Á Nô

Lượt đọc: 5593 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 255
phiên ngoại 14: năm tuổi (3)..

❊ ❊ ❊

Nhóc cao bị đánh một quyền ngã nhào ra đất, khí lực Kỳ Ngọc lại lớn hơn so với mấy đứa trẻ bình thường, tuy không đến mức một quyền đả thương gân cốt, nhưng cũng đủ để hắn ăn một đấm, trên mặt lập tức xuất hiện một vết sưng đỏ.

"Quân Kỳ Ngọc! Ngươi điên rồi sao? Ngươi đánh ta làm gì!?"

Kỳ Ngọc xoa xoa nắm đấm nhỏ, nói: "Phiền nhất là loại lắm mồm giống như ngươi!"

"Lão tử đâu có nói ngươi, liên quan quái gì đến ngươi?!"

Nhóc cao nhẹ ôm má, đau đến không ngừng hít hơi.

Đôi mắt đen của Kỳ Ngọc vậy mà lại lóe lên tia hung ác, nói: "Ngươi xưng lão tử trước mặt ai?"

"Ta..."

Nhóc cao đang giận đùng đùng, nhưng đầu óc vẫn chưa hoàn toàn hồ đồ.

"Ta nói với ngươi đó, lão phu tử cũng nói rồi, trong học đường mọi người không phân cao thấp sang hèn, ngươi... nếu ngươi đi cáo trạng với phụ hoàng ngươi, ngươi chính là quỷ nhát gan!"

"Hừ..." Kỳ Ngọc khinh miệt nói, "Tiểu gia đánh ngươi còn cần phải tố cáo?!"

Vừa dứt lời, Kỳ Ngọc liền nhào qua, thân thủ hắn học được từ trong quân doanh, đủ đối phó với tên nhóc cao này, trực tiếp đánh ngã hắn xuống đất, ngồi lên người hắn, dùng nắm đấm thăm hỏi không ngừng.

"Quân Kỳ Ngọc! Quân Kỳ Ngọc... Tên khốn ngươi!"

Nhóc cao bị đánh không còn sức đánh trả, chỉ có thể mắng chửi không ngớt miệng.

"Ngươi có nhận thua hay không? Có xin tha không?"

Nhóc cao vô cùng tức giận: "Ta... ta không! Tên khốn ngươi, có gan thì xuống đây, chúng ta đấu công bằng! Đừng có đánh lén!"

"Đừng nói một mình ngươi, ngươi kêu bọn chúng lên luôn cũng được!"

Kỳ Ngọc tung quyền ào ào, nhưng trên mặt lại tươi cười, vốn tưởng rằng ở học đường chán chết đi được, kết quả lại có một cái bao tự tìm tới cho mình trút giận.

Những đứa trẻ khác đều bảy tám tuổi, lớn hơn khoảng hai ba tuổi so với Kỳ Ngọc, nhưng đứng ở một bên không dám tiến lên, trừ sợ thân phận của hắn ra, cái chính nhất vẫn là tiểu bá vương này quả thực vô cùng hung ác, bọn chúng bị dọa, ai muốn bị người này cưỡi lên người đánh chứ?

"Quân..." Nhóc cao dần dần nức nở, "Ta nhận thua! Ta xin tha, ngươi đừng đánh nữa! Ta sắp chết rồi!..."

Kỳ Ngọc giải tỏa được lửa giận do Lễ Khanh gây ra, mới dừng tay lại, bỏ qua cho hắn.

Nhóc cao cứng đầu bị đánh đến khóc, hắn cũng không còn mặt mũi ở lại học đường nữa, vừa chạy vừa khóc, còn không quên quay đầu kêu gào.

"Quân Kỳ Ngọc! Ngươi đợi đó cho ta!"

"Được thôi!"

Kỳ Ngọc còn sợ hắn không tìm mình gây phiền nữa ấy.

Lúc lão phu tử trở lại giờ học, hỏi nhóc cao đi đâu rồi, không người nào dám lên tiếng, có người len lén nhìn Quân Kỳ Ngọc, bị hắn trừng một cái, vội vàng dùng sách che đi ánh mắt.

"Tiểu mít ướt."

Kỳ Ngọc quay sang bên cạnh gọi, không có người trả lời, hắn lại đưa chân tới đạp hai cái.

"Gọi ngươi đấy!"

"Ta?"

Lễ Khanh nhìn về phía hắn bằng ánh mắt đầy sợ hãi, tưởng rằng cậu cũng phải bị đánh.

"Trừ ngươi thích khóc ra còn có ai?"

Kỳ Ngọc tự cho là đúng ban cho cậu một cái tên, "Ta thay ngươi đánh tên mắng ngươi, ngươi định cảm tạ tiểu gia ta như thế nào đây?"

Tiểu Lễ Khanh dịch dịch mông, cách xa hắn ra một chút.

"Ta... Ta có bảo ngươi đánh người đâu."

"Nè!" Kỳ Ngọc buồn bực nói, "Nhưng ta vì ngươi mà!"

"Đánh người không tốt."

"Không tốt?"

Kỳ Ngọc tức giận không nhẹ, nghiêng người qua, nhìn chằm chằm cậu một lúc, nhìn đến mức trái tim nhỏ của Lễ Khanh đập bình bịch, hic...

Kỳ Ngọc đưa tay cứng rắn kéo tay cậu qua.

"Ngươi làm gì đó?"

Lễ Khanh muốn phản kháng, nhưng sao có thể tránh thoát khỏi tiểu ma vương này?

"Đừng động!"

Kỳ Ngọc quát một tiếng ra lệnh, tay phải cầm ngọc ấn nhỏ đeo bên hông lên, đầu lưỡi hắn liếm liếm cho dính ướt, sau đó ấn bẹp một cái lên mu bàn tay Lễ Khanh.

Ba chữ "Quân Kỳ Ngọc" hồng hồng. Lễ Khanh theo bản năng muốn lau đi, bị Kỳ Ngọc trừng mắt nhìn.

"Ngươi dám?!"

Lễ Khanh không dám làm ra một động tác nhỏ nào, kinh hoàng khiếp sợ hỏi: "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

"In tên ta lên rồi, thì chính là người của ta!"

Kỳ Ngọc đắc ý cười hì hì, lộ ra một hàm răng nhỏ trắng trắng.

Lễ Khanh ngây ngẩn tại chỗ, sao tên tiểu ma đầu này lại bá đạo như vậy?

"Sau này ai mắng ngươi tiểu thỏ gia, ngươi cứ giơ cái này cho hắn nhìn, ta xem ai không sợ chết!" Kỳ Ngọc ở một bên nói nhảm uy hiếp: "Ngươi cũng đừng có xóa mất, ngày mai đến học đường ta sẽ kiểm tra đấy, nếu dám lau đi, hừ..."

Kỳ Ngọc cười tà, buông cậu ra.

Cuối cùng cầm cự đến lúc học xong, Lễ Khanh vội vàng thu dọn rương sách của mình, giống như đang chạy trốn.

Nhưng vẫn bị Kỳ Ngọc tóm được, ném lên bàn học tờ giấy trắng bị vò lại giống như dưa muối vậy.

"Hôm nay lão phu tử sắp xếp rồi, chép Thiên tự văn, vậy giao cho ngươi đó."

Lễ Khanh muốn cự tuyệt lời đến khóe miệng bị hắn trừng mắt phải nuốt trở về, sau đó Kỳ Ngọc vui mừng hớn hở theo cung nhân ngồi lên xe ngựa.

Lễ Khanh sửng sốt một lúc, cậu không cần phải làm loại chuyện viết bài thay người khác này!

Lúc Kỳ Ngọc trở lại cung, không đợi được liền chạy đến chỗ Thẩm Ngọc làm nũng khoe tài, Thẩm Ngọc xách gáy hắn.

"Có phải ở học đường ngươi lại gây chuyện gặp rắc rối gì đúng không?"

Kỳ Ngọc lắc lắc đầu nhỏ: "Đâu có ạ! Sao có thể chứ?"

"Vậy sao?" Tiểu tử này nửa chữ cũng không thể tin, Thẩm Ngọc nói, "Một canh giờ trước, Hộ bộ Thượng thư mang cháu trai của ông ta vào cung, phụ hoàng ngươi đã đi rồi, ngươi vẫn nên tự mình qua đó nhận sai đi."

Kỳ Ngọc không tình nguyện, vẫn bị Thẩm Ngọc tóm đi.

Vừa đến bên ngoài đại điện, đã nghe thấy Hộ bộ Thượng thư khóc lóc kể lể.

"Hoàng thượng, lão thần chỉ có một tiểu tôn nhi này, nó vô cớ bị đánh một trận tàn nhẫn, ngài nhìn xem, cả gương mặt không có lấy một chỗ lành lặn! Hoàng thượng ngài nhất định phải làm chủ cho lão thần..."

Quân Huyền Kiêu an ủi lão nói: "Được được, cũng may không thương gân động cốt, Trẫm đã gọi mấy thái y tới, xem bệnh cho tiểu tôn nhi ngươi."

"À, việc này ngược lại không cần... Cái chính là Thái tử hắn bướng bỉnh bất kham, một chút tình nghĩa đồng môn cũng không đếm xỉa đến, Hoàng thượng nhất định phải dạy dỗ mới được..."

"Đương nhiên, tên hỗn trướng này vậy mà lại đánh huynh trưởng lớn hơn ba tuổi, thật là không ra thể thống gì!" Quân Huyền Kiêu nghiêm khắc nói.

Thượng thư đại nhân xấu hổ đến mức chỉ muốn đánh cháu trai mình, hơn người ta ba tuổi vẫn không đánh lại được. Lão cũng hồ đồ, lúc nhỏ Quân Huyền Kiêu là kiểu người gì? Đó cũng là chủ vô pháp vô thiên, bản thân ngớ ngẩn đến giảng đạo lý với hắn làm gì?

Thượng thư đại nhân mang cháu trai chán nản rời đi.

"Kỳ Ngọc, vào đây."

Quân Huyền Kiêu nhàn nhạt gọi một tiếng, Kỳ Ngọc rụt cái đầu nhỏ, hắn biết lúc phụ hoàng thật sự tức giận, sẽ bình bình thản thản như vậy, khiến người khác không nhìn ra được cảm xúc gì.

Kỳ Ngọc đi đến đại điện, cúi đầu.

"Ngươi đã biết sai chưa?" Quân Huyền Kiêu hỏi hắn.

Kỳ Ngọc muốn cãi lại:" Phụ hoàng, là hắn bắt nạt trước..."

"Hử?"

Quân Huyền Kiêu nhướn mày, lập tức uy thế mười phần.

"Hài nhi biết sai rồi..."

Kỳ Ngọc siết chặt nắm đấm nhỏ, trong miệng nhận sai, trong lòng lại vẫn không phục quật cường như cũ.

"Vậy ngươi nói xem, sai ở chỗ nào?"

Kỳ Ngọc thấp giọng đáp: "Con... con không nên đánh người."

"Không đúng." Quân Huyền Kiêu nói, "Ngươi sai ở chỗ không đánh cho hắn phục, đánh cho hắn sợ, giữ lại hậu họa đến cáo trạng ngươi." (Best dạy con =]]]])

Kỳ Ngọc ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn phụ hoàng, mắt đầy sùng kính.

"Ngươi tự đi lãnh hai bảng phạt đi."

"Hài nhi tuân mệnh."

Thẩm Ngọc ở ngoài điện, càng nghe càng cảm thấy không đúng, giáo dục nhi tử cái kiểu gì đây!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường