Trung Quốc. Đặc điểm chính là nhiều nước dùng (súp). Nổi tiếng là "nhỏ xinh, vỏ mỏng, nhân nhiều, thịt tươi, vị ngon, nước súp béo ngậy, thơm ngon đã miệng", cùng loại với Tiểu lung bao (màn thầu nhỏ hấp trong lồng). Nhưng hoành thánh Tân Xương Tương Chiết Giang cũng được gọi là thang bao.

"Muộn cũng đã muộn rồi, cứ ăn trước đi." Quân Huyền Kiêu cố chấp nói, "Đói rồi đổ bệnh thì phải làm sao?"

Thẩm Ngọc do dự chốc lát, vẫn là nhịn không được muốn ăn, cắn một miếng bánh bao, bị súp thịt bên trong làm bỏng đến kêu "au au" vẫn không chịu nhả ra, y không nghĩ còn nóng như vậy, nhưng nghĩ Quân Huyền Kiêu vừa mới mang đến, trong lòng Thẩm Ngọc vui vẻ ấm áp, Quân Huyền Kiêu nắm rõ thói quen của y, canh đúng giờ y tỉnh lại.

"Tay nghề của đầu bếp trong quân doanh chỉ bình thường, ngươi đừng chê... ăn từ từ, cũng đâu có ai giành với ngươi."

Quân Huyền Kiêu nhìn y ăn như hổ đói, cũng cảm thấy thỏa mãn, khóe miệng không kiềm được nhếch lên.

Thẩm Ngọc không rảnh trả lời, chỉ gật đầu ừm ừm hai tiếng.

"Vậy thì đúng rồi, ta vất vả lắm mới nuôi được chút thịt trên người ngươi, ngươi đừng có làm rớt đấy."

Thẩm Ngọc ngừng tay, nghiêng đầu hỏi: "Ta đã mập lên rất nhiều sao?"

"Ngươi muốn ngược lại ư." Quân Huyền Kiêu tựa như hiểu ra liền nói, "Có chút thịt vẫn tốt hơn, sờ lên rất mềm nha."

Chút cảm động kia trong lòng Thẩm Ngọc nháy mắt tiêu tán, Quân Huyền Kiêu nuôi y giống như nuôi thú cưng, nuôi y mập là để cho hắn sờ?! Thẩm Ngọc buông đũa xuống, nghĩ thầm lược chết ngươi, thích sờ nhưng không cho sờ.

"Sao lại không ăn nữa? No rồi à?"

"Ngươi dẫn ta đi xem giáo trường một chút."

Thẩm Ngọc vì ở lại Võ Định phủ, một lòng muốn làm quân sư tốt.

"Được thôi."

Quân Huyền Kiêu cũng không ngại trên tay y còn mỡ chưa lau sạch, dắt tay y đi giáo trường.

"Tí nữa thì quên mất không nói với ngươi, tộc nhân của ngươi cũng ở giáo trường."

"Mấy người Sở Linh đại ca tới rồi?!"

Thẩm Ngọc kinh hỉ hô lên, bỏ mặc Quân Huyền Kiêu ở một bên, đã chạy rất xa rồi, còn quay đầu thúc giục Quân Huyền Kiêu đi nhanh một chút.

Người đến là hai huynh đệ Sở Linh, còn có mấy thân tộc (họ hàng), có lẽ bọn họ một đường bôn ba, mặt mũi có hơi bụi bẩn, thần sắc mệt mỏi, vừa thấy Thẩm Ngọc và Quân Huyền Kiêu liền lập tức lên tinh thần, quỳ bái hành đại lễ, Sở thị tự xưng là hoàng tộc chính thống, từ trước đến nay không quỳ hành lễ với Hoàng đế đời sau, nhưng lần này là thật lòng thật dạ.

Thẩm Ngọc không có thói quen được người khác quỳ lạy, kéo Sở Linh hỏi: "Sở Linh đại ca! Sao các người lại ở chỗ này?"

"Chúng ta thay mặt tộc nhân, tới nói cảm ơn đệ và Huyền Đế." Sở Linh nghiêm túc nói.

Quân Huyền Kiêu đi lên phía trước, khoác vai Thẩm Ngọc, lơ đãng kéo tay y và Sở Linh ra.

"Không cần nói lời cảm ơn, ngươi với ta coi như là trao đổi, hai bên được lợi."

Lúc đối diện với người ngoài, Quân Huyền Kiêu đã giấu nhanh gương mặt si ngốc, khôi phục lại gương mặt lạnh lùng nghiêm khắc vạn năm không đổi kia của hắn, ánh mắt không hiện vui buồn, thâm thúy khó dò, Thẩm Ngọc cũng nhất thời bị hắn dọa.

"Với Huyền Đế mà nói, có lẽ chỉ là tiện tay tiêu diệt Hung Nô, nhưng đối với tộc nhân Sở thị mà nói, lại là cứu chúng ta trong lúc nước sôi lửa bỏng."

"Vậy trong tộc như thế nào rồi?" Thẩm Ngọc chen miệng hỏi.

Sở Linh cũng lộ ra chút mệt mỏi và không biết phải làm sao, thấp giọng nói: "Trước khi Trấn Bắc quân đến, người Hung Nô đã xông vào nơi ẩn cư đốt giết cướp bóc rồi, chúng ta chết gần bốn trăm người, nhà bị người Hung Nô phá hủy hơn phân nửa, có điều vẫn tốt, phần lớn mọi người rút lui kịp thời, Ngọc Nhi, đệ không cần phải lo lắng."

Thẩm Ngọc cũng có thể nghĩ đến, người Hung Nô vì tiền tài mà tới, nhất định sẽ đào lên ba thước để vơ vét.

Nói xong, Sở Linh bắt đầu sai người dùng một chiếc xe ngựa đơn sơ, kéo mấy cái rương gỗ cũ tầm thường đến, nhìn vết bánh xe hằn sâu, có thể thấy bên trong là vật nặng, mở rương ra, tầng tầng lớp lớp thỏi vàng nén bạc, dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ.

Thẩm Ngọc chưa từng thấy nhiều vàng bạc xếp chồng một chỗ như vậy, hai mắt nhìn chằm chằm, thì ra Sở thị thật sự có nhiều tiền tài như vậy... Thảo nào trước khi chết tộc trưởng cho y một chùm chìa khóa lớn, cũng không biết có bao nhiêu cái phòng kho.

Quân Huyền Kiêu chỉ liếc mắt một cái, giống như là đã nhìn quen.

"Chỗ này là hai ngàn lượng bạc trắng, mười ngàn lượng hoàng kim, hy vọng có thể lọt vào mắt Huyền Đế."

"Thứ ngươi cho ta trước đó, quý giá hơn số vàng bạc này nhiều, Trẫm từng nói, không cần ngươi tặng quà tạ lễ." Quân Huyền Kiêu lạnh nhạt nói.

Sở Linh bất đắc dĩ đáp: "Huyền Đế chớ vội cự tuyệt, cứ coi như đây là một chút tâm ý của Sở thị, đền đáp chư vị tướng sĩ cứu giúp, phân phát cho Trấn Bắc quân làm quân lương cũng tốt mà."

Quân Huyền Kiêu không thiếu quân lương, Võ Định phủ ở cách xa Hoàng đế, Tri phủ làm vua một cõi nhiều năm như vậy, tham ô không biết bao nhiêu tiền tài rồi.

Sở Linh thấy hắn không tiếp nhận, không thể làm gì khác hơn là nói: "Dù sao chúng ta cũng là thân tộc của Ngọc Nhi, có lẽ y muốn theo ngươi trở lại kinh thành, sau này cũng không biết lúc nào mới được gặp lại, vậy coi thành của hồi môn của Ngọc Nhi là được."

....

Vĩnh Nhi và Tiểu Vũ có lời muốn nói

Thường thì truyện sẽ được up vào 3 ngày cuối tuần nhưng hôm nay để chúc mừng Á Nô đạt 1M lượt đọc (là 1M lượt đọc đó, huhu), tụi mình quyết định sẽ up 3 chương, cảm ơn mn đã đồng hành cùng tụi mình trong 5 tháng qua, vì đây là bộ đầu tiên t edit (còn Tiểu Vũ trước đó có edit 1 bộ rồi) có gì sai sót mong mn thông cảm!❤

Phúc lợi

Thêm nữa t đang tiến hành beta lại mấy chương đầu của Á Nô, tiện thể hoàn chỉnh bản word luôn, cô nào muốn có bản word thì để lại cmt ở dưới nhé!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường