Á Nô

Lượt đọc: 5559 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 242
phiên ngoại 1: sinh mệnh..

❊ ❊ ❊

Quân Huyền Kiêu cho rằng một đường đi về phương Bắc, thừa dịp Thẩm Ngọc cao hứng, có cơ hội thân mật thêm mấy lần, nhưng sự thật là thiếu chút nữa thành Phật.

Bất luận hắn năn nỉ ỉ ôi thế nào, Thẩm Ngọc cũng không để cho hắn chạm vào, Quân Huyền Kiêu nghĩ là Thẩm Ngọc đi đường mệt nhọc, thông cảm cho y thân thể yếu ớt, đến Bắc Đô sẽ tốt lên, kết quả đến Bắc Đô ba ngày rồi, ngày nào Thẩm Ngọc cũng chạy đi phủ Tướng quân, ngay cả bóng người của y cũng không thấy.

Sáng sớm hôm nay, Quân Huyền Kiêu bắt được Thẩm Ngọc đang chuẩn bị ra cửa, ôm lên giường, luồn tay vào trong y phục Thẩm Ngọc, vén y phục y vừa mới mặc xong lên.

Cả người Quân Huyền Kiêu nhào lên người Thẩm Ngọc, tuy là không đè lên người y, nhưng cũng vững vàng khóa y dưới thân.

Thẩm Ngọc đập bắp đùi và lưng hắn, nhưng bắp thịt cả người tên này rắn chắc, Thẩm Ngọc đánh chỉ thêm đau tay.

"Ngươi làm gì? Mới sáng sớm giở trò lưu manh gì đấy! Ngươi coi chừng ta một kéo đi xuống..."

Cách một lớp áo Thẩm Ngọc cắn một miếng lên ngực hắn, trong miệng hàm hồ uy hiếp.

Quân Huyền Kiêu kệ cho y cắn, mèo hoang nhỏ này miệng lưỡi càng ngày càng bén nhọn rồi, nhưng mà chút đau đớn này, chỉ có thể kích thích dục vọng hắn càng dâng cao, với hắn mà nói là làm tăng thêm hứng thú.

"Cây kéo nào mới đủ? Có cần phu quân tìm cho ngươi một cây búa? Ngươi nhìn xem, nó cũng muốn ăn thịt rồi..."

Quân Huyền Kiêu vừa nói, vừa cầm tay Thẩm Ngọc đưa đến dưới hông hắn, để cho Thẩm Ngọc nắm lấy nó.

Thẩm Ngọc mới vừa chạm vào thứ ấm áp này liền mãnh liệt rút tay về, hai chân co lại, đầu gối đá vào hạ thân Quân Huyền Kiêu, suy cho cùng cũng là địa phương yếu ớt nhất của nam nhân, một chiêu này Thẩm Ngọc làm lần nào cũng đúng.

"Ngọc Nhi, ngươi hạ thủ không thể nhẹ một chút sao? Ngươi hận nó như vậy, muốn khiến ta tuyệt hậu sao?" Quân Huyền Kiêu nhe răng há miệng nói.

"Đương nhiên! Để cho nó suốt ngày gây họa!" Thẩm Ngọc buột miệng nói, "Dù sao ngươi cũng không tuyệt hậu được."

Quân Huyền Kiêu nghe không hiểu, chỉ vùi đầu vào cổ Thẩm Ngọc cọ tới cọ lui.

"Nhưng ngươi đã đáp ứng ta một tháng hai lần, vậy mà tháng này ngay cả một lần ngươi cũng không cho ta..."

Thẩm Ngọc bị hắn liếm cổ vài cái, ngứa đến mức đẩy đầu hắn ra.

"Ngươi muốn à?" Thẩm Ngọc hỏi.

Quân Huyền Kiêu gật đầu không ngừng: "Muốn! Muốn!"

"Mơ đẹp nhỉ, nhưng mà mơ cũng đừng có mơ!" Thẩm Ngọc vô tình phá tan ảo tưởng của hắn.

"Tại sao?"

Quân Huyền Kiêu khó hiểu.

"Không tại sao cả, ta sợ đau." Thẩm Ngọc vừa nói vừa chỉnh lại vạt áo lộn xộn.

"Vậy... vậy dùng tay cũng được mà!" Quân Huyền Kiêu nhượng bộ.

"Nếu là miệng thì càng tốt."

Thẩm Ngọc lại nhất thời cứng họng, suy nghĩ một hồi, thong thả nói: "Thật ra thì... ta bị bệnh."

"Cái gì? Bị bệnh gì? Đau chỗ nào? Nghiêm trọng không? Sao không nói sớm?! Bây giờ ta cho gọi ngay Biển Thập Tứ đến..."

Thẩm Ngọc túm lấy Quân Huyền Kiêu đang ồn ào ầm ĩ, nghiêm túc nói: "Cũng khá nghiêm trọng, không cẩn thận sẽ là một sinh mệnh."

"Không được, bây giờ ta sẽ gọi Biển Thập Tứ đến chữa trị cho ngươi." Quân Huyền Kiêu giống như con kiến bò trên chảo nóng.

"Ngươi đi một chuyến đến phủ Tướng quân cùng ta trước đã."

"Hả?" Quân Huyền Kiêu bị sự bất thường của y làm cho có chút mơ hồ.

"Nếu như không phải dọc đường ngươi đi tới đi lui không ngừng, ta sẽ không bỏ lỡ hôn sự của Tống đại ca và Hồng Liên."

"Cái này có liên quan gì đến việc bị bệnh?"

Quân Huyền Kiêu mù mờ, lại nói, rõ ràng là Thẩm Ngọc mua này mua nọ, lúc thì muốn ăn mận khô*, lúc thì mua một bọc lớn mơ muối mới làm chậm trễ, mà thôi y nói cái gì thì là cái đó đi.

*mận khô: gia ứng tử (加应子) là một loại mứt quả kiểu Mân, bắt nguồn từ vùng Hạ Chương Tuyền ở Phúc Kiến. Vị nó ngọt và rất thơm, dư vị đậm đà.

Thẩm Ngọc vừa đến phủ Tướng quân, liền gọi Hồng Liên và Biển Thập Tứ vào phòng đóng cửa lại, cũng không biết thì thầm to nhỏ cái gì, để cho Quân Huyền Kiêu và Tống Thanh đối ẩm (uống trà, uống rượu), thẳng đến trời tối.

Quân Huyền Kiêu thấy Tống Thanh sau tân hôn, mặt mày đỏ hồng, nhìn dáng vẻ liền biết trong lòng rất thỏa mãn, không nhịn được ghen tị, lại không thể mất thể diện, vừa đêm xuống đã đứng dậy muốn đi.

"Liên Nhi bọn họ đang trò chuyện thoải mái, Hoàng thượng không uống thêm mấy ly sao?"

Miệng Quân Huyền Kiêu đầy mùi rượu cất cao giọng nói: "Ngươi không biết, mấy ngày nay Ngọc Nhi bám Trẫm rất chặt, mỗi đêm đều phải lăn qua lăn lại một phen, một ngày cũng không thể rời khỏi Trẫm."

Tống Thanh thật thà cho là thật, khổ não thở dài nói: "Vì sao Hồng Liên không như vậy? Chỉ có đêm động phòng tận hứng một lần, sau đó cũng không để cho thần ngủ cùng hắn."

Quân Huyền Kiêu làm ra vẻ "Vợ ngươi không cần ngươi, nhưng vợ Trẫm cần Trẫm" dương dương đắc ý cười to mấy tiếng, vỗ vỗ bả vai Tống Thanh.

Quân Huyên Kiêu vừa nghe, thì ra cuộc sống của Tống Thanh cũng không khác hắn lắm, nhất thời cân bằng không ít.

"Ngươi như này là không biết rồi, tức phụ ý, tuy bình thường phải yêu thương, nhưng ngươi cũng không thể nuông chiều y mọi chuyện, lúc nào cần cứng rắn phải cứng rắn, không nói nữa, không nói nữa, nhất định Ngọc Nhi đang nóng lòng chờ rồi."

"Vừa hay, thần cũng đi đón Liên Nhi."

Quân Huyền Kiêu giống như người từng trải giáo huấn Tống Thanh xong, oai hùng hiên ngang bước đi, rời đi mang theo làn gió, đứng ở bên ngoài phòng của Thẩm Ngọc, thấy bên trong còn thắp đèn.

"Ngọc Nhi..."

Mới vừa kêu một tiếng, bên trong liền truyền tới tiếng la của Thẩm Ngọc: "Ngươi đừng vào."

"Khụ."

Quân Huyền Kiêu nhìn Tống Thanh một cái, gãi gãi mũi.

"Thời gian không còn sớm nữa, nên nghỉ ngơi rồi." Quân Huyền Kiêu nghiêm túc, trầm giọng nói.

"Biết rồi, ngươi đi ngủ đi."

"..." Quân Huyền Kiêu kiên trì đến cùng nói, "Vậy ngươi..."

"Hôm nay ta ngủ cùng Hồng Liên và Biển Thập Tứ."

Quân Huyền Kiêu nhíu mày, một lần ngủ với hai người nam nhân?!

Nhưng mà không hiểu sao lại thấy cực kỳ yên tâm?

"Ngọc Nhi, không phải thân thể ngươi khó chịu sao? Trẫm đến chăm sóc ngươi."

"Có Biển Thái y ở đây, cần ngươi làm gì?" Thẩm Ngọc không nhịn được hô, "Ngươi mau đi đi, đừng quấy rầy ta."

Quân Huyền Kiêu bị đuổi đi, chán nản trở lại trong sân lần nữa, đưa mắt nhìn Tống Thanh, hai người không nói lời nào, gió đêm thổi một cái, có vẻ hơi lúng túng.

"Nào, uống rượu uống rượu..."

...

Này thì khoác lác

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của khương đường

Truyện bạn đang đọc dở dang