Á Nô

Lượt đọc: 5586 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 215
ngươi là người của ta..

❊ ❊ ❊

"Bớt làm bộ!"

Thẩm Ngọc không buông miệng, mơ hồ la lên.

Vẻ mặt nghiêm túc của Quân Huyền Kiêu chợt hiện chút ý cười, lại rất nhanh biến mất.

Thẩm Ngọc hận đến ngứa răng, nếu không phải hắn ba lần bốn lượt khiêu khích....Đương nhiên, càng đáng trách hơn là bản thân không có định lực, vậy mà lại mê mệt tới vui vẻ, mặt mũi đều không cần nữa, nhớ tới dáng vẻ phục tùng quyến rũ kia của mình lúc vừa nãy, Thẩm Ngọc cũng xấu hổ thay bản thân.

"Ta biết ngay mà, ta biết là ngươi đang muốn chế nhạo ta!"

Thẩm Ngọc hoàn toàn không còn mặt mũi nào nhìn hắn nữa, vùi đầu thật sâu. Chỉ nghĩ về việc xin tha như thế nào, lại cầu hoan như thế nào dưới thân Quân Huyền Kiêu, sợ rằng đời này của y đều không ngóc đầu lên được trước mặt hắn.

"Ta không có! Ta nào dám đâu?" Quân Huyền Kiêu nói lời dịu dàng, "Ngọc Nhi, đây gọi là tình thú giữa phu thê chúng ta, liên quan gì đến chế nhạo hay không chế nhạo, ngươi ý, đúng là da mặt quá mỏng, ngươi không nói ta không nói, còn có ai biết? Đừng nghĩ ngợi lung tung, ngoan."

Quân Huyền Kiêu thuận thế kéo y vào trong ngực mình, vuốt ve tóc y.

"Ngươi nói nhẹ nhàng nhỉ, bị... bị đè ở dưới cũng không phải là ngươi." Thẩm Ngọc chu miệng nói, rồi sau đó lại bồi thêm một câu, "Là phu phu, không phải phu thê!"

"Nếu ngươi tình nguyện, ngươi cũng có thể ở trên nha." Quân Huyền Kiêu thẳng thắn vô tư nói.

"Cái này là ngươi nói đấy! Sớm muộn có một ngày, ta phải ở bên trên!"

"Quân vô hí ngôn."

Thẩm Ngọc sửng sốt một chút, người này đáp ứng quá sảng khoái, ngược lại làm cho Thẩm Ngọc cảm thấy có mờ ám, nhưng không thích hợp chỗ nào nhỉ? Thẩm Ngọc gãi gãi đầu, không nghĩ ra.

"Vậy ngươi không nghĩ ngợi lung tung nữa chứ?" Quân Huyền Kiêu nhẹ giọng hỏi.

Thẩm Ngọc cuộn trung y lên, chui vào trong ngực Quân Huyền Kiêu, y thực sự mệt lả rồi, không muốn nói chuyện, cũng lười nhúc nhích. Mặc dù trong quá trình Quân Huyền Kiêu luôn che chở y, không để y bị đá làm thương, nhưng loại chuyện này còn hao phí thể lực tinh thần hơn cả cưỡi ngựa, cho nên Thẩm Ngọc uể oải, trên người có chút đau nhức.

Lần này mặc sức phóng túng như vậy, cũng là vì cả người đã hoàn toàn tiếp nhận lý do của Quân Huyền Kiêu, ở trước mặt hắn, Thẩm Ngọc không cần câu nệ, không cố kỵ gì, giữa hai người chỉ có tín nhiệm và giao phó, cho nên mới kịch liệt thỏa thích như vậy.

Ngoại bào màu đỏ thẫm lót ở dưới thân Thẩm Ngọc, vạt áo ngâm trong nước, giống như một đóa phù dung nở rộ.

Quân Huyền Kiêu rất tự giác giúp Thẩm Ngọc lau rửa trọc dịch trên người, ánh mắt Thẩm Ngọc từ đầu đến cuối di chuyển ở trên người hắn.

"Vết thương của ngươi vậy mà lại không nứt ra." Thẩm Ngọc chẹp miệng lấy làm lạ, "Vừa rồi sức lực lớn như vậy..."

Thẩm Ngọc vừa nói, vừa vỗ trán mình một cái, toàn nói những cái không nên nói, y nói cái này làm gì, tự rước nhục sao...

Quân Huyền Kiêu cười khẽ, cố gắng giữ biểu tình nghiêm chỉnh, nói: "Xiêm y ngươi cũng đã ướt cả rồi, đầm nước bên cạnh nhiều khí lạnh, đi về trước đi, tránh bị cảm lạnh."

Thẩm Ngọc gật đầu, Quân Huyền Kiêu ở sau lưng y, do dự chốc lát, cuối cùng vẫn thu dọn lễ phục hồng bào vào.

"Ơ? Ngươi cầm nó về à?" Thẩm Ngọc kinh ngạc hỏi.

"Không phải ngươi không tìm được y phục vừa người sao, đương nhiên phải mang về rồi."

Thẩm Ngọc tò mò nói: "Ý của ta không phải vậy, ta muốn nói... ngươi không để tâm sao?"

Quân Huyền Kiêu lắc đầu: "Điều ta để tâm là ngươi thành thân với người khác, cho rằng trong lòng ngươi không có ta, chứ không phải là một bộ y phục."

Thẩm Ngọc chớp chớp mắt, người này thay đổi suy nghĩ rất nhanh nha.

"Vậy sao lúc trước ngươi còn canh cánh trong lòng?" Thẩm Ngọc tức giận nói.

"Bây giờ không giống." Quân Huyền Kiêu nghiêm túc nói, "Ta chỉ biết, ngươi là người của ta, đến cuối cùng vẫn là người của ta, đời này không thay đổi được."

"Có thật không?" Thẩm Ngọc liếc mắt nói, "Ta nhớ lúc bị người Hung Nô bao vây, có người đã nói, cho phép ta tìm niềm vui mới kia mà nhỉ."

Quân Huyền Kiêu nhướn mày, nghiêm túc hỏi: "Thế nào? Ngươi thật sự cân nhắc qua việc tìm người khác?"

Thẩm Ngọc cũng làm vẻ đương nhiên nói: "Không giấu gì ngươi, ngay cả yêu cầu kén chồng ta cũng nghĩ xong rồi, gia thế không cần quá cao, ta không trèo cao được, công danh không cần hiển hách, chú trọng vóc dáng, tướng mạo không xấu..."

"Ngươi... ngươi dám!"

"Ta dám chứ!"

Quân Huyền Kiêu giận đến bốc khói, Thẩm Ngọc càng nói càng quá đáng, cái gì mà gia thế công danh, tướng mạo đứng đầu, nói đến rõ ràng rành mạch, giống như thật vậy.

"Cho dù là ta thật sự một đi không trở lại nữa, ngươi cũng không cần nương tựa vào một tên vừa nghèo vừa xấu xí chứ? Ta biết, ngươi muốn làm cho ta tức giận mà từ trong quan tài đi ra phải không? Ta biết trên đời không có nam tử nào có thể xuất chúng như ta, nhưng chí ít phải tìm một người gần bằng ta chứ."

Thẩm Ngọc trả lời: "Bàn về da mặt dày, trên đời này đúng là không tìm được người nào bằng ngươi."

Quân Huyền Kiêu nhăn mày, làm bộ muốn chỉnh đốn y, Thẩm Ngọc không dám để cho hắn bắt được, chạy trốn rất nhanh, hai người ồn ào ầm ĩ trở về doanh trại.

Tống Thanh vừa mới trở lại không lâu, đúng lúc chạm mặt hai người, hắn thấy hai người đều ướt nhẹp, trên mặt Thẩm Ngọc còn mang theo một tia ửng hồng sau khi được thoải mái, liền biết đại khái hai người đã phát sinh chuyện gì.

Tống Thanh hắng giọng một cái, mặt mày Thẩm Ngọc mang tình ý, Quân Huyền Kiêu thỏa mãn dục vọng, thật là không dám nhìn thẳng....

....

Tiểu Vũ: Ôi Tống Thanh đáng thương bị ăn cẩu lương... Mau tìm được Hồng Liên của anh đi nào....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường